Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Quân Thần Phân Tranh

Quân Thần Phân Tranh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327170

Bình chọn: 9.00/10/717 lượt.

rở, Hoàng Phủ Hiên bảo vệ Dao nhi ở phía sau, trợn mắt nhìn Liễu Nhu

một cái, nhìn Hiên Viên Triệt, giọng điệu lạnh như băng hung ác: “Quản

tốt nữ nhân của ngươi, đừng để cho nàng gây sóng gió, hoàng hậu của

trẫm, trẫm sẽ quản!”

Hoàng hậu? Hắn cố ý nhắc nhở Hiên Viên Triệt, đối đầu kẻ địch mạnh, không thể đắc tội đồng minh!

Hiên Viên Triệt có khổ khó nói, chỉ đành phải thôi, Hoàng Phủ Hiên nghiêng

người ôm Dao nhi, nhẹ giọng hỏi: “Dao nhi, có sao không?”

Dao

nhi tựa đầu vào trong ngực hắn, buồn bực không lên tiếng. Hoàng Phủ Hiên bồng nàng lên, đi về phòng. Từ đầu đến cuối Dao nhi không nói một lời,

vùi đầu vào trong ngực Hoàng Phủ Hiên, không muốn nhìn người khác, không muốn giải thích.

Khi bàn tay hắn lần lượt nâng lên, khi hắn lần lượt không tin tưởng, nàng sẽ không để bị coi thường nữa!

Từ khi biết nhau đến bây giờ, trừ thay nàng cản một mũi tên, Hiên Viên

Triệt cho nàng chỉ là tổn thương, chỉ là không tin tưởng, nàng sẽ không

bị coi thường đến chó vẩy đuôi mừng chủ. Nên hết hi vọng liền chết tâm,

nên vứt bỏ liền vứt bỏ.

Nhìn bóng lưng của bọn họ, ánh mắt của Hiên Viên Triệt rất phức tạp, Liễu Nhu rất tức giận, rất hận.

Trong thành Hắc Ám, tối nay có một vị khách không mời mà đến.

“Tham kiến chủ tử!” Nữ tử lễ bái, nam nhânđược gọi là chủ tử nhẹ nhàng xoay

người lại, nhìn nữ tử nằm rạp trên mặt đất, trong lòng có cảm giác thỏa

mãn.

Tòa thành âm trầm mà đen như mực khiến cho nàng sợ, mà chủ

nhân thần bí giống như là địa ngục Tu La, hắn hạ thấp giọng hỏi: “Có tin tức gì bẩm báo?”

Nữ tử cúi đầu cười lạnh, cung kính nói: “Khởi

bẩm chủ nhân, thuộc hạ hỏi thăm được kế hoạch đối phó Dạ Quân của họ,

nếu như không xảy ra gì ngoài ý muốn. Lần này Dạ Quân chắc chắn thất

bại.”

Tin tức nàng mang tới khiến cho hắn hưng phấn, giống như

lại gần thành công thêm một bước, nam nhân nhẹ nhàng nhếch miệng, độ

cong rất nhỏ nhẹ nhàng xẹt qua, nam nhân hỏi: “Có yêu cầu gì cứ mở

miệng?”

Người biết nàng, là chủ nhân! Nữ tử tỏ vẻ tình thế bắt

buộc, trong mắt tràn ngập nụ cười, nhưng thanh âm tràn đầy hận ý: “Nếu

như chủ tử giúp thuộc hạ diệt trừ nàng, thuộc hạ sẽ làm việc cho chủ tử, cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi!”

Tiếng nói rơi ở phía sau, một hồi trầm mặc. Nữ tử cho là hắn cự tuyệt, nhưng ông trời có mắt, nam nhân mở miệng, sảng khoái đáp ứng: “Được, ngày đại sự thành công, bổn

tôn chắc chắn cho ngươi tất cả ngươi muốn, bao gồm tánh mạng của hắn.”

Cô gái mừng rỡ, đầu nặng nề đập xuống đất, cảm tạ ơn đức: “Cám ơn chủ tử!”

Trong thanh âm của nàng lộ ra mừng rỡ như điên, nếu như lúc này nàng ngẩng

đầu, chắc chắn thấy nụ cười lạnh ở khóe miệng chủ tử, “Đứng lên!”

Nữ tử đứng dậy, từ trong ống tay áo móc ra một phong thơ giao cho chủ tử,

bên trong là toàn bộ kế hoạch. Chủ tử nhận lấy, phất tay một cái, nữ tử

cáo lui.

Khi bóng dáng nữ tử dần dần từ từ mất hẳn ở trong thành Hắc Ám, một người từ một cửa khác ra ngoài, mắt nhìn chằm chằm phương

hướng nàng rời đi, yếu ớt mở miệng: “Tôn chủ thật sẽ giúp nàng?”

“Dĩ nhiên, chúng ta là cùng một loại người, vì đạt thành mục đích không từ

thủ đoạn nào! Hơn nữa đều tôn trọng quyền thế địa vị, chúng ta nên đứng ở cùng một bên không phải sao?” Nam nhân cười tà, ánh mắt lấp lánh.

“Nhưng không phải giúp như vậy! Ha ha ha. . . .” Nam nhân lại bổ sung một câu, lại cười ha ha. Làm cho người ta không rõ chân tướng.

Nam nhân mở thư ra, chân mày nhíu chặt dần dần giản ra nụ cười, sau khi xem xong nắm chặt tay, thư đã biến thành tro tàn.

Cuộc chiến tranh này càng ngày càng thú vị, Đô thành Xích Đô của bộ lạc Xích Luyện, phồn hoa rực rỡ. Không chút nào bị chiến loạn phía trước ảnh

hưởng. Trong một đình viện bí mật trong thành, mấy người đang bận rộn gì đó, bọn họ mặc dù cũng mặc phục sức Xích Luyện, nhưng từ giữa hai lông

mày vẫn có thể phân biệt ra được bọn họ là người nước lạ, lẫn vào trong

thành Xích Luyện đến tột cùng có mục đích gì?

Bí mật giữa ban ngày khó giữ nếu nhiều người biết, tai mắt đông đảo. Bọn họ không thể không cẩn thận.

Chỉ nghe ba năm người làm thành một vòng, nói nhỏ: “Tối nay, chúng ta. . . . . . “

Không có ai biết bọn họ đang kế hoạch cái gì. Nhưng tối nay nhất định sẽ

không yên tĩnh, bình yên vào ban ngày đã không còn sót lại chút gì trong đêm đen.

Ban đêm, trên tường thành Đô thành, binh sĩ thủ vệ đón gió lạnh, run lẩy bẩy ở trong đêm rét, sáng tắt có thể thấy được nhà

nhà đốt đèn.

Chợt, một cây cờ bị gió thổi ngã, bọn thị vệ liên

tiếp ngã xuống đất ngất đi, đợi lúc gió dừng, thị vệ té xỉu đã không

thấy tung tích, mà thị vệ cung kính đứng thẳng đã là khuôn mặt xa lạ,

bọn họ như không có chuyện gì xảy ra thủ vệ thành tường, một màn biến cố này tới quá đột ngột, biến mất quá nhanh, cho tới không ai phát hiện

nguy hiểm đã gắn ở bên cạnh.

Đêm rất yên tĩnh, cẩn thận lắng

nghe, bên trong thành còn có các loại thanh âm sột sột soạt soạt, tiếng

giận mằng từ nhà nào đó. Thanh âm xa hoa trong thanh lâu, ếch ộp trong

ruộng hoang.

Núp ở ban đêm yên tĩnh này chính là nguy cơ tứ phía

Ngày thứ ba, mọi việc sẵn sàng, chỉ còn chờ