n Viên Triệt mặc dù không
thay đổi, nhưng trong lòng lại sóng vỗ mãnh liệt, thứ nhất may mắn nàng
không có sao, thứ hai thống hận mình không thể bồi bạn bên cạnh, từ đó
đến nay, hắn hối hận cũng không làm nên chuyện gì. Đã từng có ý nghĩ sai lầm khiến hắn mất đi tư cách này rồi.
Tim mọi người đều treo ở
trên người Dao nhi, cũng không có người phát hiện Liễu Nhu mặt mày tối
tăm lặng lẽ rời đi, nàng nện bước nặng nề đi tới trong vườn hoa, muôn
hoa đua thắm khoe hồng chọc nàng phiền lòng, “Thời trẻ qua mau, qua vài
năm ta sẽ thành tàn hoa bại liễu, nếu như không thể ổn tọa chánh vị,
cuộc sống tương lai của ta làm sao có thể qua?” Nàng không cam lòng,
phẫn hận nhìn chằm chằm đóa hoa kiều diễm ướt át.
Tay mảnh khảnh đưa ra từ trong tay áo, mặt nàng âm trầm nhìn bàn tay, một chưởng đánh qua, mạnh tay bẻ hoa, khắp nơi suy tàn.
Từng cánh hoa bay xuống, giống như một đóa hoa già đã chết, hấp thu bao nhiêu nước xuân cũng không cản được hoa rụng.
Tính mệnh của Dao nhi bị nguy hiểm, Dạ Quân cũng nguy ở giữa sớm tối. Dạ
Quân mang theo thủ hạ tàn binh, một đường chạy trốn, mắt thấy Đô thành
trước mắt, hắn kích động đến đã ươn ướt hốc mắt, chợt, một cơn gió quái
dị thổi tới, cờ ‘ soái ’ gảy lìa, nằm trên mặt đất mặc cho bụi đất bao
trùm nó.
Dạ Quân cả kinh trong lòng, một loại dự cảm chẳng lành
ập vào lòng, hai chân hắn đạp bụng ngựa, con ngựa hú dài một tiếng, bắn
rất xa. Dạ Quân chạy một mình ở phía trước, hoàn toàn không để ý tướng
sĩ sau đó, đợi lúc cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, quay đầu lại nhìn, thi
thể khắp nơi, máu chảy thành sông. Từng nam nhi trong khoảnh khắc hóa
thành một vũng máu.
Dạ Quân thất kinh, con ngựa cũng buồn bã ré
dài, hắn cởi ngựa chạy trốn, muốn thoát đi nơi quỷ dị này, quên một màn
quỷ dị này. Con ngựa dừng ở cửa Đô thành, hắn ngửa đầu nhìn trên cửa
thành, hô to một tiếng: “Mở cửa thành!”
Nhưng bọn lính không
nhúc nhích, lúc này, hai nam nhân xa lạ từ bên cạnh đi tới, bọn họ đều
che mặt, không thấy rõ mặt mũi, nhưng hai mắt phơi bày ra ngoài đều lạnh như băng vô tình.
“Dạ Quân không ai bì nổi cũng sẽ có hôm nay!” nam nhân cầm đầu phách lối cười, khinh bỉ từ trên cao nhìn xuống Dạ
Quân, giống như vương giả chí tôn cao cao tại thượn, mà Dạ Quân thì nằm
rạp trên mặt đất.
Lòng của Dạ Quân lạnh đi từng chút, xem dáng
vẻ của họ, nói vậy sớm có chuẩn bị, ngày này năm sau chính là ngày giỗ
của hắn, nhưng Dạ Quân muốn biết rõ ràng lai lịch và mục đích của những
người này, Dạ Quân buồn bã cười một tiếng a, hỏi nữa: “Các ngươi rốt
cuộc là người phương nào? Có mục đích gì?”
Nam nhân ngửa mặt lên trời cười dài, hạ mí mắt, âm thanh lãnh khốc vô tình truyền vào trong
tai Dạ Quân: “Giữ lại nghi vấn đi hỏi Diêm Vương!”
‘ vèo ’ một
tiếng, một mũi tên bắn lén Dạ Quân, chính xác đâm thủng khôi giáp trước
ngực hắn, hắn ngã xuống ngựa, máu tươi trong miệng hoà lẫn với ánh
chiều, hai mắt Dạ Quân mở thật to, tựa hồ không cam lòng.
Một đời anh hùng, trong khoảnh khắc hóa thành một đống đất, bụi bậm hèn mọn theo gió bay đi. Giống như nó chưa từng xuất hiện.
Nam nhân đắc ý cười, chỉ vào núi sông, nói: “Nhìn, giang sơn này thật đẹp! Về sau nó chính là của ta rồi, ha ha ha. . . . “
Vung tay lên, mặt nạ rơi xuống, đập vào mi mắt là mặt giống Dạ Quân như đúc, duy nhất khác chính là, ánh mắt của hắn, có quá nhiều tham lam, có quá
nhiều dục vọng, có quá nhiều hung ác.
Bọn lính rối rít quỳ xuống, lễ bái: “Chúc mừng Đại vương, chúc mừng Đại vương. . . . “
Trận biến cố này không có ảnh hưởng cuộc sống an bình của dân chúng trong
thành chút nào, bọn họ không hiểu, từ giờ khắc này, cuộc sống của bọn họ đã ở trong nước sôi lửa bỏng.
Ở bên trong Thanh thành, Dạ Quân
thoát đi, Hàn Tuấn tướng quân đuổi theo mười mấy dặm, dọc theo đường đi
công chiếm mấy thành nhỏ, giờ phút này đang thủ vệ, chờ đợi Hoàng Phủ
Hiên ra lệnh.
Bởi vì thân Dao nhi chịu trọng thương, Hoàng Phủ
Hiên làm bạn ngày đêm, bể đầu sứt trán, vô tâm xử lý quốc sự, vì vậy,
chuyện này cũng trì hoãn.
Mặc dù trận đầu báo cáo thắng lợi,
nhưng bọn hắn cũng không tính lui binh, lần này nhất định phải bức bách
Dạ Quân đầu hàng, bảo đảm không quấy nhiễu biên quan nữa, nếu không sẽ
hoàn toàn diệt Xích Luyện, bảo vệ dân chúng an bình.
Ban đêm,
Dao nhi tỉnh lại từ trong đau đớn, nháy mắt một cái, bởi vì ánh mắt của
Hoàng Phủ Hiên chưa từng rời đi người nàng, thấy nàng từ từ tỉnh lại,
hắn kích động đến quên hết tất cả, một tay ôm lấy nàng, thanh âm có chút đau đớn: “Dao nhi. . . . Dao nhi. . . . Rốt cuộc tỉnh.”
“Đau!”
Mở mắt ra liền nhìn thấy hắn, Dao nhi thật cao hứng, trên mặt mang nụ
cười ngọt ngào, nhưng nhe răng nhếch miệng, phần lưng đau cuốn lấy toàn
thân, khiến nàng không thể không kêu.
Lúc này Hoàng Phủ Hiên mới phản ứng được, buông nàng ra, đưa tay nhẹ nhàng khoác lên hai bờ vai
nàng, thẹn thùng khẽ cúi đầu, áy náy nói: “Thật xin lỗi Dao nhi, ta thật cao hứng quên hết tất cả rồi.”
“Ha ha. . . . Không có sao!” Hiên cúi đầu nhìn bộ dáng thật đáng yêu, Dao nhi nhịn đau, giùng giằng muốn ngồi dậy.
Hoàng Phủ