Polly po-cket
Sống Riêng Không Đơn Giản

Sống Riêng Không Đơn Giản

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322732

Bình chọn: 9.5.00/10/273 lượt.

lệnh: "Cái quái gì vậy! Em đừng làm tiếp

dự án đó nữa!"

"Có ký hợp đồng rồi, hiện tại công trình làm một nửa làm sao bỏ ngang không làm được, sợ rằng hắn sẽ gây khó khăn." Nói đến chuyện này liền

đau đầu, hiện tại cô rất lo lắng sau này chạm mặt thì biết phải làm sao

bây giờ?

"Nếu hắn dám gây khó khăn em liền kiện hắn tội quấy rối tình dục!

Huống chi hắn không chiếm được tiện nghi của em, có tiếp tục làm, hắn

cũng sẽ gây khó khăn cho em thôi." Phong cách làm việc của loại lũ tiểu

nhân này dùng đầu gối nghĩ cũng lường trước được, bất quá vừa mới nghĩ

tới, Phùng Cương Diễm liền tức giận không nhịn được nghiến răng nghiến

lợi.

Anh đã tính kỹ giờ tan sở của cô, chạng vạng đã tới, ai ngờ chờ đã

lâu vẫn không thấy cô về nhà, đói bụng đến ngực dán vào lưng, không thể

làm gì khác hơn là ra ngoài kiếm chút gì ăn, kết quả đồ còn chưa có ăn,

đã nhìn thấy cô ngồi xe của người khác trở lại, vì vậy anh liền chạy qua len lén dò xét.

Vốn là thấy cô đến nhà còn lưu luyến không rời ngồi ở trong xe nói

chuyện phiếm với tên kia, nhất thời đem tên đàn ông kia kia cùng chuyện

mất liên lạc với cô liên tưởng lại một mối, cảm thấy nón xanh chụp lên

đầu*, giận dữ ngút trời, không nghĩ tới sau khi nói chuyện, người nọ lại bắt đầu động tay động chân với cô?! Phát hiện có cái gì không đúng, anh lập tức xông lên trước thay cô giải vây, cưỡng chế tên mặt người dạ thú máu dê che trời kia cút đi.

(*Đội nón xanh tương đương với bị cắm sừng ở Việt Nam)

"Bình thường hắn ta biểu hiện rất có phong độ, em không nghĩ tới lại

đột nhiên biến thành như vậy." Thi Tuấn Vi vẫn còn sợ hãi, vô tội ngập

ngừng.

"Cái này gọi là biết người biết mặt nhưng không biết lòng, coi em sau này còn dám tùy tiện lén lút cùng người đàn ông khác đi ra ngoài sau

lưng anh nữa không." Đôi mắt liếc xéo, bàn tay đặt ở sau gáy cô trừng

phạt ngắt một cái, hù dọa cô.

"Anh làm chi mà nói em lén lén lút lút như vậy?" Cô chép miệng, vì

mình mà giải thích."Cùng khách hàng ăn một bữa cơm, uống cà phê xã giao

là việc khó tránh khỏi."

"Anh không hy vọng để em bởi vì chuyện công việc mà phải chịu bất kỳ

sự tủi thân gì." Cương Diễm lặng lẽ thở dài,trong đôi mắt nhìn cô nàng

tràn đầy tình yêu đau lòng, cưng chìu.

Cảm nhận được sự bảo vệ của anh, như dòng nước ấm ngọt ngào chảy qua tim, Tuấn Vi nghiêng đầu dựa vào bả vai anh làm nũng.

"Ngày mai em sẽ báo cáo chuyện này với ông chủ, xem có cần tìm nhà

thiết kế khác tới phụ trách hay không." Cô biết anh không tán thành để

mình tiếp tục tiếp xúc với Tống tiên sinh, cho nên cũng không muốn khiến anh lo lắng.

"Ừ, nếu là ông chủ công ty em không bảo vệ nhận viên, vậy cũng không

cần phải ra sức cho hắn nữa, em nhớ, vĩnh viễn có anh chăm lo cho em."

Anh nghiêm túc dặn dò.

Cô là người phụ nữ yêu quý anh nâng niu trong lòng bàn tay, cho nên

anh tuyệt đối không cho phép cô bị người khác khi dễ. Thay vì để cô chịu thiệt thòi, không bằng mang theo tôn nghiêm rời đi, dù sao chỉ cần có

tài hoa có năng lực, không nhất định phải chôn chân ở nơi đó.

"Anh yêu, anh đẹp trai muốn chết!" Cô khoác cánh tay anh, để cho anh

cưng chìu đến trái tim thấm mật, nên lời cô nói ra cũng ngọt như mật.

"Bây giờ em mới biết sao?" Anh nghiêng đầu nhíu mày với cô, phụng phịu đáp lại.

"Hi hi!" Cô bật cười, ngay sau đó nhớ tới còn một chuyện quan trọng

chưa giải quyết."Đúng rồi, còn ba mẹ em thì phải làm sao bây giờ?"

"Yên tâm, anh sẽ chịu đòn nhận tội." Cương Diễm mỉm cười vỗ vỗ bên má cô, trả lời rất có trách nhiệm.

"Ai... " Cô cúi đầu, tự trách vẽ vòng vòng trên đùi anh."Chỉ tại em

chưa nghe anh giải thích đã tức giận, thật xin lỗi." Anh có thành ý như

vậy, cô cũng phải có dũng khí nói xin lỗi.

Anh nhìn nhìn cô, nụ cười mỉm nhảy lên khóe miệng.

"Ừ... " Anh cố ý do dự, muốn chấm mút."Chỉ nói xin lỗi ngoài miệng, hình như không đủ thành ý."

"Vậy phải làm thế nào mới có thành ý?" Cô lại nhảy vào hố anh đã đào sẵn.

Anh chu môi, chỉ chỉ mình.

Tuấn Vi nhìn khuôn mặt vốn tuấn tú đẹp trai lại làm ra vẻ mặt bạch

tuộc tức cười như vậy, chết sững mấy giây, hiểu ý, không khỏi mỉm cười.

Cô cũng làm miệng bạch tuộc, dán lên miệng anh, mắt cười đến híp lại, cùng anh bốn mắt tương giao, hai người không hẹn mà cùng bật cười.

Phùng Cương Diễm theo bản năng nắm giữ quyền chủ động, chế trụ gáy cô, hôn sâu hơn, ôm lấy cô lửa nóng dây dưa mà hôn.

Theo nụ hôn vong tình, nhiệt độ trong phòng cũng càng lúc càng cao,

nóng đến bọn họ rút đi từng món quần áo, dùng mỗi một tấc da thịt để cảm thụ lẫn nhau, căn bản không chịu ảnh hưởng bởi bầu không khí rét lạnh

của mùa đông bên ngoài phòng.

Hạnh phúc, thật ra là chuyện hoàn toàn không khó khăn, chỉ cần yêu

thương lẫn nhau, thì mỗi ngày trôi qua đều ngập tràn hạnh phúc!

☆☆☆☆☆☆☆☆☆

Dự án của Tống tiên sinh, sau khi Thi Tuấn Vi trình báo công ty, lấy phương thức thay đổi người thiết kế để giải quyết.

Phùng Cương Diễm suy đoán không sai, tên họ Tống kia vừa bắt đầu đúng là muốn ỷ vào thân phận khách hàng để gây khó khăn, nhưng ông chủ công

ty thiết kế cũng không phải là nhân vật đơn giản, vốn