Quân Hôn Chọc Lửa Thiêu Thân

Quân Hôn Chọc Lửa Thiêu Thân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3229842

Bình chọn: 9.00/10/2984 lượt.

Khả, em yên tâm, chỉ cần một ngày có anh ở đây thì anh tuyệt đối không

để cho con của chúng ta rơi vào trong nguy hiểm đến tính mạng, anh sẽ vì em mà chống đỡ thật tốt một góc trời, em không cần sợ.

Bởi vì, anh ở đây.

Buổi sáng lúc Tô Khả rời giường, một mình Tiểu Bao Tử đã mặc rửa mặt xong, ngồi ở trên ghế sa lon dưới lầu, yên lặng chơi túi sách nhỏ, vẻ mặt này quả nhiên là muốn giày vò người ta một phen mà.

Lúc Tô Khả xuống lầu, Tiểu Bao Tử ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt đen láy có một ít nước mờ mịt, giống như là muốn bày tỏ tràn đầy uất ức, rồi lại không dám, chỉ có thể chăm chú nhìn Tô Khả một hồi lâu, miệng nhỏ của bé mới mở ra, nói một tiếng, "Mẹ. . . . . ."

Tô Khả đi đến bên cạnh Tiểu Bao Tử, nghĩ đến lời Tô Cẩm Niên nói ở bên tai cô đêm qua, trong lòng đã không còn không muốn để cho con tra của cô thực hiện lý tưởng của bé như hôm qua nữa.

Tô Khả nói: "thật sự muốn làm quân nhân sao?"

Tiểu Bao Tử thấy Tô Khả hỏi như vậy tựa như hi vọng đã tới, đầu nhỏ gật như bằm tỏi, mắt cũng sáng lấp lánh, "Dạ, mẹ."

Tô Khả sờ sờ đầu Tiểu Bao Tử, thở dài, "Làm quân nhân rất cực khổ."

"Con không sợ cực khổ."

"Làm quân nhân rất nguy hiểm."

"Con không sợ nguy hiểm."

"Làm quân nhân, vẫn không thể thường gặp mẹ đấy."

". . . . . ."

Tiểu Bao Tử cúi đầu, sau đó nhìn tay nhỏ bé của mình rất lâu. Trong lòng rất rối rắm, nếu như bé đi làm quân nhân thì sẽ không gặp được mẹ, không gặp được mẹ thì sẽ không được aqn những món ăn do mẹ làm. . . . . . Nhưng quân nhân, làm một quân nhân giống như bố cũng vĩ đại như vậy. . . . . .

Trong lòng cậu nhóc đấu tranh hồi lâu, khuôn mặt nhỏ của Tiểu Bao Tử nghiêm túc nói với Tô Khả: "Mẹ, sau này con là người lớn rồi, không thể mỗi ngày đều đi theo bên cạnh của mẹ, nhưng mẹ ơi, mẹ yên tâm, con sẽ nhớ mẹ."

Khóe miệng Tô Khả giật giật, một hồi lâu thì vỗ vỗ trán Tiểu Bao Tử, "Thằng nhóc xấu xa, nhanh như vậy đã nghĩ đến sau này rồi."

Trong nháy mắt cả người Tiểu Bao Tử cũng sáng lên, hôn lên má của Tô Khả một cái thật kêu, "Mẹ, con yêu mẹ nhất."

"Thôi đi, ngày hôm qua không phải con nói yêu bố nhất sao."

"Bố và mẹ con đều yêu nhất mà." Miệng nhỏ của Tiểu Bao Tử mở to.

Tô Khả nhìn chữa khỏi cho Tiểu Bao Tử cười thì giống như là cả người đắm trong ánh mặt trời, vô cùng thoải mái.

Hai mẹ con ở chỗ này nói mấy câu nói khe hở, phía bên kia, ở trong phòng bếp nấu cơm Tô Cẩm Niên liền khập khiểng đi ra, "Khả Khả, Tô Tô, tới đây ăn điểm tâm rồi."

Tô Khả mở rộng hai cánh tay, vui vẻ cười một tiếng với Tiểu Bao Tử, "Nhà có chồng nấu cơm, cảm giác thật tốt mà."

Tiểu Bao Tử xem thường nhìn Tô Khả, "Mẹ, nhưng bố đang bị thương."

"Mẹ con là phụ nữ có thai."

"không phải có thể ăn sáng ở ngoài sao."

Tô Cẩm Niên đi tới, nghe được Tiểu Bao Tử nói như vậy thì véo chặt gò má mập mạp của con, "thật ra thì con muốn ăn bánh trứng bên ngoài rồi, đúng không?"

Mặt của Tiểu Bao Tử đỏ lên, "Bố, con là vì bố khỏe mạnh mà nghĩ chứ bộ."

Tô Cẩm Niên cúi đầu hôn Tiểu Bao Tử một cái, "Hừ hừ, thật là con trai tốt của bố."

Tô Khả đứng ở bên cạnh, nhìn bố con càng ngày càng hài hòa thì trong lòng ấm áp, không nhịn được cười ra tiếng, "Nhị Tô nhà ta càng ngày càng mở to mắt nói dối rồi nè ~"

"Hừ hừ, mẹ, hàng ngày mẹ đều cháo trắng, cũng không muốn ăn bánh trứng sao? Dù sao con cũng không tin."

"Xì ——"

*

Tiểu Bao Tử đi vườn trẻ, Tô Cẩm Niên được xe của đơn vị đón đi, giống như là trao đổi chuyện quan trọng gì đó. Tô Khả chỉ dặn dò Tô Cẩm Niên phải nhớ uống thuốc rồi một mình xem tiểu thuyết ngôn tình của mấy người Vương Mộng Mộng đưa tới.

Lúc đang vui vẻ xem thì Vương Mộng Mộng gọi một cú điện thoại tới Tô Khả.

Tô Khả kinh ngạc một phen, dù sao mấy bạn cùng phòng lúc đại học của cô rất bận rộn. Giống như Kiều Nhạc đang an tâm dưỡng thai, Trần Tĩnh Tĩnh đang chuẩn bị công việc kết hôn. Vương Mộng Mộng đang đọ sức với một đám người theo đuổi, dưới tình huống bình thường thì mấy người các cô chắc là sẽ không quấy rầy cô dưỡng thai.

"A lô?"

"Tô Khả!" Giọng nói của Vương Mộng Mộng có một chút gấp gáp thở dốc.

Tô Khả không giải thích được, "Sao vậy?"

"Tô Khả, Tô Khả, mình hận chết cậu đây!"

"Mình nói này bà Vương, cậu vẫn nên nói tại sao đi." Tô Khả cầm trái dưa chuột mà Tô Cẩm Niên đã rửa sạch bên cạnh, cắn một cái, không tệ, rất sạch sẽ à.

"Cậu còn nói, cậu đưa tới cho mình một khối kẹo mè xửng đây, kẹo mè xửng!" Lúc này Vương Mộng Mộng phía bên kia rối bù, đôi tay mạnh bạo nắm lấy tóc.

"Ai ui, mình còn tưởng rằng xảy ra chuyện lớn gì đấy. Kẹo mè xửng gặm ăn không phải tốt sao, chuyện bé xé to hà. Cậu khoan hãy nói, mùi vị kẹo mè xửng không tệ, đây chính là đặc sản của thành phố H chúng mình đấy."

Sau khi Vương Mộng Mộng phía bên kia nghe Tô Khả nói như vậy thì có loại muốn ói ba lít máu dắt lừa thuê, "Mẹ nó! Tô Khả! Rốt cuộc mình đã biết năm đó Tô Cẩm Niên đau khổ thế nào. Á, thiệt thòi cho mình còn ra sức khích lệ cậu tiếp tục theo đuổi anh. . . . . ."

Năm đó, ba người ở kí túc xá, trừ Vương Mộng Mộng thường an ủi Tô Khả không nên nản lòng bỏ qua, nhưng khuynh hướng hai người khác là nghiên


The Soda Pop