không đi làm. Ông quản gia nói anh ta bị mệt nhưng chẳng phải thế, hôm trước cũng nói mệt vậy mà còn hung hổ **** mắng người khác đấy thôi. Tôi nhìn lên bức tường đá, ô cửa sổ xao phía xa, người con trai đó đang đứng tựa vào khung cửa, mái tóc mềm bị gió thổi vương những sợi tóc trên một gương mặt u buồn. Một cánh tay chống xuống thành cửa, còn tay kia ôm chặt con gấu bông nhỏ...phải chăng là con thú bông hôm trước...một con thú bông đã bị đứt một tay.
Tôi hỏi ông quản gia:
-Cậu ta bị bệnh gì vậy ông?
-Không sao đâu! Thỉnh thoảng con người cũng buồn chẳng cần lý do mà.
-Trông cứ như 1 đứa trẻ vậy!
-Thật ra cậu ấy đã mong cô về lắm nhưng lúc cô đến lại tỏ thái độ đó.
Tôi không biết ông ấy nói thật không nữa nhưng tôi chẳng cảm thấy chút thiện ý nào.
Tôi đi vào trong nhà thì bắt gặp cậu ta đi xuống, thậm trí cũng không chào hỏi gì.
Tôi lên tiếng trước:
-Này, cậu có muốn ra ngoài với tôi 1 lát không?
-Được! Đi chuẩn bị đi, tôi sẽ chờ cô dưới nhà!
-Ừ
Tôi cứ tưởng cậu ta lại khó chịu nữa chứ không ngờ cũng dễ tính.
Hôm nay hắn tự lái xe, chúng tôi đi khá xa rồi xe bỗng dừng lại. Cậu ta dẫn tôi đến ven sông , những hàng cây xanh mát vi vu trong gió.
Tôi mải mê ngó nghiêng ra bên ngoài mà không để ý hắn đã chui ra khỏi xe từ khi nào.
-Này, ra đi!
Hắn vươn tay thoải mái, khuôn mặt thoáng nét tươi tắn khác hẳn ban nãy. Khi đi trên đường anh ta còn có vẻ cau có trông rất đáng sợ.
Tôi mở cửa xe đi ra thì bỗng: "bộp", "bộp" tôi giật mình ngạc nhiên. Hắn cười rồi vỗ vỗ vào vai tôi, nụ cười rất vô tư, một nụ cười tôi không ngờ đến:
-Sợ lắm phải không! Thế nào, anh diễn cũng tốt quá chứ!
-Hử?_Tôi không hiểu chuyện gì hết
-Chà, chỗ này không khí trong lành thật khác hẳn ở đó. Vốn định mời em trước nhưng sợ ông quản gia cất em kĩ quá.
-À, ừ.
-Sao vậy? Không cần giả vờ nữa, giờ chỉ có chúng ta thôi. Muốn gì thì cứ nói ra. Anh cứ nghĩ em phải phản đối dữ dội chuyện gán ghép này nào ngờ lại ngoan ngoãn nghe lời thế, hay là....giờ cũng biết rồi nên dịu dàng.
-Hở? Tôi...
Nụ cười này, có vẻ mặt này, cái cách nói chuyện vô tư như vậy, cái con người lúc phóng khoáng này là sao?
-Em biết gì không? Trước khi bị bắt về đây anh đã gặp được người đó rồi! Người mà anh nói tìm đã tìm thấy thật rồi. Tò mò không?
Giờ tôi đang là cái thùng rác cho anh ta trút bầu tâm sự à? Thôi được, có gì bất mãn, có gì buồn phiền cứ nói hết ra đi.
-Đó là ai vậy?
-Ha ha ha, là bí mật. Chuyện này nói ra chẳng thú vị nữa.
Là không thú vị hay còn vì cái khác, ....tìm thì đã tìm ra nhưng người thì lại không thuộc về mình...!!!
Chúng tôi lại lên xe về lâu đài, cậu ta bật vài bản đàn, tôi tựa vào ghế thoải mái nhìn ra ngoài.
-Em thay đổi nhiều quá!
-Hả, à, vẫn thế thôi!
-Càng ngày càng giống mẫu người của anh đấy!
-Gì cơ?
-Đùa thôi! Mai tổ chức tiệc, em có muốn tham gia không?
-Tiệc à? Tiệc gì vậy?
-Mấy người bạn cũ thôi, họ cố tình đến xem mặt người vợ tương lai của anh nhưng đừng bận tâm em thích nói gì thì cứ nói, nếu không thích thì không cần xuống nhà, cứ ở trong phòng cũng được!
-Tổ chức ở nhà anh sao?
-Ừ! Họ tò mò nên...Chuyện này vớ vẩn thật!
-Không sao em sẽ tham gia.
-Không gượng ép chứ!
-Ổn mà, sao anh lại nghĩ thế!
Một con người nhìn độc tài và ngạo mạn lại cẩn thận hỏi ý kiến người khác làm tôi không ngờ. Anh ta sợ gì khi nói từ tốn như thế, có lẽ sợ bị từ chối, phải chăng vì quá nhiều lần bị làm cho thất vọng.
Không hiểu sao tôi chỉ không muốn nhìn khuôn mặt đó buồn rầu, tôi chỉ muốn làm hết khả năng để anh ta cảm thấy thoải mái. Càng lúc tôi càng lấn sâu vào cuộc đời anh ta lúc nào không biết. Chỉ vì tôi muốn biết con người đó thật sự là ai?
Khi xe dừng lại thì cái vẻ lạnh lùng lại xuất hiện, anh ta bước xuống xe mà không hề nói câu nào với tôi nữa.
Buổi tối nhiều người đến trong những chiếc xe sang trọng, họ được phục vụ đưa vào gian phòng lớn đã bày biện đồ ăn. Tiếng nhạc du dương êm dịu.
Từ phòng tôi có thể nhìn thấy hết khung cảnh ở đó, anh ta trông thật hoàn hảo khi mặc vest.
-Từ lúc rời Anh, cậu bặt vô âm tín, bọn này chẳng biết đường nào mà tìm!_Một tên vỗ vai Hạo Kì cười
-Ừ!_Hắn nhấm nháp li rượu, thờ ơ
-Cuộc sống ở đây tốt không?
Và cứ thế họ nói những chuyện làm hắn chán nản. Hạo Kì đưa mắt nhìn ra ngoài như chờ ai đến.
Bỗng có người quàng tay qua cổ làm hắn nghẹt thở:
-Tìm ai à?
Hạo Kì vội quay người lại, nhìn thấy bộ mặt toe toét của tên kia cũng đành nở 1 nụ cười:
-Đến hơi muộn đấy!
-Thì tại người ta chậm chạp thôi!
-Người ta nào? Lại đưa cô nào đến đây à!
-Đoán trúng rồi nhưng không phải cô gái bình thường đâu!
Kiếm Bình nhìn loáng thoáng dáng người con trai mới đi vào, hắn ta...hắn ta...chính là...TIỂU PHONG.
Kiếm Bình bèn đi xuống để nhìn kĩ khuôn mặt gã, đúng là không nhầm, đó chính là tiểu Phong. Tại sao lại ở đây??
Hạo Kì vẫn bình thản nhìn về phía cửa, hôm nay trông Phong ăn mặc chỉnh chu hơn mọi khi đủ chứng tỏ cô gái đó quan trọng với hắn.
Đúng thế, cô gái mặc bộ đầm xanh lá ngượng ngịu đi vào. Kiếm Bình càng nhìn càng không tin...đó là...là...tiểu Thanh.
-Đây chín
