Duck hunt
Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328774

Bình chọn: 9.5.00/10/877 lượt.

xấu thì sẽ như thế.

Tay nhỏ bé theo thói quen dò xuống phía dưới, quả nhiên là vị trí quen

thuộc, phát hiện của hắn kiên định như thiết, xấu hổ đứng ở đó, một cái

lều nhỏ, vô cùng lẳng lơ.

“Phu quân, không phải là chàng chứ? Nơi này cũng được?” Thật đúng là buất luận địa phương nào cũng muốn đụng ngã nàng.

Mộ Lăng Không không nghĩ ra, nam nhân nhà nàng làm sao lại có thể tùy thời duy trì “tính” trí dào dạt đây? “Được rồi, vi phu

biết nơi này không phải là nơi tốt để tầm hoan, ngoan, đừng động, để cho ta ôm một hồi, chỉ một chốc lát thôi.” Nói xong, tay cũng không khách

khí chút nào chui vào trong vạt áo của nàng, cho đến khi tay nắm được

“hai con thỏ trẳng nhỏ” bướng bỉnh, mới thỏa mãn hừ nhẹ một tiếng.

Mộ Lăng Không nghe tiếng tim đập không cự ly.

Tiểu Nam và Tiểu Bắc vẫn còn đứng chờ ở không xa.

Ngay cả tiếng hai người cố ý đè nén âm lượng lặng lẽ nói nàng cũng nghe rõ.

“Sao gia và phu nhân lại đi lâu như vậy? Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Ta đi tìm một chút.”

“Tiểu Bắc, cái tên ngốc này, không cho phép đi, cẩn thận hư chuyện tốt của gia, bị chủ tử lột da.”

Mộ Lăng Không đỏ mặt sắp rỉ ra máu, đấm nhẹ Đế Tuấn một cái, oán hận nói:

“Chàng nhìn đi, còn là chủ tử của người ta, lưu lại ấn tượng gì cho

người ta vậy? Chúng ta không có chút tiếng động, hiển nhiên bọn họ liên

tưởng tới cái đó… Hơn nữa…” Nàng cắn đôi môi, chỉ cảm thấy người nóng

hừng hực: “Cực kỳ chính xác.”

“Không cho phép!” Hắn kiên định

phản bác, vỗ vỗ trên mông của nàng, hài lòng xúc cảm dưới lòng bàn tay: “Chúng ta chỉ là té ngã ôm nhau một chút, còn

chưa phát triển tới “cái đó”, nương tử nhạy cảm như vậy, có phải hay

không cũng muốn… Muốn??”

Đế Tuấn rất vô lại cười: “Nếu thật như

thế, vi phu cũng không ngại, giúp Lăng Không phân ưu giải nạ, khụ khụ,

mặc dù nơi đây âm lãnh nhưng được lại là đặc biệt, ngẫm lại xem, ở trong bụng núi, bên cạnh hàn đàm, ta cùng nương tử vu sơn mây mưa, như cá gặp nước, thật là chuyện vui trong cuộc sống này.”

“Vớt cá? Đúng

rồi, đi vớt cá.” Mộ Lăng Không giả bộ nghe không hiểu lời của hắn, ra

sức đánh lạc hướng: “Phu quân, Huyền Minh còn mang người chặn ở bên

ngoài, chúng ta vấn nên là sớm đi vớt cá một chút rồi rời đi, ha ha…”

“Không cần lo lắng, người của Đại Tuyết sơn còn đang ngâm trong nước đá rồi.” “Không cần lo lắng,

người của Đại Tuyết sơn còn đang ngâm trong nước đá rồi.” Hắn tiến tới

hôn cần cổ thon dài như thiên nga, sau đó ôn nhu theo đường cong xinh

đẹp, môi mỏng một đường thẳng xuống dưới, lưu luyến không ngừng trên

xương quai xanh khêu gợi, cảm giác vừa đau vừa ngứa, đốt lên một ngọn

lửa vô danh trên người nàng, vả lại càng ngày càng có xu hướng lửa cháy

lan đồng cỏ: “Nương tử, nói nàng muốn, chỉ cần nàng nói, vi phu sẽ cho.”

Trước sự kiên nhẫn của nàng, hắn rất hả hê.

Hai người ở nơi nào cũng không quan trọng, nàng ở bên cạnh hắn, thì hắn đã lấy được vui vẻ và thỏa mãn lớn nhất rồi.

Lăng Không, Lăng Không của hắn.

Lại chơi đùa một hồi,một lần nữa bức một bụng tức giận về trong cơ thế, Đế

Tuấn lật người ôm thê tử mềm yếu đứng lên: “Trở về mới hảo hảo giáo huấn nàng.”

“Thù” mới thêm “hận” cũ, hảo hảo kiểm kê lại chuyện ngày hôm nay.

Thắt nút áo lại, Mộ Lăng Không oan uổng kêu to: “Tại sao lần này lại trách ta?”

Hắn vỗ vỗ bả vai của nàng, dùng vẻ đồng tình nói mát: “Vi phu đảm bảo,

trong vòng ba ngày, có lẽ nàng sẽ không xuống giường được rồi, hảo hảo

hưởng thụ thời gian tự do cuối cùng này đi thôi.”

Trong mờ tối, đôi mắt hắn phát sáng, nghiêm túc không cho nghi ngờ.

Tiểu Bắc và Tiểu Nam đã từng nói qua, chủ tử của bọn họ sẽ không nói giỡn,

cho dù là híp mắt cười hay là cùng người lăn lộn, cuối cùng cũng nhất định sẽ cẩn thận tỉ mỉ hoàn

thành những chuyện đã nói qua.

Mộ Lăng Không thật sự lo lắng vì “khổ nạn” sắp tới.

Đến tột cùng là nàng đã trêu ghẹo ai? Thật là buồn cười, tội gì tới tai.

………….

Bốn cái đầu, chống đỡ ở tại một chỗ, tám đôi mắt, mượn đèn dầu trong đêm tối, cẩn thận quan sát một cái thùng.

“Đây chính là cá mấu tử?” Tiếng của Tiểu Nam.

“Tuyệt đối là như vậy!” Đế Tuấn là người duy nhất thấy, đưa cho đáp án khẳng định.

“Dáng dấp tốt và xấu thật là dọa người, có thể ăn sao???” “Dáng dấp tốt và xấu

thật là dọa người, có thể ăn sao???” Làm nguyên liệu nấu ăn, căn bản là cá mẫu tử không thích hợp, Mộ Lăng Không nhìn thấy đầu nó, theo bản

năng chính là nôn ọe.

Một con cá, ngày thường rất xấu xí, đầu bé thân thể mập, miệng đầy răng nhọn, thì nên thôi đi.

Mặt ngoài da của nó còn bao trùm một tầng gồ ghề màu sáng bạc, trong đêm

tối, sáng bập bùng, chỉ sợ người khác không phát hiện được dung nhan ghê tởm của nó.

Loại cá này thiên tính hung tàn, thích tự giết lẫn

nhau, đem hai con cá đặt ở trong thùng, rất nhanh bọn nó sẽ đánh ẩu vì

tranh đoạt địa bàn.

Không qua bao lâu, con cường tráng hơn chút

sẽ chiến thắng, cắn chết đồng loại, vứt bỏ một bên, mình thì núp ở dưới

đáy, lẳng lặng ẩn núp.

Trong bong bóng cá mẫu tử mới chết rất

nhanh sẽ có hai con cá nhỏ chui ra, còn chưa kịp hớp mấy ngụm nước, liền bị con cá chiến thẳng đan