u, U châu là nơi tiếp giáp giữa nước Nam Chiếu và Đại Kim.
Bôn ba vài chục ngày, rốt cuộc nàng cũng đến nơi. U châu là cửa ngõ của Đại Kim, quan binh rất nhiều, khắp nơi đều có người canh gác, cửa thành
kiểm tra người qua lại một cách nghiêm khắc. Lạc Tuyết không hề nghi ngờ chính mình là người đặc biệt nhất trong các bách tính bình thường, lập
tức dẫn đến sự chú ý của mọi người.
"Đứng lại, tiếp nhận kiểm
tra!" Một quan viên nhỏ hô lớn, Lạc Tuyết nhìn cây đao chắn ngang trước
mặt mình, nhíu chặt lông mày, "Quan gia muốn kiểm tra cái gì?"
"Ơ, nhìn dáng vẻ kỳ quái của ngươi, với tính khí kỳ lạ kia! Dang cánh tay ra!" Quan viên kia vừa giễu cợt vừa ra lệnh.
"Hả? Quan gia là muốn lục soát người sao?" Lạc Tuyết ngước mắt khẽ cười nói.
"Nói nhảm! mở hai cánh tay ra!" âm thanh vênh váo hung hăng vang lên.
"Bản công tử không muốn đó? Phải làm sao bây giờ?" Lạc Tuyết cười khẽ, nhưng trong con ngươi lại nổi lên ý lạnh. Nàng là thân nữ nhi , làm sao có
thể đồng ý cho hắn soát người?
"Ngươi! Thật là to gan! Người đâu tới bắt hắn!" Người nọ tức giận nói.
Lúc quan binh đang muốn xông lên, đột nhiên giữa ban ngày trời trong xanh
bỗng dưng bay lên một làn khói cao vút, sắc mặt mọi người hoảng sợ, dẫn
đầu chính là quan viên kia hô to: “Không xong rồi, mau đóng cửa thành,
có người xông vào kho lương thực rồi.”
Sau đó chính là một mảnh
hỗn loạn, dân chúng sợ hãi kêu lên, rối rít ôm đầu bỏ trốn, Lạc Tuyết
thấy không ai chú ý mình, vừa định đi vào thành, lại thấy một bóng dáng
màu bạc xẹt nhanh qua bầu trời, đi ra phía ngoài cửa thành.
Lạc
Tuyết chỉ dừng một giây, sau đó liền tung người đuổi theo. Hai người một trước một sau, ở trong rừng cây chạy như điên, vọt ra xa khoảng ba dặm, lúc đo Lạc Tuyết vẫn đang đuổi theo, người mặc bộ đồ bạc này bỗng dưng
thu bước lại, đưa lưng về phía Lạc Tuyết, điều chỉnh hơi thở trong
người.
Lạc Tuyết cũng ngừng lại, hít một hơi, khinh công của người này rõ ràng không hề kém nàng, vì sao không tiếp tục chạy trốn?
Người nọ đột nhiên xoay người, trên mặt mang một chiếc mặt nạ màu bạc, cùng
bộ ngân y (Bạc) trên người rất tương xứng, chỉ lộ ra đôi mày kiếm và đôi mắt thâm thúy rét lạnh âm u, hiện lên nồng nặc mùi sát khí.
Lạc
Tuyết cũng lạnh lùng nhìn chằm chằm người mặc Ngân y kia, nhìn thấy sát ý trong mắt đối phương thì Lạc Tuyết hơi thấp đầu, khóe miệng chứa đựng
nụ cười, trong đôi mắt cũng mang nụ cười, đôi mày kiếm kia thấy vậy thì
cau lại, âm thanh lành lạnh nhàn nhạt vang lên, “Ngươi là người của quan phủ?”
"Ngươi tính toán muốn giết chết ta?" Lạc Tuyết hỏi ngược lại.
"Nếu ngươi là Quan phủ, như vậy ta sẽ phải giết chết ngươi, nếu như không
phải, ta có thể suy nghĩ lại tha cho ngươi một con đường sống.” người
mặc Ngân y nói.
"Hả? Còn có loại khác nhau như thế này sao? Đáng
tiếc Bản công tử hai thứ đều không chọn, Bản công tử cũng muốn biết,
ngươi là người phương nào? Vì sao xông vào kho lương thực của thành U
Châu Đại Kim? Có ý đồ gì không muốn ai biết à?" Lạc Tuyết đối với lời
cảnh cáo của người đối diện không chút để ý. Ngược lại hứng thú đặt ra
câu hỏi.
Ngân Y Nhân nghe xong đôi mày không chỉ cau sâu hơn, mà
trong con ngươi sát ý cũng càng sâu đậm, nói: "Vấn đề của ngươi hỏi có
phải đã quá nhiều rồi không? Xem ra ngươi thật sự không sợ chết, như vậy sao? Nếu như thế, bất kể người có phải là người của quan phủ hay không, hôm nay cũng phải để mạng lại đây!"
"Thật sao? Vậy phải xem các
hạ có bản lĩnh giết được Bản công tử hay không! Vân Hận Thiên ta hôm nay không sợ nhất chính là sự uy hiếp của người khác, nhất là tính mạng
này!” Lạc Tuyết vẻ mặt lần đầu tiên có chút dữ tợn, ngọc tiêu trên tay
phải cũng nắm chặt hơn, nặng nề nói ra hai chữ cuối cùng, thân thể vọt
ra phía sau, lấy tiêu làm kiếm, công kích về phía Ngân Y Nhân, sau khi
Ngân Y Nhân tay không đánh lại hai chiêu, thân hình xoay tròn, từ bên
hông cũng rút ra một thanh nhuyễn kiếm, hai người trong lúc nói chuyện
đã hủy đi mười chiêu, Lạc Tuyết không thể không thừa nhận, người này
chính là kình địch đầu tiên sau khi nàng xuống núi, tự nhiên không dám
xem thường, dưng toàn lực, nhiều chiêu không để lại một khe hở, xuất một chiêu Tiêu Dao Thập Tam Kiếm xuất thần nhập hóa, mà tên Ngân Y này võ
công rất kỳ quái, bất kể Lạc Tuyết sử dụng chiêu nào, hắn mặc dù không
phá được, tuy nhiên cũng có thể tránh né hết, hai người thẳng chiến
khoảng chừng nửa canh giờ, không ai trong hai người có thể tổn thương
đến đối phương một chút nào.
Lạc Tuyết trong bụng không cam lòng, đang định dùng tới Hỏa Vân Kiếm, thì thân thể Ngân Y Nhân lại thẳng tắp lui về phía sau ra ba trượng, thu hồi chiêu kiếm, nói: "Công tử kiếm
pháp rất tuyệt vời! Mặc dù là Tiêu, so với ta không hề yếu hơn một phần
nào, hôm nay chúng ta nếu tiếp tục đấu nữa, có lẽ sẽ hai bên tổn hại,
không bằng vì vậy thu tay lại, công tử ý như thế nào?"
"Hừ, các hạ không phải muốn Bản công tử lưu mạng lại ở đây sao?" Lạc Tuyết châm chọc nói, cười lạnh nhìn về Ngân Y Nhân.
"Ha ha ha. . . . . . Công tử rất có khí phách! Yến mỗ bội phụ
