Quân Hôn Chọc Lửa Thiêu Thân

Quân Hôn Chọc Lửa Thiêu Thân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3229864

Bình chọn: 7.5.00/10/2986 lượt.

thời không rõ chân

tướng, không khỏi ngẩng đầu nhìn Tô Khả để đồ xuống bên kia, Tô Khả nhún nhún vai. Tô Cẩm Niên không biết gì, nhìn Tiểu Bao Tử khóc đến đáng

thương, hồi lâu thì Tô Cẩm Niên mới vỗ vỗ sống lưng Tiểu Bao Tử, "Tô Tô, thế nào?"

Tiểu Bao Tử ngẩng đầu lên, hai mắt lại tràn đầy nước mắt, "Bố. . . . . ."

Tô Khả nhìn Tiểu Bao Tử như vậy thì trong lòng cũng khó chịu, nhưng cô chỉ có thể ích kỷ một lần. Cô không muốn mỗi ngày trong cuộc sống phải lo

lắng an toàn cho bố con họ.

“Nói cho bố biết, sao thế? Bị ai ức hiếp, bố giúp con trả thù."

Tiểu Bao Tử nghe Tô Cẩm Niên an ủi, trong lòng uất ức càng nhiều, không khỏi nói, "Mẹ không để cho con làm quân nhân giống bố."

Sau khi Tô Cẩm Niên nghe xong thì không khỏi có chút sững sờ, sau đó đưa mắt nhìn Tô Khả, "Khả Khả?"

Tô Khả lạnh mặt nói: "Tô Tô, con thật giỏi đấy, lại tố cáo à? Nói cho con

biết, đừng nói mang bố con ra, coi như mang ông nội, bà nội của con ra,

còn ông ngoại con nữa thì cũng đừng nghĩ mẹ sẽ thay đổi tâm ý mà cho con đi làm quân nhân!"

Tô Cẩm Niên nhíu mày, "Khả Khả, Tô Tô còn nhỏ, em đừng. . . . . ."

"Nhỏ? Trong lòng anh vô cùng rõ mà. Dù sao em không đồng ý cho con làm quân

nhân!" Tô Khả thở phì phò đứng dậy hờn dỗi về phòng của mình.

Tiểu Bao Tử càng tủi thân, nhìn Tô Cẩm Niên, "Bố, tại sao mẹ không để cho con làm quân nhân vậy?"

Tô Cẩm Niên trầm mặc chốc lát, " Bây giờ Tô Tô chỉ cần luyện tập cho thân

thể của con thật tốt trước, học giỏi là tốt rồi, có được hay không?"

"Bố. . . . . ." Cả bố cũng không ủng hộ bé làm quân nhân sao? Trong lòng của Tiểu Bao Tử vô cùng thất vọng, nước mắt rớt xuống càng mạnh hơn.

"Không được khóc! Muốn làm người quân nhân, tại sao có thể động một chút là rơi nước mắt chứ?"

Tô Cẩm Niên vừa nói câu đó thì Tiểu Bao Tử lập tức dừng thân thể lại,

không hề khóc nữa, sau đó cẩn thận từng li từng tí hỏi một câu, "Bố, nố

nói vậy là đồng ý cho con sau này có thể làm quân nhân sao?"



Cẩm Niên sờ sờ đầu Tiểu Bao Tử, "Vậy bây giờ con cũng phải ngoan ngoãn

thì bố mới khuyên nhủ mẹ con được, hơn nữa, cách lúc con có thể trở

thành quân nhân ít nhất còn mười ba năm nữa. Trong thời gian mười ba năm đó, chúng ta cùng mẹ của con mài. Phải biết rằng phụ nữ là mềm lòng

nhất, mà chúng ta là một người đàn ông thì phải kiên nhẫn, có hiểu hay

không?"

"?"

Nhìn khuôn mặt Tiểu Bao Tử không hiểu, Tô Cẩm

Niên tiếp tục nói, "Ý chính là hôm nay mẹ con không đồng ý, như vậy ngày mai chúng ta tiếp tục nói, cô ấy còn không đồng ý thì vẫn nói vẫn nói

cho đến khi cô ấy đồng ý chứ sao."

Trong nháy mắt vẻ mặt Tiểu Bao Tử lộ ra vui vẻ, hung hăng hôn một cái lên mặt của Tô Cẩm Niên, "Bố, quả nhiên bố tốt nhất."

Tô Cẩm Niên "khanh khách" cười ra tiếng, hôn lên gò má của Tiểu Bao Tử một cái.

Mặc dù Tô Khả tức giận lý tưởng của Tiểu Bao Tử muốn làm quân nhân, thậm

chí mới vừa buông ra lời nói nặng, nhưng trong lòng của cô vẫn rất hối

hận, dù sao Tô Tô từ nhỏ đến lớn, cô đều không có tỏ thái độ với con.

Hôm nay vẫn là lần đầu tiên cô tức giận với con, cô biết là lòng của con trai cô nhất định bị cô làm tổn thương.

Thở dài, sau khi Tô Khả trở về phòng thì liền lập tức ra ngoài, đứng ở ngã rẽ đầu cầu thang nghe hai bố con họ nói chuyện.

Ban đêm, lúc ngủ, Tô Cẩm Niên ôm chầm lấy Tô Khả, hỏi Tô Khả, "Khả Khả, tại sao không muốn cho Tô Tô làm quân nhân?"

Tô Khả trầm mặc không nói.

Tô Cẩm Niên tiếp tục nói, "Thật ra thì quân nhân không có nguy hiểm như trong tưởng tượng của em."

Tô Khả nhíu mày.

"Em xem, ông nội anh tham gia nhiều cuộc chiến tranh như vậy mà không phải

cũng sống đến già, chết tự nhiên hay sao. Còn có bố anh, mẹ anh. . . . . ."

Tô Khả không nói lời nào, chỉ ôm Tô Cẩm Niên, chôn đầu vào

trong ngực anh, "Em không muốn mỗi ngày lo lắng sợ hãi. Một mình anh làm quân nhân là đủ rồi. . . . . ."

Một hồi lâu, Tô Khả nói lo lắng nói của cô ra khỏi miệng.

Tô Cẩm Niên vuốt vuốt tóc dài của Tô Khả, sau đó nói, "Không phải buồn lo

vô cớ vậy. Hơn nữa, lòng của Tô Tô như vậy không phải rất tốt à, sao em

có thể tổn thương tính tích cực của con chứ?"

Tô Khả mím môi, "Nhưng em chính là không cần con đi làm quân nhân."

Tô Cẩm Niên nói: "Khả Khả, con lớn lên thì tự nhiên có suy nghĩ của mình,

chúng ta làm cha mẹ thì chỉ có thể làm hướng dẫn hiệu quả chứ không phải áp đặt tư tưởng của mình vào trên người của con cái."

Trong bóng tối, toàn bộ yên tĩnh vắng lặng, chỉ còn lại tiếng hít thở của hai người, ấm áp, cảm nhận rõ ràng.

Tô Khả không nói lời nào, Tô Cẩm Niên tiếp tục nói, "Khả Khả, mỗi lần bố

mẹ đặt nguyện vọng của họ lên người của anh thì anh rất khổ sở."

Tô Khả hoàn toàn hoảng sợ, nghĩ tới bố mẹ anh thì giống như là phản ứng

được điều gì đó, miệng không khỏi há to, "Cẩm Niên. . . . . ."

Tô Cẩm Niên cười, một nụ hôn rơi xuống bờ môi Tô Khả, "Khả Khả, chúng ta

chỉ là người giám hộ của Tô Tô, không phải bản thân của con, biết

không?"

Một hồi lâu, Tô Khả mới nói, "Mà em sợ. . . . . ."

"Anh ở đây."

Cằm Tô Cẩm Niên tựa vào đỉnh đầu của Tô Khả, một mùi thơm nhẹ cũng khiến cho anh an lòng.

Khả


XtGem Forum catalog