Ring ring
Sống Riêng Không Đơn Giản

Sống Riêng Không Đơn Giản

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322834

Bình chọn: 10.00/10/283 lượt.

việc vẫn phải tiến hành, đây là sự bất đắc dĩ của người đi làm.

Thi Tuấn Vi là một người có trách nhiệm, cho nên mặc dù trong lòng

vẫn tràn đầy phẫn nộ, thương tâm, thất vọng, tâm tình cực kỳ tiêu cực

như cũ, cô vẫn đến hiện trường thi công giám sát, đi tìm vật liệu xây

dựng thích hợp, liên lạc bàn bạc với chủ nhà như bình thường.

Thật may là Tống tiên sinh chủ nhà của dự án lần này, là một khách

hàng sảng khoái lại dễ chiu, không khiến cô quá hao tổn tâm trí, hơn nữa khi nói chuyện với nhau cũng rất vui vẻ.

" Nhà thiết kế Thi là lái xe tới đây sao?" Tống tiên sinh hẹn Thi

Tuấn Vi ở hiện trường thi công thương thảo chút chi tiết, sau khi nói

xong anh ta đột nhiên hỏi.

Thi Tuấn Vi đang dọn đồ thiết kế cùng tài liệu vào cặp mỉm cười trả

lời: "Không phải, hôm nay tôi ngồi tàu điện ngầm tới, không cần tìm bãi

đỗ xe, cũng tương đối thuận tiện."

"Vậy để tôi đưa ngươi cô về." Tống tiên sinh biểu hiện hết sức hiền hòa nhiệt tâm.

"Không cần, sao có thể làm phiền anh như vậy... " Thi Tuấn Vi hơi ngạc nhiên, cự tuyệt theo bản năng.

"Chẳng qua là thuận đường mà thôi, cô không cần phải khách khí như thế!" Không cho cô cơ hội cự tuyệt, Tống tiên sinh trách móc.

"Được rồi, vậy thì làm phiền anh." Thi Tuấn Vi thấy thái độ anh ta

quá kiên trì, vì vậy liền đón nhận ý tốt, sau đó quay đầu nói với đốc

công: "Sư phụ, vậy chỗ này giao cho chú, gạch sứ trong phòng tắm chú

nhất định phải giúp cháu chú ý một chút nha!"

"Được rồi, cháu yên tâm." Sư phụ cất giọng đáp lại, lúc này Thi Tuấn Vi mới yên lòng cùng Tống tiên sinh rời đi.

Bọn họ ngồi xe lái ra khỏi bãi đỗ xe ngầm chuyên dụng dành cho hộ gia đình, vững vàng lái vào đường xe chay, chỉ chốc lát sau, Tống tiên sinh chợt không đầu không đuôi nói: "Sắp năm giờ rưỡi rồi, cũng gần đến thời gian ăn bữa tối."

"Đúng vậy a." Thi Tuấn Vi không nghĩ nhiều phụ họa theo.

"Tôi nghe nói gần đây có một nhà hàng Ý rất được, chúng ta cùng đi ăn đi?" Anh ta tâm huyết dâng trào đề nghị.

"Hả?" Đối mặt với lời hẹn đột nhiên xuất hiện, Thi Tuấn Vi sững sờ một chút, vội vàng phản ứng."Không, không cần!"

"Một mình đi ăn cơm rất buồn, dù sao cô cũng phải ăn bữa tối a, không bằng cùng đi ăn!" Tống tiên sinh nhiệt tình thuyết phục, thái độ thân

thiết dễ gần.

Thi Tuấn Vi khó xử do dự.

Anh ta nói không sai, cô cũng phải ăn bữa tối, nhưng mà cô cũng không quen thân với anh ta, cùng đi ăn cơm dường như hơi là lạ; nhưng nếu

ngay cả ăn bữa cơm cũng cự tuyệt, tựa hồ rất không nể mặt anh ta, mà

hiện anh ta lại là khách hàng của cô...

"Đúng rồi, về đèn đóm, tôi muốn thảo luận với cô một chút nữa." Thấy

cô chần chờ, Tống tiên sinh thông minh lấy việc công ra ngụy trang.

"Như vậy a... Vậy cũng được." Ý nghĩ hoàn toàn bị đoán trúng, quả

nhiên Thi Tuấn Vi vừa nghe thấy chuyện công liền gật đầu đáp ứng.

Tống tiên sinh đưa Thi Tuấn Vi đến một nhà hàng Ý có giàn đèn rất

đẹp, không khí nhẹ nhàng ăn bữa tối, ánh sáng bên trong hơi tối, bên

cạnh bàn sáng nhất chỉ có ánh nến, ngọn đèn hình lục cũng không sáng

lắm, căn bản cũng không thích hợp nói việc công, dù trong khi ăn có nhắc tới, Tống tiên sinh nói vài ba lời liền giải quyết vấn đế, đến lúc đó

Thi Tuấn Vi mới biết chuyện đèn đóm chẳng qua là bị anh ta lấy cớ để

thành công hẹn cô đi ăn thôi.

Bất quá, Tống tiên sinh là một người hào hoa phong nhã, nói năng khôi hài, mặc dù thỉnh thoảng khó nén cường thế tự phụ, ánh mắt nhìn người

khác cũng quá mức sắc bén, nhưng cô nghĩ cũng là do bối cảnh ưu tú của

anh ta mà ra, nói tóm lại, thoải mái tinh thần ngồi ăn cơm với anh ta,

cũng không phải là một chuyện quá miễn cưỡng hay khó chịu.

Bữa ăn này, bọn họ ăn đến tám giờ tối mới kết thúc, sau đó Tống tiên

sinh lại kiên trì, Thi Tuấn Vi đành để cho anh ta đưa đến dưới lầu.

"Cám ơn anh đã mời tôi ăn một bữa ăn tối rất ngon, còn đưa tôi trở

về" Thi Tuấn Vi cởi dây nịt an toàn ra, khách khí thành khẩn cám ơn.

"Nếu như cô thích, tôi nguyện ý ngày ngày mời cô ăn cơm, đưa cô về nhà." Ánh mắt Tống tiên sinh nhìn cô, ý tứ đã rõ ràng.

Khi cô cúi đầu cởi dây an toàn thì sợi tóc rũ xuống bên má, lông mi

hạ thấp, khi ngẩng đầu đối mặt anh thì khẽ mỉm cười, ngay cả đôi môi đỏ

thắm cũng giương lên hấp dẫn ... Tim của anh ta không khỏi xôn xao một

hồi.

Từ trước đến giờ anh chàng Tống này luôn trúng ý loại phụ nữ tài mạo

song toàn, cho nên lúc mới gặp mặt, anh ta đã rất có hảo cảm với sự

thông minh duyên dáng của cô, giao phòng ốc cho cô thiết kế, nguyên nhân chủ yếu cũng là muốn tìm cơ hội đến gần cô.

Lúc trước bàn bạc, thảo luận đều là ở công ty cô hoặc là quán cà phê, nói xong liền rời đi, hôm nay có thể bỏ việc công qua một bên ăn bữa

tối như vậy, giống như nam nữ hẹn hò, anh ta thật sự cao hứng, khoái trá trộn lẫn với lòng tin, không khỏi khiến anh ta cho là, chắc Thi Tuấn Vi cũng có ý với mình.

Thi Tuấn Vi ngẩn người, hiểu ra hàm nghĩa trong đó, chợt cảm thấy không ổn.

"Chủ nhà như anh không khỏi cũng quá hào phóng đi?" Cô cố ý giả ngu,

bất động thanh sắc cố ý cường điệu quan hệ của hai người." Hợp đồng của

chúng ta không bao gồm