. Tại sao em đến đây?
Lời nói của Hạo Kì càng làm tôi thấy lạ, tôi bỏ tay cậu ta ra khỏi người và đứng dậy.
Đột nhiên Hạo Kì kéo tay tôi lại và ôm chặt. Tôi cảm thấy ngạt thở, vùng vẫy nhưng Hạo Kì vẫn đứng yên như vậy.
-Anh yêu em, Kiếm Bình!
Có lẽ cậu ta bị điên rồi. Tôi đẩy thật mạnh Hạo Kì ra:
-Anh hãy tỉnh lại đi.
-Anh đang rất tỉnh táo. Anh biết em là ai, đừng tỏ ra thế nữa.
Ánh mắt đầy tự tin, giọng nói vẫn ngạo mạn. Có lẽ thật sự Hạo Kì đã biết, chắc vì tôi đóng kịch quá tệ.
-Anh biết từ khi nào?
-Điều đó không quan trọng. Em biết anh là ai nên đến đây đúng không? Vì em muốn ở bên cạnh anh đúng không?
-Em đến đây vì mẹ, vì em muốn gặp bà ấy. Thế thôi.
-Vậy còn Tử Long?
-Anh ấy nói sẽ chờ em. Sau khi gặp mẹ em sẽ quay trở về bên Tử Long.
-Em nghĩ anh ta sẽ chờ em thật sao! Có lẽ giờ hắn đã thuộc về người khác rồi.
-Không bao giờ có chuyện đó đâu.
-Nếu có, nếu Tử Long không yêu em nữa. Em sẽ đến với anh chứ?
-Tử Long sẽ không như vậy.
Hạo Kì đứng dậy, tay càng xiết chặt lấy cánh tay tôi:
-Anh sẽ chờ em. Chỉ cần em nhìn lại phía sau 1 lần thôi, em sẽ thấy anh ở đó.
-Đừng như vậy. Em không muốn anh buồn vì em đâu. Anh đã có quá nhiều chuyện để nghĩ rồi.
Hạo Kì buông tay KB:
-Hãy sớm rời khỏi và tìm Tử Long đi. Hình như Uyển Nhi đã yêu anh ta rồi.
Hạo Kì đi về phòng. Tôi cảm thấy Hạo Kì không hề bất ngờ vì bị tôi từ chối nhưng tôi không biết khi nghe tôi nói cậu ta đã cảm thấy đau khổ thế nào. 3 từ đó với 1 người khác có thể là dễ nhưng với 1 kẻ ngạo mạn và sợ tổn thương, cậu ta đã phải dũng cảm lắm mới có thể nói ra được. Nhưng tôi tin rằng tôi làm vậy là đúng.
Vì Tử Long nhất định đang chờ tôi, tôi sẽ trở về bên anh...
Buổi sáng hôm sau, Uyển Nhi vẫn đang nằm ngủ trên giường. Tử Long đã thức dậy từ lâu và đang trong nhà tắm.
Vẫn mặc áo ngủ và đi đi lại lại, Tử Long với tâm trạng bối rối, tay cầm chiếc nhẫn và lẩm bẩm. Trong đầu anh hiện lên bao nhiêu ý tưởng, làm sao để cầu hôn. Câu nói nào để làm nhỏ cảm động, trong lòng Tử Long chắc chắn Uyển Nhi sẽ đồng ý. Nhất định nhỏ đã chờ ngày này từ lâu lắm rồi. Họ sẽ tổ chức đám cưới và sống trong ngôi nhà Tử Long mua, sẽ hạnh phúc mãi mãi...
Tử Long hít sâu và bước ra khỏi nhà tắm, lúc đó Uyển Nhi vừa tỉnh ngủ.
Tử Long bước lại giường và quỳ xuống trước mặt Uyển Nhi làm nhỏ sửng sốt.
-Hãy lấy anh nhé!_Tử Long nhìn chân thành vào đôi mắt Uyển Nhi và đeo chiếc nhẫn vào tay nhỏ.
Uyển Nhi nhìn chiếc nhẫn, nhỏ đã từng đeo bao nhiêu chiếc nhẫn đẹp hơn cả trăm lần nhưng sao chiếc nhẫn này lại tuyệt vời đến thế:
-Đẹp quá!
Uyển Nhi chạm vào chiếc nhẫn, và xoay xoay. Nhưng nhỏ biết rằng mình không thể ích kỉ được nữa. Uyển Nhi tháo chiếc nhẫn ra:
-Nhưng em không thể nhận nó được.
Tử Long lặng người, chiếc nhẫn được Uyển Nhi đặt vào trong lòng tay Tử Long:
-Vì em không phải Kiếm Bình!
----------------------
Chuyến bay khẩn cấp về nước...Tử Long bỏ lại hành lý, bỏ lại chiếc nhẫn, bỏ lại...Uyển Nhi. Anh chỉ mong thật nhanh, thật nhanh về bên Kiếm Bình...chuyện này thật điên rồ.
Tử Long ngồi gục đầu xuống gối, chưa bao giờ Tử Long nghi ngờ người con gái bên cạnh mình, cũng chưa bao giờ nghĩ rằng trên đời có 1 Kiếm Bình thứ 2. Niềm tin tuyệt đối đang vỡ vụn. Nhưng lỗi không phải của Kiếm Bình, chỉ là do Uyển Nhi mà thôi.
Nhỏ đã nói dối mà không được cho phép nhưng chính điều đó giờ lại biến nhỏ thành người đau nhất. Nhỏ biết sẽ như thế nhưng vẫn không thể nào chấp nhận. Tử Long sao có thể đi nhanh đến thế, có thể lạnh lùng đến thế!...
Uyển Nhi nhìn chiếc nhẫn rơi trên sàn, một chiếc nhẫn đẹp đến thế lại bị vứt bỏ phũ phàng như vậy. Nước mắt cứ thế chảy xuống gò má. Uyển Nhi nhấc điện thoại lên:
-Alo, là em đây!
-Sao giọng em lạ vậy? Có chuyện gì sao?_Kiếm Bình nhẹ nhàng hỏi
-Em xin lỗi!.....
Uyển Nhi vừa khóc vừa kể hết mọi chuyện, đầu dây bên kia chỉ nghe tiếng ừ lãnh đạm...
-Chị ghét em lắm đúng không, chị có thể mắng hay làm gì cũng được.
-Chị không sao đâu. Chị là chị của em mà. Chị sẽ tha thứ cho em.
-Chỉ vậy thôi sao?
-Đừng khóc nữa. Hãy ngủ đi.
-Anh ấy đang trở về gặp chị. Anh ấy yêu chị lắm đấy!
-Chị biết mà. Em cũng mau trở về đi.
-----------
Hạo Kì nói không sai. Giờ tôi phải làm sao để đối mặt với Tử Long...Vốn dĩ đã là không thể, tôi cảm thấy khó chịu và bực bội. Sao anh lại không hề nhận ra không phải tôi, tại sao anh lại làm chuyện ngu ngốc đó, anh làm như vậy làm sao tôi có thể tha thứ cho anh đây....
Tôi dọn hành lý và đi về, Hạo Kì không ngăn tôi và tôi cũng ra đi mà không nhìn lại. Cứ như biết sớm muộn tôi cũng như vậy, không ngạc nhiên, không cảm xúc...Nếu không có tôi liệu ai sẽ là người bên cạnh Hạo Kì, ai sẽ là người chia sẻ và giúp cậu ta nở nụ cười đây?
Nhưng tôi cũng không nghĩ nữa tôi nhanh chóng về nhà.
Khi tôi vừa xuống xe thì Tử Long đã đứng ngoài cửa, có lẽ anh chờ tôi đã lâu, bó hoa hồng đỏ thắm đã không còn tươi nữa. Tôi nên làm gì? Giả bộ không biết chuyện và chờ đợi anh nói ra hay...
Anh đứng trước mặt tôi và nói xin lỗi. Anh chỉ nói xin lỗi mà thôi.
Nếu như anh tỏ ra không có gì cả,