vạn dặm trong sáng, chẳng lẽ sẽ chợt biến chuyển, nổi lên gió mưa sao?”
Chợt, cuồng phong gào thét, nhánh cây trong viện chập chờn, giấy trắng trên
bàn cũng bị thổi trúng bay loạn, nàng tay vội chân loạn lại bắt không
được. Một cỗ gió mạnh từ cửa sổ thổi vào, nàng chỉ cảm thấy thân thể
lạnh lẽo, lập tức chạy tới, đóng cửa sổ, nàng buồn bực: “Thật chẳng lẽ
có một trận bão táp sao?”
Chân mày nhíu chặt bởi vì trận gió này càng trở nên chặt hơn, lo lắng trùng trùng, tay chân luống cuống. Nàng
nằm ở trên bệ cửa sổ nhìn nhánh cây bị gió thổi loạn ở xa bên ngoài, bên tai còn thỉnh thoảng truyền đến thanh âm o o của gió, dần dần, gió yếu
đi, nhánh cây dừng lay động, cơ hồ khôi phục lại an bình vừa rồi, nàng
nắm chặt áo, đi vào đình viện.
Có câu nói: oan gia ngõ hẹp, không phải oan gia không đụng đầu.
Không nghĩ tới cư nhiên đụng phải Liễu Nhu ở trong đình viện, lúc nàng vừa
định xoay người rời đi, lại bị Liễu Nhu gọi lại: “Hoàng hậu nương nương, không tới ngồi một chút sao?”
“Không, ngày rất nóng, bổn cung
đi về.” Nàng nhàn nhạt cười một tiếng, tùy tiện tìm một cớ thoát đi,
nhưng tựa hồ Liễu Nhu cũng không chết tâm.
Liễu Nhu thật lòng
thành ý muốn mời: “Vậy hoàng hậu nương nương có thể nể mặt vào trong
chòi nghỉ mát ngồi một chút hay không? Một mình ở trong phòng cũng buồn
bực, hai người còn có thể trò chuyện, giải buồn.”
Nàng đã nói
đến chỗ này rồi, nếu như cự tuyệt nữa thì hơi quá, dù trong lòng vạn lần không muốn, Dao nhi vẫn vào đình nghỉ mát với nàng, hai người ngồi đối
diện. Trầm mặc không nói gì, không khí rất lúng túng. Liễu Nhu thục nữ
che miệng mà cười, hỏi: “Nương nương ở Nguyệt quốc có khỏe không? Nghe
nói Nguyệt quốc rất nhiều phong tục không giống với Minh quốc, nương
nương chỉ một thân một mình ở Nguyệt quốc sẽ rất không thích ứng!”
Nếu như không phải hiểu rõ nàng, chắc chắn bị bề ngoài mềm mại của nàng lừa gạt, từng chữ từng câu của nàng toát ra quan tâm, nhưng cẩn thận nghe
có thể cảm thấy ý nhạo báng châm chọc trong giọng nói của nàng.
Dao nhi nhếch miệng, cười nhạt, đáy mắt không có nhiệt độ, qua loa nói: “Có một người thật lòng thật ý đối với ta, vì ta bỏ lục cung, vì ta xây
cung điện, cuộc sống như thế coi như ở trong địa ngục cũng là ngọt, ha
ha. . . . Chỉ là, ngươi sẽ không thể thể nghiệm, bởi vì trong phủ Hiên
Viên Triệt có một đám nữ nhân, ngươi vĩnh viễn không làm được duy nhất
cua hủa!”
Dao nhi cố ý cười đến nhẹ nhàng, cố ý khiêu khích
nàng. Cố ý kích thích nàng, không cho nàng xem chút màu sắc, nàng thật
cho là toàn thế giới đều xoay chung quanh nàng !
Quả nhiên, Liễu Nhu bị đâm rối loạn tâm trí, trở thành nữ nhân duy nhất của biểu ca là
mơ ước lớn nhất cả đời nàng, hôm nay tôn nghiêm của nàng bị người giẫm
đạp không còn sót lại chút gì. Liễu Nhu làm sao sẽ cam tâm mặc người
chém giết?
Chợt, con ngươi Liễu Nhu sáng lên, nhìn bóng cây lùn lùn bên ngoài đình nghỉ mát, chủ ý xấu đánh úp tới trong lòng nàng.
Trên mặt Liễu Nhu mang nụ cười thỏa đáng, nói: “Lời ấy của nương nương sai
rồi! Nếu như yêu một người, nên suy tính cho hắn, ta yêu biểu ca, bất kể hắn thê thiếp thành đoàn, ngươi chỉ là ham tình yêu của người khác đối
với ngươi, ngươi căn bản không biết bỏ ra, không biết hy sinh.”
Từng câu từng câu đập vào trái tim Dao nhi, nàng ngây ngẩn cả người, Liễu
Nhu nói đúng, nàng không nên cô phụ ấm áp và cảm giác an toàn mà Hiên
mang cho nàng, nhưng nàng lại không muốn thừa nhận, cười yếu ớt , không
chút để ý nói: “Quả nho ăn không được luôn chua đấy!”
Nhất thời từng trận gió lạnh thổ qua, sóng ngầm giữa hai người bắt đầu khởi động. Giữa hai nữ nhân sắp nổ ra trận chiến.
Chợt, Liễu Nhu cười không rõ chân tướng, đứng dậy cao ngạo nhìn Dao nhi,
khiêu khích nói: “Quả nho đương nhiên là chua, hôm nay ta đã mang hài tử của biểu ca, tương lai ta sẽ trở thành thê tử duy nhất của biểu ca.”
Nói xong, Liễu Nhu còn khẽ cúi đầu, nhìn bụng của nàng, đôi tay còn thỉnh thoảng vuốt ve bụng.
Cái gì? Dao nhi kinh hãi đứng dậy, không thể tưởng tượng nổi nhìn bụng Liễu Nhu, nhìn bộ dáng Liễu Nhu phát ra tình thương chói lọi của mẹ kỳ quái
là của tim nàng cư nhiên thật bình tĩnh!
Kinh ngạc của Dao nhi ở trong dự đoán của Liễu Nhu, nhìn Dao nhi, nàng đắc ý gật đầu, hoàn toàn đánh tan kiên cường của Dao nhi, chợt, ánh mắt Liễu Nhu chợt lóe, nàng
nắm tay Dao nhi, thân thể ngã phía sau, trong miệng kêu la lớn: “Cầu xin ngươi. . . . Đừng thương tổn hài tử của ta!”
Biến cố đột nhiên
xuất hiện khiến Dao nhi trợn tròn mắt, sững sờ. Lúc này, một bóng người
từ bên người nàng thổi qua, ôm lấy Liễu Nhu sắp sửa té xuống đất, trong
giọng nói lộ ra nóng nảy: “Nhu nhi, có sao không?”
Nhìn bọn họ, Dao nhi cười lạnh, hung hăng khi dễ mình, lại hạ tiện hãm hại, nhưng nàng cư nhiên bị mắc lừa?
Hiên Viên Triệt ôm lấy Liễu Nhu, hung ác nhìn chằm chằm Dao nhi vô tội, lạnh lùng nói: “Nếu Nhu nhi và hài tử có việc không hay xảy ra, Bổn vương
nhất định không tha cho ngươi!”
Vừa dứt lời, Hiên Viên Triệt
nâng bàn tay lên, khi bàn tay rơi xuống, bị Hoàng Phủ Hiên đến sau ngăn
t