bỏ tôi… Tôi bắt đầu bị vô số khủng hoảng bao vây. Tôi lo
sợ Chân Hy sẽ tuyệt vọng buông xuôi… Tôi lo sợ Chân Hy sẽ vì giận hờn mà đồng ý
đường ai nấy đi.. Tôi lo sợ anh em nhà Chân Hy sẽ không còn màng đến tình nghĩa
anh em nữa…
Chợt có một
đôi tay khe khẽ từ sau lưng tôi quàng qua. Tôi mừng rỡ ngước đầu lên hỏi: “Chân
Hy! Là cậu phải không?” “Ừ…” Sau lưng phát ra một tiếng hồi đáp buồn bã, tôi liền
mừng rỡ quay người qua. Một khuôn mặt quen thuộc, sự đau thương quen thuộc, một
hơi thở quen thuộc… đập vào mắt tôi. Rõ ràng… Rõ ràng đây là Hàn Tuyết Hàm
mà?... Nhìn ánh mắt bi thương đó, thật khiến người ta nhức nhối con tim… Đây rõ
ràng chính là sự cô quạnh lạnh lẽo của một đứa con nít khi gặp phải uất ức mà
ta mới có thế nhìn thấy được… Thượng Đế ơi! Xin người hãy giúp con, con phải
làm thế nào đây? Một người rồi lại một người… Con phải làm sao đối mặt với những
linh tinh bi thương trong màn đêm tăm tối này đây?... Tôi đã yêu thương họ,
nhưng lại lúc nào cũng tổn thương họ sâu sắc, dù tôi cho ra sự lựa chọn nào đi
chăng nữa, chung quy cũng không thể kết thúc mĩ mãn…
Ký ức đã
đánh mất, phải làm thế nào mới tìm lại được? Nếu có thể cho tôi lựa chọn một lần
nữa, tôi thà không chọn người nào cả. Dù có cho tôi một tòa lâu đài lớn, tôi vẫn
không bằng lòng làm nô lệ của tình yêu, mặc cho không có hoàng tử, tôi vẫn là
nàng công chúa đầy kiêu hãnh, tiếp tục câu chuyện cổ tích của riêng mình.
“Tít tít
tít…” Đồng hồ báo thức hình con gấu lại bắt đầu rền vang inh ỏi. Biết rồi dậy rồi
này! Tôi ấn vào nút tắt tiếng một cái thật mạnh, vươn người ngồi dậy. Vết
thương hôm qua hơi nhói đau. Thật ra thì hôm qua sau khi được Hàn Tuyết Hàm tẩy
trùng vết thương hôm nay cũng đỡ hơn khá nhiều, chỉ là nhớ lại những chuyện
không vui xảy ra hôm qua tôi lại không thể kìm nén được mà buồn rười rượi.
Tối hôm qua
tôi đã suy nghĩ rất lâu, cộng thêm sự khuyên giải và xúi giục của Hàn Tuyết
Hàm, tôi quyết định hôm nay nhân ngày được nghĩ đến nhà của Chân Hy tạ lỗi với
cậu ấy, sẵn tiện thăm Hàn thúc luôn. Vừa bước ra khỏi nhà, tôi bắt gặp ngay Hàn
Tuyết Hàm đang ngồi đọc sách ngoài vườn. Hắn ngước đầu nhìn tôi hỏi: “Đi hả?”
Trông đôi mắt của hắn có vẻ sưng húp, có lẽ… hắn cũng giống tôi, hôm qua nhất định
cũng là một đêm trằn trọc khó ngủ chăng? Tôi gật đầu. “Nói chuyện thật tốt với
anh tôi nhé!” Hắn nói.
Sao hắn cứ
lôi thôi thế không biết, tôi có chút cảm thấy không quen trước sự dịu dàng của
hắn. “Biết rồi!” Tôi xoay người bỏ đi. “Thay tôi nói lời xin lỗi với Hàn Chân
Hy nhé. Còn nữa… đừng trách anh tôi nữa. Chẳng qua do anh ấy quá quan tâm cậu
nên mới như thế thôi!” Tôi quay ngoắt đầu, thận trọng đánh giá Hàn Tuyết Hàm lại,
trong lòng tôi cứ nghĩ nếu hắn không bị trúng tà chắc hẳn là lương tâm cắn rứt,
chứ nếu không sao đột nhiên lại trở nên thông tình đạt lý như thế chứ? Hàn Tuyết
Hàm tránh né ánh mắt tôi: “Làm gì mà nhìn tôi ghê thế?” Tôi vẫn cứ thản nhiên
tiếp tục nhìn, ánh mắt của tôi cứ như tia X-quang hoàn toàn nhìn xuyên thấu hắn.
Hắn liền khôi phục vẻ mặt như mọi khi, nói: “Này… Cặp mắt của cô khiến tôi nổi
cả da gà rồi đấy. Hãy rút lại mau đi!...” Tôi biết trước hắn không tốt lành được
bao lâu lại hiện nguyên hình mà… Tôi mãn nguyện xoay người, dứt khoát mà giơ
tay “cáo từ” hắn.
Càng tới gần
nhà Chân Hy, tôi lại càng lúc càng bất an. Giả như Chân Hy không chịu gặp mình
thì phải làm sao đây? Hoặc cậu ấy cứ mưa nắng thất thường xoay tôi như chong chóng,
khiến tôi sống không được mà chết cũng không xong thì sao đây?... Hoặc là?...
Á!... Từ
trong nhà Chân Hy có một chiếc xe hơi màu đỏ tươi sang trọng chạy ra… Chiếc xe
Nissan màu đỏ tươi? Sao trông quen mắt thế nhỉ? Tôi không ngừng lục lọi trí nhớ
tìm ra chủ nhân của chiếc xe hơi… Chưa kịp đợi tôi có phản ứng gì, chiếc Nissan
đã như mũi tên lướt qua người tôi. “Bút Thúy Nhi!” Ngay trong khoảnh khắc chiếc
xe đó lướt qua, tôi đã tìm ra đáp án suy nghĩ của mình từ nãy giờ. Không sai!
Chủ nhân của chiếc xe đó chính là Bút Thúy Nhi, người mà tôi muốn ăn tươi nuốt
sống, băm thành trăm mảnh.
Cô ta đến
đây làm gì nhỉ? Chắc để bàn giao vấn đề quyền đứng tên thành quả đề tài ESS với
Hàn thúc nữa chứ gì? Sao cô ta không đích thân bàn giao với Hàn Tuyết Hàm chứ?
Không phải họ đã nối lại tình xưa rồi sao? Tôi trừng mắt lườm chiếc xe một cái,
trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu như nuốt nhầm một con ruồi vào bụng vậy.
Bước đến
trước cửa nhà Chân Hy, tôi hít một hơi thật sâu… Bình tĩnh! Bình tĩnh! Không
còn cách nào nữa rồi, tạ lỗi đâu phải sở trường của mình… Nhưng ai bảo cậu ấy
là Chân Hy làm chi? Phải cố gắng thôi! Chợt cánh cửa nhà Chân Hy mà tôi chưa kịp
gõ mà đã tự mở ra. Tôi giật mình, và cả người mở cửa là vú Ngô quản gia của nhà
Chân Hy cũng giật mình luôn!
“Ồ!...
Cinrella đấy à? Sao lâu quá không đến thăm vú vậy?” Vú Ngô vẫn phóng khoáng như
ngày nào. “Ha ha! Vú khỏe không? Cháu đến thăm vú đây này!” “Làm như vú không
hiểu rõ tính cháu vậy. Cháu làm gì cố tình đến thăm vú tốt lành như thế chứ?
Cháu đến đây gặ