ong miệng ý
vị nói, "Ai da, Cẩm Niên, thật là đã lâu không gặp, đã lâu không gặp
rồi. Ai da, cậu thật là phong thái không giảm đấy, còn đẹp trai bức
người như vậy, ai da, mình gặp thì thật là phải ước ao ghen tị rồi." Sau đó ánh mắt của anh liếc Tô Khả đứng ở sau lưng Tô Cẩm Niên, vừa cười
vừa dùng giọng điệu vô cùng thân thiện nói: "Vị này chính là em gái à,
ui da, thật là bé gái xinh đẹp đây."
Lúc Tô Khả đang nghe được
hai chữ "em gái" là đã sấm sét đùng đùng một hồi, lúc nghe tới "bé gái"
là lúc một trận gió ngổn ngang. Trong lòng không nhịn được gào thét: anh đã từng gặp bé gái sắp sinh con sao!
Mạc Dương vừa nói vừa vươn
tay qua bên cạnh, khi Tô Khả cho rằng vì anh muốn bắt tay, Tô Khả biết
chắc mình là chủ anh là khách, đưa tay ra, kết quả người này là muốn ôm
theo cách thức ở nước Mỹ, dọa Tô Khả sợ đến lui về phía sau.
Mạc
Dương thấy Tô Khả gặp được anh như gặp quỷ thần mà lui về phía sau, tâm
can nhỏ bé yếu đuối giống như là bị đả kích, đôi môi khẽ run lên, chớp
mắt lại chớp mắt một cái, làm cho Tô Khả cùng Tô Cẩm Niên đứng tại
nguyên chỗ không biết nói gì.
Trùng hợp, Tiểu Bao Tử từ trên lầu đi xuống, "Bố, mẹ, ông nội luôn muốn đi cờ lại, ông xấu lắm, rất không biết xấu hổ đấy."
Mạc Dương nghe giọng nói non nớt, nhìn thấy Tiểu Bao Tử đứng trên cầu
thang, gương mặt lập tức khôi phục lại nhiệt tình, "Ôi chao ôi chao, đứa trẻ hồng hào đáng yêu này chắc hẳn chính là con của Cẩm Niên cậu rồi,
ồ, thật sự thật sự là xinh đẹp trẻ con vô địch đáng yêu đấy. Ai da, thật sự thật sự là rất đáng yêu, cực đáng yêu, ai da, rất có cảm giác lúc
Cẩm Niên còn bé, mình cho rằng mình đã xuyên qua hai mươi năm trước đấy, ai da."
Vừa nói vừa đi tới Tiểu Bao Tử trên lầu, sau đó dùng
giọng nói sói xám lớn lừa bán cô bé quàng khăn đỏ nói với Tiểu Bao Tử:
"Chao ôi, người bạn nhỏ, mau tới chỗ chú này, có kẹo ăn đấy."
Tô Cẩm Niên: "—_—"
Tô Khả nhìn thoáng qua Tô Cẩm Niên, ý là: tại sao bộ dáng bạn học cũ của anh là thế này?
Sắc mặt Tô Cẩm Niên không thay đổi liếc nhìn Mạc Dương: thói quen là tốt rồi.
Tiểu Bao Tử nhìn người đột nhiên xuất hiện từng bước từng bước tiến đến bé thì không khỏi lùi lại hai bước.
"Người bạn nhỏ, mau tới chỗ chú nè, có kẹo ăn đấy." Cho là Tiểu Bao Tử không
tin anh có kẹo nên anh lập tức móc ra một cây kẹo que từ trong túi áo
của mình, lung lay một vòng trước mặt của Tiểu Bao Tử.
Đôi mắt
Tiểu Bao Tử phóng ra xa, nhìn Tô Cẩm Niên một chút, vẻ mặt đồng tình
nhìn bố mình, sau đó lại nhìn gương mặt Mạc Dương từng bước từng bước đã biến thành sói xám lớn, "Chú, chú không cần cho con ăn kẹo."
Mạc Dương chớp mắt mấy cái, "Ây da, vậy con muốn ăn gì?"
"Chú, con không thích ăn đồ ăn vặt, sẽ sâu răng. Chú nên đưa kẹo cho bác sĩ đi."
"Ui cha, tại sao vậy?"
"Bởi vì lấy tình trạng bây giờ của chú thì không hối lộ bác sĩ thì bọn họ sẽ không nguyện ý chữa bệnh cho chú thật tốt đâu." Tiểu Bao Tử đâu ra đấy
trả lời câu hỏi của Mạc Dương.
Mạc Dương nói: "Ối da, chú rất khỏe mạnh mà."
Tiểu Bao Tử chỉ vào đầu, "Thân thể của chú có lẽ rất khỏe mạnh, nhưng chú . . . . . ."
Một hồi lâu Mạc Dương mới phản ứng được lời nói của Tiểu Bao Tử là có ý gì, hơi giật mình, anh không ngờ đứa trẻ nhỏ như vậy lại nói chuyện sắc bén thế này, không khỏi hưng phấn nhìn Tô Cẩm Niên, "Ai da, Cẩm Niên, con
của cậu thật sự là rất lợi hại đấy."
Tô Cẩm Niên: ". . . . . ."
Tiểu Bao Tử thả lỏng, "Chú, con chỉ nói lời nói thật lòng thôi, triệu chứng
của chú đã rất gay go rồi, chú không thể trì hoãn từ đó dẫn đến trễ thời cơ trị bệnh cho chú đấy."
Tiểu Bao Tử nói rất chân thành, giọng
điệu khuyên can giống như Mạc Dương là người thật sự có bệnh tâm thần,
Mạc Dương cầm kẹo que không nói. Sau đó im lặng rất lâu, lâu đến độ Tô
Khả cho là Mạc Dương sắp bùng nổ thì Mạc Dương xoay người, mắt to sáng
ngời nhìn Tô Cẩm Niên, "Ai da, Cẩm Niên, con trai của cậu thật sự là rất đáng yêu, mình cũng quyết định phải sinh một cục cưng đáng yêu như vậy
đấy."
Tô Tô: ". . . . . ."
Tô Khả: ". . . . . ."
Tô Cẩm Niên: ". . . . . ."
Mạc Dương nói hết câu thì ôm Tiểu Bao Tử vào trong ngực, sau đó bĩu môi, ra sức hôn gò má của Tiểu Bao Tử, trong nháy mắt Tiểu Bao Tử biến thành
mặt khổ qua.
*
Lúc từ nhà cũ nhà họ Tô trở về, mặt của
Tiểu Bao Tử còn cứng nhắc, rất có lý lẽ nói với Tô Cẩm Niên: "Bố, con
cũng cần một cái điện thoại di động."
Tô Khả lập tức tiếp lời, "Con nhỏ tuổi mà muốn điện thoại di động làm gì?"
Tô Cẩm Niên gật đầu.
Tiểu Bao Tử vô cùng nghiêm túc nói: "Sau này chú kia xuất hiện trong nhà, mẹ liền cho con biết là không nên quay về."
Tô Cẩm Niên: ". . . . . ."
Tô Khả quay đầu nhìn phong cảnh xẹt qua nhanh chóng ngoài cửa sổ, xem ra
đả kích lần này đối với Tiểu Bao Tử mà nói là cực kỳ lớn rồi.
Về đến nhà không bao lâu thì điện thoại của Doãn Lạc Hàm liền gọi tới.
Giọng nói của Doãn Lạc Hàm tương đối đắc chí: "Khả Khả, đi thôi, ngày mai em, chị, Thẩm Phỉ Phỉ, ba người chúng ta cùng đi mua quần áo. A ha ha ha,
chị đã khôi phục dáng người ma quỷ trước sinh rồi, rất lâu không có điên cuồng mua quần áo