dẫn đầu, hai đôi tình nhân đi ở giữa, Thẩm Kiều và
Lương Thiều Vũ đi cuối cùng. Mới đầu cũng không tồi, đi bộ không có gì
khác thường, nhưng mà khi leo được một nửa thì không ổn, Thẩm Kiều bắt
đầu cảm thấy chân trái chua xót đau đớn, nhấc chân rất tốn sức, chỉ có
thể thả chậm tốc độ.
Thẩm Kiều nghiêng đầu về phía Lương Thiều Vũ nở nụ cười, hơi thở màu trắng làm mờ nhạt những đường nét trên khuôn
mặt, cô nói: "Nếu không thì tiểu Vũ đi trước đi, mấy ngày nay ở nhà ăn
uống quá độ nên sức khỏe không theo kịp."
Lương Thiều Vũ không để ýnói: "Không có chuyện gì, dù sao cũng chỉ là du ngoạn, chậm một chút cũng không sao."
Thẩm Kiều xin lỗi cười gật đầu. Khoảng cách giữa bọn họ và những người khác
càng ngày càng xa, Thẩm Kiều chuyên chú bước đi, cố gắng để không lộ ra
vẻ khác thường. Sau đó cô bắt đầu hối hận tại sao lại muốn tới đây? Đúng là bệnh không nhẹ.
Lương Thiều Vũ rốt cuộc vẫn phát giác ra điều gì đó, giữ chặt cánh tay Thẩm Kiều, cúi đầu cẩn thận hỏi cô: "Có phải
là không thoải mái hay không?"
Thẩm Kiều lắc đầu, "Không có."
Lương Thiều Vũ nhìn chằm chằm cái trán trơn nhẵn của Thẩm Kiều đã đổ đầy mồ
hôi, nhỏ giọng hỏi: "Thế sao lại ra nhiều mồ hôi như vậy?"
Thẩm Kiều phối hợp kéo khóa kéo áo khoác ra, tháo khăn quàng cổ, "Mặc quá dầy, có hơi nóng."
Lúc này, Trương Khải từ phía trên chạy xuống, vừa nhìn thấy hai người liền
bắt đầu nói: "Xem tốc độ của hai người này? Xảy ra chuyện gì vậy, lễ
mừng năm mới chưa ăn cơm à?"
Lương Thiều Vũ đáp lời: "Sao lại thích ý kiến như vậy?"
Trương Khải tận tình nói: "Cũng là bời vì tiến độ của cả đoàn thôi, tranh thủ
kết thúc trước buổi trưa, bữa trưa chúng ta ăn cua đồng, đã đặt xong chỗ rồi."
Thẩm Kiều phất tay nói: "Các người đi trước đi, mặc kệ tôi."
Trương Khải quan sát Thẩm Kiều từ trên xuống dưới, nhíu mày, vẻ mặt tò mò: "Không phải là, cũng mang thai chứ?"
Thẩm Kiều sửng sốt hai giây, tiện tay nhặt một viên gạch lên, định đập vào
gáy anh ta. Trương Khải vội vàng cẩn thận cầu xin tha thứ, mới tránh
được hậu quả bị vỡ đầu.
Thẩm Kiều đi một chút rồi lại nghỉ ngơi
một chút, bên cạnh là Trương Khải và Lương Thiều Vũ, cả ba cười cười nói nói, rốt cuộc cuối cùng cũng thành công đến nơi. Đứng trên đỉnh thành
ngắm nhìn phong cảnh ở phía trong và ngoài thành, cảm thán núi sông của
tổ quốc thật tươi đẹp.
Thẩm Kiều nhận nước mà Tần Niệm đưa tới,
mở miệng gào thét như bị hạn hán đã lâu. Thịnh Hạ vẫn yên tĩnh ngồi bên
cạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn dường như nhíu thành một đoàn. Thẩm Kiều lau
giọt nước đọng trên khóe miệng, đẩy Tần Niệm một cái, hỏi: "Cô ấy sao
vậy?”
Tần Niệm nhỏ giọng nói: "Chân bị giầy mài rách da, nghe nói bước một bước cũng đau đớn."
"Vậy à." Ngón tay Thẩm Kiều vuốt ve cái ly, cúi đầu suy nghĩ mất hồn.
Trương Khải chợt hấp tấp đã chạy tới, cười nhạo Thẩm Kiều, nói: "Xem Thịnh Hạ
kìa, chân bị mài hỏng mà vẫn kiên trì, vậy mà quan ngoại giao tứ chi
khỏe mạnh, tại sao thể chất lại có thể kém đến mức này?"
Thẩm Kiều bình tĩnh gật đầu: "Công nhận là thua kém người ta."
Trương Khải vốn là nói giỡn, nhưng mà khi thật sự nhìn thấy dáng vẻ của Thẩm
Kiều anh cũng không biết nói như thế nào cho phải, vì vậy hơi xấu hổ cào cào mái tóc ngắn tránh ra.
Nghỉ ngơi xòn, bọn họ bắt đầu chuẩn
bị đi về. Dương Kiền vỗ về Thịnh Hạ, ân cần hỏi: "Có thể đi không? Có
cần anh cõng hay không?"
Thịnh Hạ cười nói: "Không cần, không có chuyện gì."
Thẩm Kiều ở lại đến cuối cùng rồi mới đi, Tần Niệm cố ý đi cùng cô, cô cũng không ngăn cản.
Thẩm Kiều cảm thấy rõ ràng chân đã sưng lên, trong giầy đã không còn không
gian dư thừa, sau khi nghỉ ngơi, Thẩm Kiều vốn nghĩ rằng sẽ khá hơn một
chút, không ngờ lại nghiêm trọng hơn, chân như nhũn ra, thậm chí ngay cả đầu gối cũng bắt đầu cảm thấy đau.
Tần Niệm đỡ cánh tay Thẩm
Kiều, nhỏ giọng quát lớn: "Biết ngay mà, đi chậm như vậy nhất định là có nguyên nhân, không thoải mái thì đừng tới, tỏ vẻ cái gì chứ?"
Thẩm Kiều nói: "Đã sớm hối hận."
Tần Niệm tức giận liếc cô một cái, Thẩm Kiều vốn muốn mỉm cười đáp lại, kết quả nhếch môi lên chính là nụ cười khổ.
"Dừng lại đi, so với khóc còn khó nhìn hơn, " Tần Niệm than thở, "Lão Thất
cũng thật là, chỉ sợ thiên hạ không loạn, không khuấy động đến long trời lở đất cũng không bỏ qua."
Thẩm Kiều không nói gì. Đâu chỉ có
mình lão Thất đâu, còn có cả Dương Kiền đấy chứ. Bọn họ phô bày hạnh
phúc, cô cũng vây xem, cũng cảm nhận được mùi vị tim như bị dao cắt, năm đó khi cô và Giản Dư Mặc ở bên nhau, có lẽ tâm tình của anh cũng giống
như cô thôi. Hóa ra không phải là không báo oán, chỉ là thời điểm chưa
đến.
Thẩm Kiều chỉ lo mất hồn, không có chú ý, chân trái mềm nhũn liền ngã nhào, vừa khéo chỗ đó là sườn dốc, Thẩm Kiều liền rầm rầm rào
rào lăn xuống. May mà sườn núi rất ngắn, hơn nữa cô cũng mặc dày, nên
không bị thương.
Trong khoảnh khắc Thẩm Kiều ngac nhào kia, Tần
Niệm liền hoảng sợ kêu to tên của cô, mọi người đi phía trước cũng nghe
thấy, vừa quay đầu lại thì nhìn thấy tư thế lăn xuống của Thẩm Kiều,
phải gọi là “Rung động lòng người" .
Tần Niệ
