Snack's 1967
Quân Hôn Chọc Lửa Thiêu Thân

Quân Hôn Chọc Lửa Thiêu Thân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3229873

Bình chọn: 7.00/10/2987 lượt.

ba phen mấy bận lầm vào tình

trạng nguy hiểm tính mạng, bây giờ trên người anh cũng đã có mấy vết sẹo không cởi xuống được, đây là do số mệnh anh tốt, cho nên có thể giữ lại một mạng. Những có bao người đã mất mạng?

Cô không muốn mỗi ngày sống đều lo lắng an nguy của chồng cùng con trai. Cho nên cô chỉ có thể ích kỷ một lần, lúc con trai còn nhỏ thì bóp chết ước mơ làm quân nhân

của con trao.

Nước mắt Tiểu Bao Tử muốn chảy ra, miệng nhỏ mím thật chặt, "Mẹ, sao mẹ có thể như vậy!"

Vẻ mặt Tô Khả nghiêm túc nói: "Trừ quân nhân, con làm nghề gì mẹ cũng sẽ không phản đối."

Nước mắt Tiểu Bao Tử tạch rơi xuống, đây là lần đầu tiên ở tại nơi công cộng mà nước mắt Tiểu Bao Tử chảy xuống, Tô Khả nhìn thấy thì trong lòng vừa căng vừa đau.

Nhưng Tô Khả chỉ có thể nắm chặt quyền, tự nói với bản thân là lòng phải cứng rắn, cho nên cô không để ý tới nước mắt của

Tiểu Bao Tử, chỉ kéo tay của vé đi về phía trước.

Kết quả là bi

kịch hiểu lầm tới, lúc Tô Khả đang đợi xe tắc xi ở bên ngoài Cao ốc thì

một cô gái tre tuổi đi tới bên cạnh hai mẹ con Tô Khả, ánh mắt nghi ngờ

nhìn Tô Khả.

Tiểu Bao Tử ở bên kia lau nước mắt .

Tô Khả

bị ánh mắt của cô gái trẻ tuổi nhìn đến dựng lông lên, mà cô gái trẻ

tuổi tin chắc ý nghĩ trong lòng mình tên kéo Tiểu Bao Tử từ trong tay

Tô Khả qua, hai tay mở ra, ánh mắt cảnh giác nhìn Tô Khả.

Tô Khả

trợn tròn mắt, vừa nghĩ tới gần đây thủ đoạn bọn buôn người lừa gạt con

nít nhiều vô số, chẳng lẽ cô gái trẻ tuổi này sao?

Nghĩ như vậy thì Tô Khả lập lập kéo Tiểu Bao Tử qua trước, cô gái trẻ tuổi cũng kéo tay Tiểu Bao Tử, "Bọn buôn người!"

Tô Khả nhịn không được "mẹ nó" ra tiếng, "Người em gái cô đấy, cô là ai!"

Cô gái trẻ tuổi nói, "Người bạn nhỏ, đừng sợ, dì dẫn cháu đi tìm cảnh

sát." Nói xong, móc ra một miếng khăn giấy cho Tiểu Bao Tử lau đi nước

mắt trên mặt, sau đó lại ngẩng đầu lên, ánh mắt cảnh giác nhìn Tô Khả,

"Đừng tưởng rằng làm bộ như phụ nữ có thai là có thể lừa gạt trẻ con."

Kết quả là mọi người bắt đầu vây xem, "Chuyện gì xảy ra thế?"

Ồn ào lộn xộn, "ù ù" lập tức người tụ đầy lại.

Tô Khả trợn tròn mắt, trước mắt là tình hình gì.

Tiểu Bao Tử tránh khỏi tay cô gái trẻ tuổi, giọng nói nghẹn ngào, "Chị ơi, đây là mẹ em."

Sau khi cô gái trẻ tuổi nghe thấy Tiểu Bao Tử nói thì trợn tròn mắt, gương

mặt sung huyết đỏ bừng, người xung quanh cũng hiểu, không khỏi "ha ha"

mà cười ra tiếng, thậm chí có chút nhân đạo, "Haizz, xen vào việc của

người khác, xuất hiện sai lầm rồi."

Cô gái trẻ tuổi càng thêm

ngượng ngùng, nhưng cô ấy vẫn trừng mắt liếc Tô Khả, "Làm mẹ sao có thể

để cho con mình khóc đến đáng thương như vậy chứ? Đứa trẻ đáng yêu như

vậy, sao chị có thể nhẫn tâm để bé khóc vậy!"

Nếu không phải nhìn thấy đứa bé này khóc đến đáng thương như vậy thì cô ấy mới không cần

xen vào việc của người khác. Hơn nữa, bây giờ trên web không phải ùn ùn

kéo đến tin tức tên lừa đảo sao, dáng dấp đứa bé này xinh đẹp như vậy

thì khả năng bị kẻ lừa đảo coi trọng tính là rất lớn chứ sao.

Tô Khả không biết nói gì, cô gái nhỏ à, cuối cùng thì sao lại cảm giác là một dây với loại người kia chứ?

Cô gái trẻ tuổi thấy Tô Khả hoàn toàn không để cô ấy ở trong mắt thì gương mặt vốn là đỏ ửng bởi vì cáu thẹn lại càng đỏ giống như là muốn nhỏ ra

máu, lắp bắp nói, "Tôi nói là sự thật, chị là một người mẹ thì tại sao

có thể làm tổn thương tới tâm hồn con trai chị được chứ? Ngộ nhỡ sau này con trai của chị. . . . . ."

Tô Khả nhìn trời, chẳng lẽ cô gái trẻ tuổi này còn có xu hướng chiếm hữu từ thiện sao?

"Cô gái nhỏ, cô vẫn mau về nhà đi. Tôi cũng rất bận rộn." Tô Khả nói xong thì tiếp tục kéo tay con trai cô, chờ xe tắc xi.

Cô gái trẻ tuổi trợn tròn cặp mắt, sau đó móc ra một trang giấy, lả tả

viết một chuỗi số rồi bỏ vào trong tay Tiểu Bao Tử, "Em trai nhỏ à, đừng sợ, nếu như sau này mẹ em ngược thì em thì em nói cho chị, chị chính là sinh viên giỏi của khoa pháp luật, đến lúc đó chị sẽ thay em kiện lên

tòa."

Tiểu Bao Tử cũng im lặng nhìn trời, chỉ là thấy cô ấy nhiệt tâm như vậy thì Tiểu Bao Tử chỉ nói tiếng "Cám ơn, thật ra thì mẹ em

đối với em rất tốt."

Mặt của cô gái trẻ tuổi đỏ hơn, lập tức xấu hổ chạy đi.

Tô Khả nhìn bóng lưng của cô gái trẻ thì không khỏi cười ra tiếng, mặc dù

không biết sự thực mà xen vào việc của người khác, có lúc khiến người

trong cuộc vô cùng bực bội, nhưng xã hội này, người có lòng nhiệt tình

còn lại bao nhiêu?

Nghĩ như vậy thì Tô Khả liền kéo Tiểu Bao Tử vào một chiếc xe tắc xi trở về nhà.

Sau khi về nhà, Tiểu Bao Tử vẫn còn đang không vui, vừa vào nhà thì nhìn

thấy Tô Cẩm Niên ngồi trên ghế sa lon xem báo, hết sức ủy khuất nhào

tới, điều này làm cho Tô Cẩm Niên "thụ sủng nhược kinh". (thụ sủng nhược kinh: được yêu thương mà lo sợ)

Nhìn con trai chủ động nhào lên, hai tay Tô Cẩm Niên khẩn trương cũng không biết nên thả ra như thế nào.

Tiểu Bao Tử nhào vào trước ngực Tô Cẩm Niên, cả khuôn mặt cũng vùi sâu vào

lồng ngực của Tô Cẩm Niên, cơ thể nhỏ bé còn thỉnh thoảng thút thít mấy

cái. Tô Cẩm Niên nhìn Tiểu Bao Tử như vậy thì nhất