Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Quân Sư Vương Phi

Quân Sư Vương Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212034

Bình chọn: 7.5.00/10/1203 lượt.

lòng của nàng đều khó chịu so với

lợi kiếm đâm thủng còn đau hơn, trên tay đau không quan trọng gì bởi tâm đã đau đến mất tri giác: Tam ca ca, ta yêu ngươi như vậy, vì ngươi ta

mất đi phụ vương ta yêu nhất, mất đi gia đình mỹ mãn, mất đi danh dự,

mất đi hết thảy, chịu người trong thiên hạ thóa mạ, chịu người trong

thiên hạ nguyền rủa, thậm chí đem linh hồn bán cho người kia…. Đối với

ngươi tuyệt không hối hận, ta cái gì cũng không để ý, ta chỉ để ý ngươi, nhưng ngươi vì cái gì còn muốn đối ta như vậy, suốt nửa năm ngươi vẫn

là vì nữ nhân kia hận ta! Hết thảy đều bởi vì Mạc Quân, nếu không phải

nàng ngươi nhất định hội thú ta, Tam ca ca….

“Tam ca ca?…. a….” Cẩn Hiên đột nhiên mà

cười một chút nói, tựa hồ bị ba chữ ‘tam ca ca’ thật sâu làm xúc động,

hắn rốt cục buông Thành Vũ Doanh ra. Ba chữ này quả thật làm hắn xúc

động, chính là ba chữ này đã hủy hoại Quân, hủy hoại hắn….

Ngay tại thời điểm trong lòng Thành Vũ

Doanh tràn đầy vui mừng, nghĩ đến Cẩn Hiên rốt cục nhớ tới hai người

‘tình cũ’ mà buông tha nàng, đối nàng không đành lòng, Cẩn Hiên lại đột

nhiên xuất thủ hung hăng hướng mặt nàng đánh qua, máu lập tức theo khóe

miệng chảy ra còn không kịp kinh hô, một tay khác của Cẩn Hiên đã bóp cổ nàng, chậm rãi hướng lên trên, đôi mắt thâm thúy trở nên đỏ bừng, so

với Gia Luật Ưng còn hồng hơn, hận ý mãnh liệt nhìn Thành Vũ Doanh từng

trận khinh hãi, khuôn mặt tuấn mỹ vặn vẹo cực độ, tóc đen theo gió phiêu khởi, ở trong không trung bay loạn…. Cẩn Hiên như vậy là chưa từng thấy qua, giờ khắc này hắn không phải Cẩn vương gia, không phải Âu Dương Cẩn Hiên, hắn là ma quỷ, ma quỷ báo thù đến từ địa ngục.

“Tam ca…. khụ…. Khụ….” Thành Vũ Doanh lập

tức cảm thấy hít thở không thông, hai mắt trừng thật to, hai chân đã

cách mặt đất càng không ngừng đá loạn xạ, liều mạng nghĩ muốn thoát khỏi tay Cẩn Hiên, móng tay thật dài trên mu bàn tay Cẩn Hiên để lại vết

thương mầu đỏ, Cẩn Hiên lại không hề bừng tỉnh, không ngừng mà tăng thêm lực đạo. Nàng thật không ngờ tam ca ca của nàng lại hội đối nàng như

vậy, nàng nghĩ đến lúc tam ca ca chính là nhất thời thịnh nộ mới có thể

uy hiếp muốn giết nàng, hiện tại thật sự cách nửa năm tam ca ca mặt dù

nhất định sẽ không cấp nàng hòa nhã, nhưng là cũng sẽ không đối nàng như thế nữa, dù sao năm đó hai người cùng nhau lớn lên, là thanh mai trúc

mã, cũng không nghĩ đến tam ca ca lại vẫn như cũ muốn giết nàng, thậm

chí so với lúc ấy càng khủng bố hơn….

Ngay tại lúc hai mắt Thành Vũ Doanh đã bắt đầu tan dã, dần dần mất hô hấp, một thân ảnh màu trắng chợt lóe che

giữa hai người, bắt được tay Cẩn Hiên bóp cổ Thành Vũ Doanh, dùng một

chút lực liền từ trong tay Cẩn Hiên cứu ra Thành Vũ Doanh chỉ còn lại

một hơi cuối cùng.

Theo ma chưởng Cẩn Hiên thoát ra, Thành Vũ Doanh lập tức xụi lơ trên mặt đất, không ngừng mà ho khan, mặt đỏ bừng

không hề có một chút hình tượng thục nữ, hơn nữa mặt mày thật sự làm cho người ta ngán.

Cẩn Hiên lúc này đã không hề có lý trí,

đôi mắt đỏ bừng đầy cừu hận bắn thẳng đến Thành Vũ Doanh, tiến về phía

Thành Vũ Doanh thêm một bước, như tẩu hỏa nhập ma nghĩ muốn giết Thành

Vũ Doanh. Nhưng hắn vừa tiến thêm một bước Thánh Quân liền chắn trước

mặt ngăn cản Cẩn Hiên tái tiếp cận Thành Vũ Doanh.

“Tránh ra.” Cẩn Hiên ngẩng đầu lên lạnh

lùng nói. Thân ảnh màu trắng quen thuộc kia rốt cục làm cho thần trí Cẩn Hiên kéo lại không ít, nhưng vẫn như cũ ngăn cản không được hắn muốn

giết Thành Vũ Doanh.

“Bổn tọa mặt kệ các ngươi trong lúc đó có

ân oán nhưng Vũ cô nương là khách của ta, bổn tọa há có thể để vương gia giết?” Thánh Quân lạnh nhạt lại kiên quyết nói, đôi mắt sâu không lường được chợt lóe qua một tia phức tạp, rất nhanh liền khôi phục bình thản

vô ba.

“Ngươi thật muốn che chở nàng?” Cẩn Hiên

rốt cục đem cừu hận nhìn về phía Thánh Quân, lửa giận hừng hực, mặt âm

trầm nói. Thánh Quân trong lời nói như gáo nước lạnh đổ xuống đầu hắn,

đưa lý trí hắn tất cả đều kéo lại, nhưng mặc kệ mất đi lý trí hay không

giết Thành Vũ Doanh vẫn là giống nhau.

“Đúng.” Thánh Quân đôi mắt bình thản vô ba nhìn lại Cẩn Hiên, kiên định nói, một bộ thề sống chết bảo hộ Thành Vũ Doanh.

“Được, một khi đã như vậy đừng trách bổn

vương không khách khí.” Cẩn Hiên lạnh lùng nở nụ cười một chút, bên lui

về sau bên trầm giọng nói. Đôi mắt thâm thúy lóe bi thương cùng bi

thống: Vì cái gì? Ngươi vì cái gì muốn ngăn cản ta giết nàng? Chẳng lẽ

ta thật sự đoán sai sao? Ngươi cùng Quân tương tự mà thôi sao? Hết thảy

đều là trung hợp thôi sao? Hết thảy chính là ta si tâm vọng tưởng thôi

sao?

Trong mắt Cẩn Hiên đau xót thật sâu đánh

vào trong lòng Thánh Quân, nàng cũng không phải thật sự muốn cứu Thành

Vũ Doanh, nhưng nàng chính là một quân cờ, cờ giả chân chính chưa xuất

hiện nàng còn có giá trị, Cẩn Hiên chàng đã nói muốn cùng ta đánh ván cờ này, vì sao lại hãm thân trong cục, trở thành quan cờ trong cục, mà

thiếu chút nữa hủy hết bố trí của ta đâu?

“Thành Vũ Doanh chịu chết đi.” Cẩn Hiên

nổi giận gầm lên một tiếng, phi thân dựng lên, một cái lắc mình