nhẹ
nhõm một chút không phải sao?
“Không được, Vân Thiên huynh sẽ truyền một chút chân khí cho đệ, giúp đệ khôi phục lại.” Phong Liệt Diễm nói xong đã đứng dậy, bước đến kéo Lạc
Tuyết, Lạc Tuyết vội khoát khoát tay, “Phong đại ca không cần, ý tốt của huynh Vân Thiên xin nhận, nhưng mà thật không cần. Bởi vì trong cơ thể
đệ có năm mươi năm công lực, cho nên căn bản không có chuyện gì.”
“Năm... Năm mươi năm? Vân Thiên ngươi....” Mấy người đồng thời sợ hãi
kêu lên, Lạc Tuyết buồn bực, nhìn vẻ mặt kinh ngạc của bốn ngưới, giống
như là nghĩ nàng đang cải lão hoàn đồng vậy, nhìn chằm chằm vào mặt
nàng.
“Ha ha, là thật, là thật sự có năm mươi năm công lực, nhưng đây là được
sư công của ta truyền cho, trên thực tế ta chỉ luyện võ công mới có năm
năm thôi.” Lạc Tuyết mỉm cười giải thích.
“Trời ạ! Ngươi chỉ luyện năm năm? Vân Thiên, ta muốn hôn mê!” Phong Liệt Diễm cực kỳ khiếp sợ, vẻ mặt sụp đổ, Lạc Tuyết nhìn lại những người
khác, trên mặt đều viết bốn chữ ‘không thể tin được’.
“Choáng váng? Phong đại ca, huynh không đến mức phải như vậy chứ?” Lạc Tuyết liếc mắt một cái nói.
“Thế nào không đến mức như vậy? Đệ hỏi bọn họ một chút, người nào luyện
công không phải ít nhất mười mấy năm rồi, nhưng ai có thể đuổi kịp đệ?”
Phong Liệt Diễm chỉ vào Lăng Quân Diệp cùng Nhược Lan, Băng Nguyệt nói.
“Đó là bởi vì ta có một sư công tốt, các ngươi không có mà thôi. Sư công của ta, hai mươi lăm năm trước đã được xưng là ‘Thiên hạ đệ nhất cao
thủ’, hơn nữa người lại truyền cho ta năm mươi năm công lực, cho nên ta
mới có võ công cao như vậy. Người với người vĩnh viễn đều không có cách
nào so sánh, ta có, các ngươi không có, nhưng là các ngươi có, ta nhưng
không có, không phải sao?” Lạc Tuyết nói xong mắt liếc phía cánh tay
trống không của mình, ánh mắt lập tức buồn bã.
Mấy người hiểu ý, nên không thảo luận đề tài này nữa, trừ Phong Liệt
Diễm đã biết được sư công của Lạc Tuyết ở đâu, ba người còn lại đều
không biết, Lăng Quân Diệp vẫn cố gắng nhẫn nhịn, nhưng Băng Nguyệt lại
không nhịn được nữa, mở miệng hỏi: “Vân đại ca, ‘Thiên hạ đệ nhất cao
thủ’ là sư công của huynh sao? Thật không thể tưởng tượng được! Ta thật
sự sùng bái huynh đó!”
“Không cần sùng bái ta, Băng Nguyệt.....” Lạc Tuyết đang nói, nghe thấy
có tiếng gõ cửa, Lăng Quân Diệp ra hiệu bằng ánh mắt, mấy người cũng
không tiếp tục nói chuyện nữa, mở cửa ra nhìn thấy thủ hạ của Lăng Quân
Diệp.” Tổng đà chủ, người tên Trương Thanh được Vân công tử cứu giúp
muốn gặp.”
“Được rồi, ta đã biết, ngươi dẫn hắn đến đây đi.” Lăng Quân Diệp phân phó, cũng xoay người gật đầu với Lạc Tuyết.
Chốc lát sau, Trương Thanh đã đến, vừa vào cửa đã quỳ xuống trước mặt
Lạc Tuyết, “Trương Thanh cám ơn ân cứu mạng của Vân công tử, ngày khác
chỉ cần Vân công tử cần dùng đến Trương Thanh, lên núi đao xuống biển
lửa, ta cũng không chối từ!”
“Được, huynh đài đứng lên đi. Hiện tại Vân mỗ không muốn ngươi làm
chuyện gì, chỉ cần ngươi nhanh chóng khôi phục võ công của mình, ngày
sau cần ngươi, ta tự khắc sẽ đi tìm. Ngươi trở về đi...” Lạc Tuyết đỡ
lấy Trương Thanh nói, võ công của người này một khi khôi phục, cũng
không hề thấp, từ nội công hắn là có thể biết được, cho nên muốn lưu lại hắn để làm chuyện lớn, chuyện Thượng Quan Vũ Điệp không cần hắn tham
gia.
“Vâng, Trương Thanh trở về, luôn luôn đợi lệnh của Vân công tử!”
Sau khi Trương Thanh lui ra, Phong Liệt Diễm tán thưởng đưa ngón tay cái lên, “Không tệ, đây là một nước cờ rất tốt, phụ thân của Trương Thanh
chính là tổng đốc của hai tỉnh, trong tay cầm binh quyền, mà người tên
Trương Thanh này, nghe nói trước khi hắn bị người Tây Vực đả thương, võ
công cũng không hề thấp. Hôm nay Vân Thiên có ơn với hắn, ngày khác có
thể mượn lực lượng này để kiềm chế trọng quân Thượng Quan Lôi nắm giữ ở
Vân Quý, phần thắng của hoàng thượng lại thêm một phần.”
“Bối cảnh của hắn ta lại không hiểu rõ lắm, xem ra là thu hoạch bất
ngờ.” Lạc Tuyết mang chút hưng phấn gật đầu, môi đỏ mọng nhếch lên, mắt
phượng híp lại, không thể nói hết độ mê người, trong lòng Phong Liệt
Diễm cũng điên cuồng nhảy lên, sợ Lạc Tuyết nhìn ra khác thường, vội
quay mặt nói: “Chúng ta cũng nên dùng bữa tối rồi, Vân Thiên mệt mỏi đã
ba canh giờ, nhất định đói bụng, Lăng huynh, đi thôi.”
“Được.” Lăng Quân Diệp từ tốn nói một chữ, đi ra ngoài cửa, nhưng trong
lòng lại chua xót, hắn và Phong Liệt Diễm, hai người bọn họ lại tranh
nhau một nam nhân sao? Lông mày, ánh mắt cùng đôi môi đỏ mọng mê người,
không có thời khắc nào không làm xao động trái tim của hắn, nhưng hắn
chỉ biết yên lặng đè nén dục vọng của bản thân, thản nhiên đối mặt.
Trong phòng ăn, Băng
Nguyệt đã rót đầy rượu cho mọi người, Lạc Tuyết cầm lên một ly, nếm thử
một ngụm, rượu vào cổ họng, liền nghĩ đến đêm hôm đó ở thành Uyển An.
Rượu của Yến Băng Hàn, lời nói của hắn, hi vọng hắn không đến Đại Kim
nữa! Lạc Tuyết ngửa đầu uống xong một ly, nhìn thoáng qua hai người đối
diện Phong Liệt Diễm và Lăng Quân Diệp, nhớ lại cuộc đối thoại trong
hành lang giữa bọn họ, Lạc Tuyế
