XtGem Forum catalog
Quân Thần Phân Tranh

Quân Thần Phân Tranh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327134

Bình chọn: 9.5.00/10/713 lượt.

cơ hội.

Cây khô lá

rụng, cát vàng ánh chiều. Dãy núi trùng diệp, âm u bi thảm. Hai quân

giằng co, thường phủ tam quân. Quỷ khóc nơi nơi, âm trời cũng nghe.

Hoàng Phủ Hiên, Hiên Viên Triệt, Lạc Thiên, Dao nhi, Mai nhi, năm người cưỡi

trên lưng ngựa, ở phía trước đại quân, đổi thành Dạ Quân cũng mặc khôi

giáp, cầm một thanh kiếm bén trong tay, ánh mắt giao nhau trên không

trung, lóe ra tia lửa.

Hai quân đối trận, khí thế mạnh mẽ. Chim

nhạn chậm rãi bay qua trên đỉnh đầu, một cọng lông nhẹ nhàng nhẹ nhàng

rớt xuống. Chiến sự hết sức căng thẳng, ‘Đông. . . . Đông. . . . Đông. . . . Đông. . . .’ tiếng hai quân đánh trống vang tận trời, các tướng sĩ

căng thẳng thân thể, chuẩn bị sống chết đánh một trận. Chúng tướng sĩ

xếp thành một hàng, Lạc Thiên là Thống soái tướng quân, hắn cầm kiếm bén trong tay chỉ hướng bầu trời, ra lệnh một tiếng: “Bắn tên!”

Mũi tên nhọn ‘ vù vù vù ’ xẹt qua ở trong gió, bắn về phía đại quân Dạ

Quân, kỵ binh của Dạ Quân lui về phía sau, trên một trăm binh lính cầm

lá chắn trong tay xông lên, mũi tên nhọn không tổn thương bọn họ mảy

may. Chợt, ra lệnh một tiếng: “Lên!”

Kỵ binh rối rít xông lên

trước, vó ngựa chà đạp, một mảnh hỗn độn. Từ đó, Dạ Quân hoàn toàn ở

trong trạng thái bị động, hắn nhíu lại lông mày, khẽ cắn răng, ra lệnh

một tiếng: “Giết. . . .”

Xích Luyện nam nhi quơ múa đao kiếm

trong tay, liều mạng xông về phía trước, mở một đường máu. Mặc dù bọn

Lạc Thiên đắc thắng, nhưng không dám phớt lờ, dù sao thủ hạ tinh binh

của Dạ Quân không phải có tiếng không có miếng, quả nhiên mọi người dũng mãnh vô cùng.

Nhất thời, hai quân lẫn vào thành một đoàn, thực lực tương đương. Mấy phen chém giết cũng chưa thấy cuối.

Nhưng bọn Lạc Thiên sớm có chuẩn bị, lúc này, Hàn Tuấn tướng quân dẫn theo

một đội nhân mã từ bên trái tuôn ra, Thiên Vũ mang một đội nhân mã khác

từ bên phải tuôn ra, viện binh đột nhiên xuất hiện giết Dạ quân được ứng phó không kịp. Vì bảo tồn thực lực, “Rút lui. . . . Rút lui. . . .” Hắn không thể không đánh chuông thu binh, các tướng sĩ cầm ném xuống cờ xí

trong tay, liều mạng chạy trốn.

Bọn Lạc Thiên thừa thắng xông

lên, liên tiếp đuổi theo hơn vài chục dặm, Xích Luyện liền bị công chiếm năm tòa thành trì. Dạ Quân hận hận ném kiếm bén trong tay xuống đất,

hoảng hốt thoát đi chiến trường, mang theo một đội tàn binh đi về Đô

thành.

Tàn binh bại tướng, bọn Lạc Thiên không đuổi theo nữa.

Nhưng đột nhiên lại xông ra một đội nhân mã, mặc phục sức Xích Luyện,

một người trong đó giương cung bắn tên, mọi người bất ngờ. Sững sờ, hai

cây tên đồng thời bắn tới, một cây bắn về phía Hoàng Phủ Hiên, một cây

bắn về phía Dao nhi. Hoàng Phủ Hiên căng thẳng trong lòng, đưa tay đánh

rụng tên bay tới , vừa định nhào qua đỡ thay Dao nhi, chợt, một bóng

người thoáng qua, ngăn ở trước ngựa Hoàng Phủ Hiên, Dao nhi mỉm cười

nhìn Hoàng Phủ Hiên, thân thể từ từ rớt xuống, Hoàng Phủ Hiên cả kinh,

lập tức bay xuống ngựa, ôm nàng: “Dao nhi. . . . Dao nhi. . . . “.

Khóe môi Dao nhi nhếch lên nụ cười nhàn nhạt, tròng mắt từ từ khép lại,

giống như lá cây bay xuống trong gió, tay nắm chặt quần áo Hoàng Phủ

Hiên cũng vô lực rũ xuống.

“Dao nhi. . . .” Tay nâng lên từ phía sau lưng nàng, trong bàn tay dính đầy đỏ tươi. Hoàng Phủ Hiên vô cùng

đau đớn, ngửa mặt lên trời kêu to.

Nước mắt che lại hai mắt, ánh chiều nhiễm đỏ bầu trời.

Trong phủ, không khí ngột ngạt. Sắc mặt mọi người không tốt. Quân y bận rộn

trong phòng, bọn nha hoàn ra ra vào vào, trong tay bưng nước đỏ tươi,

mỗi một lần đi qua bên cạnh Hoàng Phủ Hiên, tim của hắn liền đau một

lần, đến cuối cùng đã trăm ngàn vết thương.

Tất cả mọi người

ngừng thở, ánh mắt nhìn chằm chằm cửa khép chặt, nháy mắt cũng không

nháy mắt, sợ bỏ qua cái gì, dĩ nhiên, trừ Liễu Nhu, sắc mặt nàng nặng

nề, nhưng trong lòng đang cười trộm ! Nàng chết là đáng đời, Liễu Nhu

tuyệt không thương tâm, sẽ không đồng tình, chỉ có chút hả hê.

Thời gian quả thật rất chậm, tất cả mọi người rất thống khổ, nhất là Hoàng

Phủ Hiên, hận không thể đau thay nàng, lúc này, Thiên Vũ mở cửa đi ra,

Hoàng Phủ Hiên lập tức nghênh đón, nóng nảy hỏi: “Dao nhi thế nào?”

“Nha đầu mạng lớn, lượm về một cái mạng!” Thiên Vũ khẽ động khóe miệng, hắn

lộ ra nụ cười khiến tất cả mọi người yên tâm, Thiên Vũ lau mồ hôi lạnh

trên trán, kéo thân thể mệt mỏi lên cầu thang, Hoàng Phủ Hiên lập tức

vọt vào trong phòng, nhìn Dao nhi nằm ở trên giường bệnh, thoi thóp một

hơi, thân thể cao lớn của hắn lảo đảo muốn ngã.

Không kịp chờ

đợi ngồi ở trên mép giường, tay run rẩy nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ

nhắn tái nhợt của nàng, nhẹ nhàng vén sợi tóc xốc xếch trên trán nàng

lên, tay thuận thế xuống, đặt lên chóp mũi nhỏ xinh của nàng, còn có đôi môi tái nhợt nhưng ngọt ngào, Hoàng Phủ Hiên khổ sở cười.

Ngoài phòng, mấy người rướn cổ lên, rất muốn đi vào dò xét đến cùng, nhưng bị Thiên Vũ ngăn trở: “Ai nha! Nha đầu không sao, một mũi tên này đâm

không sâu, nghỉ ngơi mấy ngày liền khỏi hẳn.”

Lời tuy như thế,

nhưng Lạc Thiên vẫn lo lắng đề phòng, mặt Hiê