à Lạc Thiên, Hiên Viên Triệt ngồi ở bên cạnh Hoàng Phủ
Hiên, sau đó Liễu Nhu chạy tới ngồi ở bên cạnh Hiên Viên Triệt, còn có
một vị trí trống không. Dao nhi cười yếu ớt nói với Mai nhi sau lưng: ”
Mai nhi, ngồi xuống cùng nhau!”
Liễu Nhu khinh bỉ cười một
tiếng, ưỡn bụng, tư thái cao ngạo làm cho người ta ghét, nàng châm chọc
nói: “Một tỳ nữ có tư cách gì ngồi cùng bàn mà ăn với chủ nhân.”
Người không phạm ta, ta không phạm người, nếu người phạm ta, ta cần phải hồi
kích, sự hạ tiện của Liễu Nhu thật đúng là lửa đốt không hết, gió xuân
thổi mọi vật lại mọc! Dao nhi lạnh lùng nhìn nàng một cái, nhếch miệng,
hồi kích: “Đường đường tỳ nữ của hoàng hậu Nguyệt quốc, thân phận địa vị cao quý hơn vài người nhiều lắm.”
Nàng hồi kích như vậy đã chọc Liễu Nhu giận gần chết, cố tình không biết làm sao phản bác, nàng hiểu, quá nhiều ngôn ngữ phản kháng chỉ đổi lấy nhiều từ hãm hại hơn. Vì vậy, Liễu Nhu không thể làm gì khác hơn là không cam lòng trợn mắt cắn răng.
Dao nhi nhìn Mai nhi, nhẹ giọng nói: “Mai nhi ngồi xuống!”
“Dạ, tiểu thư!” Mai nhi ngoan ngoãn ngồi, nàng là cô nhi, ở trên đời này chỉ có tiểu thư thật lòng tốt với nàng, Mai nhi cảm động thật sâu.
Khóe miệng ba nam nhân còn lại đều có một chút ý cười, nhưng lại vô tận khác nhau.
Nàng thừa nhận mình là hoàng hậu Nguyệt quốc rồi! Điểm này khiến Hoàng Phủ Hiên mừng rỡ như điên.
Lạc Thiên lại vì Mai nhi cảm thấy cao hứng, mấy ngày qua sớm chiều chung
đụng, Mai nhi mặt ngoài lạnh lùng băng sương, từ chối người ngoài ngàn
dậm, nhưng nội tâm lại chờ đợi có người thích, có người quan tâm, tâm
địa thiện lương, Lạc Thiên đã yêu nàng.
Hiên Viên Triệt cười
cũng vì cao hứng, mà cũng vì khổ sở. Nữ tử hắn coi trọng, tuyệt không
giống thường, không chỉ có vẻ khuynh thành, hơn nữa còn có trái tim
thông tuệ, nhưng hiện tại nàng đã là hoàng hậu của người khác, hắn mê
mang, không biết như thế nào!
Một bữa cơm, sóng ngầm bắt đầu
khởi động. Chỉ có Hoàng Phủ Hiên và Dao nhi không quan tâm ánh mắt người khác, không quan tâm ý tưởng người khác, ăn thoải mái vui sướng.
Nhưng trong lòng Hoàng Phủ Hiên và Dao nhi vùi đầu mãnh liệt ăn thật một chút gợn sóng cũng không có sao?
Trước khi giông bão tới, luôn yên tĩnh không tiếng động, trong con ngươi đen
nhánh của Hoàng Phủ Hiên lóe ra bất an, trong lòng giống như là bị thứ
gì chận, hít thở không thông.
Giữa ban ngày, Dao nhi và Mai nhi ở trong phòng nói việc nhà, Hoàng Phủ Hiên, Hiên Viên Triệt, Lạc Thiên,
ba người ở bên trong thư phòng thương lượng chuyện quân cơ quan trọng,
Ám Dạ tự mình dẫn người bao bọc vây quanh thư phòng, một con ruồi cũng
khó bay vào bên trong.
Giặc bên ngoài dễ phòng, nhưng cướp nhà
khó phòng, bọn họ đương nhiên phải cẩn thận mọi chuyện. Ban đêm lại lặng lẽ tới. Dao nhi ngồi ở trước gương, nhẹ gỡ ba búi tóc đen. Chải từng
cái từng cái. Nhu tình tựa thủy.
Hoàng Phủ Hiên ngồi ở trước
bàn, kinh ngạc nhìn nàng, hắn hoàn toàn bị Dao nhi hấp dẫn, ánh mắt làm
sao cũng không dời được, ánh trăng mềm mại đáng yêu nhẹ nhàng xuyên qua
cửa sổ vẩy vào trên người nàng, bao phủ một vầng sáng mông lung ở bên
người nàng, giống như tiên tử ánh trăng trong ảo cảnh, xinh đẹp, cao
quý, làm cho người ta không thể khinh nhờn.
Chợt, Hoàng Phủ Hiên bước bước chân nhẹ nhàng đến gần, nhiệt độ ấm áp quen thuộc đánh tới
Dao nhi, Hoàng Phủ Hiên nhẹ ôm nàng vào trong ngực, Dao nhi ngoan ngoãn
tựa vào trên bụng hắn, điềm tĩnh, xinh đẹp.
Chỉ nghe Hoàng Phủ
Hiên nhẹ nhàng thở dài, nhìn hai người ôm nhau trong kính, bức họa này,
yên tĩnh làm cho người ta không đành lòng đánh vỡ, trong loạn thế, hắn
rất muốn cả đời như vậy, ba nghìn mỹ nữ không bằng một mình nàng.
Thời gian sống chung này, hắn cho là Dao nhi sẽ không bị Hiên Viên Triệt ảnh hưởng, hắn đã từng một lần cho là hắn có thể đi vào tim của Dao nhi,
thay thế được Hiên Viên Triệt, chăm sóc nàng cả đời. Nhưng hôm nay trong lòng hắn tràn đầy nồng đậm bất an và sợ hãi.
Ánh mắt bay về phương xa, hắn lẩm bẩm nói nhỏ: “Ta vẫn thật sự sợ nàng rời ta đi!”
Lời còn chưa dứt, Hoàng Phủ Hiên buộc chặt hai cánh tay, tình yêu của hắn
không nóng bỏng, lại hận không thể làm Dao nhi tan ra tiến vào xương
thịt, sâu tận xương tủy, vĩnh viễn không chia cách.
Nghe trái
tim bất an nhảy lên của hắn, tiếng thở hổn hển của hắn, thanh âm hư vô
mờ mịt của hắn, tim của Dao nhi buộc chặt, nàng không khỏi hỏi mình:
ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Thời gian này sớm tối chung đụng ngươi thật
không có cảm giác với Hiên?
Không! Dao nhi phản bác mình! Nàng không cách nào bỏ rơi cảm thụ và thật lòng của Hiên! Có lẽ nàng trầm luân mà không biết!
Bị thương rồi, khó có thể quên được. Chẳng lẽ còn muốn khiến Hoàng Phủ Hiên vẫn quan tâm nàng, yêu nàng chịu đựng sao?
Quỷ sứ sai khiến, Dao nhi chợt đứng dậy, đối mặt với hắn. Hai người thâm
tình nhìn nhau, chợt, một sự dịu dàng đụng vào khiến cho hắn sững sờ,
trong nháy mắt đôi môi tiếp xúc, hắn giống như bị điện giật, trợn to cặp mắt, cả người chết lặng, tim đập rộn lên, mặt cũng hồng đến bên tai,
hai cánh tay cứng ngắc kh
