g khỏi giật mình. Cô vừa
thấy sợ, những cũng vừa mong muốn được gỡ tấm màn bao phủ trong ký ức, vì thế
quay người lại hỏi: “Sau đó anh đưa tôi đến toà nhà đó đập chén hay là vì buổi
tối hôm đó chúng ta ở dưới nhà hàng ở tầng dưới?”.
Trì Trinh vùi đầu vào
ngực cô, gật đầu liên tiếp, “Thấy chưa, không phải cô không nhớ chút nào đâu
nhé”.
“Những điều tôi nhớ thì
đều là khi tỉnh dậy và rời khỏi đó… Tối hôm ấy chắc là tôi đã say tới mức mê
man không biết gì, chắc chẳng khác gì một cây chuối đổ đâu nhỉ?”, Tuần Tuần nói
với hy vọng có được sự buông tha.
Nhưng Trì Trinh đã lập
tức làm tan biến ảo tưởng ấy của cô không chút nể nang.
“Cái gì mà như cây chuối
đổ? Có cây chuối đổ nào lại chủ động như cô không? Cô muốn nói là mình không
biết gì và đổ mọi lỗi lầm sang cho tôi hả, đừng có mơ!” Trì Trinh cố ý nói to,
“Cô không biết lúc đó cô buồn cười thế nào đâu. Tôi thì rất trong sáng, một
lòng một dạ đưa cô về phòng mà cậu họ đã chỉ định để nghỉ ngơi một đêm, cô cứ
luôn mồm nói luyên thuyên tôi cũng chịu, rồi cô nói một thôi một hồi về triết
lý sống lạ lùng của cô, tôi cũng chịu. Nhưng khi tôi vừa dìu cô lên giường, vẫn
chưa kịp đứng dậy, thì đã bị cô đè xuống giường như núi Thái Sơn rồi”.
Tuần Tuần nghĩ, chắc là
không phải thế, không lẽ cảm giác mình sẽ trả tiền trong tiềm thức đã khiến cô
phóng túng và bừa bãi như vậy? Trì Trinh tiếp tục khơi ra những điều mà cô
không muốn nghe nhất, “Điều buồn cười nhất là, tôi vẫn còn đang định tỏ ra mình
là người không lợi dụng lúc người khác nguy khốn mà làm bậy, khó khăn lắm mới
thoát ra được và lấy hết can đảm để nói với cô mấy điều tâm sự trong lòng. Tôi
đã nói rất thật lòng, rất đúng với tình cảm của mình, trái tim trong sáng của
tôi còn đập loạn xạ cả lên, nhưng không ngờ khi quay lại thì đã thấy cô cởi hết
quần áo trên người…”.
“Làm sao có chuyện đó
được!”, Tuần Tuần mặt đỏ đến tận mang tai, chỉ còn biết phủ nhận lời của Trì
Trinh.
“Lúc đó tôi cũng đã nghĩ
rằng chắc là mình bị ảo giác. Nhưng cô cứ cười một cách ngốc nghếch, nói những
câu nào là ‘quân tử cởi mở, tiểu nhân giấu nhẹm’, và nhất định lột quần áo để
tôi thành quân tử… Lúc đó tôi có hiểu gì đâu? Tất cả là do cô dạy tôi làm những
điều xấu!”
Tuần Tuần thấy hối hận vì
đã hỏi Trì Trinh về những chuyện này, cô chỉ muốn đập đầu vào tường cho rồi.
“Quân tử cởi mở, tiểu nhân giấu nhẹm…” là câu danh ngôn của Tăng Dục trong một
thời gian nào đó, không hiểu sao nó lại được lưu vào trong bộ nhớ của cô một
cách vô thức như vậy. Ảnh hưởng của tấm gương xấu quả nhiên thể hiện rất rõ.
“Thôi, anh uống nhiều
rồi, đừng có nói nữa”, Tuần Tuần vội ngắt lời.
Trì Trinh vẫn cười, Tuần
Tuần cảm thấy cả nhịp rung lồng ngực anh.
“Làm thế nào bây giờ? Vừa
mới nói đến chỗ thú vị nhất. Tôi bị cô dỗ lên giường mà vẫn cứ không biết là vì
sao, nhưng vừa mới động đậy một cái, thì cô đã đẩy tôi, rồi thương lượng rằng,
cô là trinh nữ, làm như vậy liệu có bị thiệt thòi không…”
“Tôi ngủ rồi”, Tuần Tuần
nói với giọng tuyệt vọng.
Trì Trinh xoay cô lại,
cười nói: “Tôi cũng đã trả lời cô rất thật rằng, đó cũng là lần đầu tiên của
tôi, như thế là chúng ta hoà”.
Tuần Tuần đẩy Trì Trinh
một cái, bỗng thấy bàn tay mình chạm vào làn da nóng rực.
“Anh sao thế…” Có thể cởi
bỏ áo quần một cách nhanh chóng như vậy trong tình trạng bị thương, không biết
như vậy có coi là “thân tàn nhưng chí vẫn kiên cường” hay không?
Trì Trinh trả lời một
cách mơ hồ: “Hãy cho tôi được làm ‘quân tử’ một lần đi”.
Chân của Trì Trinh vẫn cử
động khó khăn như cũ, sự giằng co của Tuần Tuần chỉ có tính chất tượng trưng,
hoặc có lẽ cô vốn không thật quyết tâm từ chối. Lý do của Trì Trinh là vì loại
rượu thuốc rất bổ cất giữ lâu năm của anh Cổn, còn trong lòng Tuần Tuần thì chỉ
có bát nước giếng có bọt màu trắng và cả hồi ức không biết là thực hay giả. Cô
tạm thời quên mất bài học lần trước, quên hết mọi chuyện đáng ghét mà Trì Trinh
đã làm, khi ở bên anh dường như cô trở thành một con người khác hẳn, hồn phách
bay tận đẩu đâu.
Trong lúc mơ hồ, Tuần
Tuần cũng không biết phải làm thế nào để một người cử động khó khăn như Trì
Trinh thực hiện được việc ấy. Vì vết thương ở chân nên động tác của Trì Trinh
rất gượng, khi chuyển động không còn nhuệ khí hường hực như lần ở trong căn
phòng trên vách núi. Có lúc, thậm chí Tuần Tuần phải phối hợp theo Trì Trinh,
cảm thấy đôi tay ghì trên cơ thể mình của Trì Trinh, cả hơi thở gấp gáp và
những giọt mồ hôi của anh nữa. Anh không phải là một giấc mơ kỳ diệu giữa đêm
khuya, cũng không phải là một thứ vũ khí lợi hại chinh phục cô giữa đám mây đen
cuồn cuộn, mà chỉ là một cơ thể bình thường và chân thực. Trong cơ thể ấy có
một trái tim, khao khát có được và cũng sợ hãi bị mất đi.
Chiếc giát giường lâu năm
cuối cũng cũng đã thôi cọt kẹt, Trì Trinh vẫn giữ nguyên tư thế ôm Tuần Tuần từ
phía sau. Cơn hưng phấn dần dần lắng xuống, Tuần Tuần cảm thấy mình giống như
bãi cát dài vô tận, không biết là vừa được một cơn sóng trào lên xoá bằng hay
bị treo lơ lửng trên không.
Giọng của
