Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329140

Bình chọn: 9.5.00/10/914 lượt.

đứng

nửa ngồi, kêu đau thành tiếng: "Mới vừa rồi cái mẫu tử sôi trào, có mấy

giọt bắn vào miệng thuộc hạ, nước hàn đàm có ... Vấn đề."

Phù phù một tiếng, nhất thanh muộn tưởng.

hắn như ý té xủi, qua chuyện này đã.

Mặc kệ như thế nào cũng thoát khỏi cảnh người thứ 3.

Về việc lui về sau thế nào, Tiểu Bắc không quan tâm, trước tiên vượt qua chuyện này trước đã rồi tính tiếp.

hắn kiên quyế không mắc tội ai trong hai người, có khi hắn thấy làm một người hầu nhỏ bé có khi rất tốt.

Tiểu Nam kinh bỉ quét mắt nhìn Tiểu Bắc với khối u trên đầu, không có chút

nghĩa khí, động tác giả như vậy, thật khổ thân hắn đã nghĩ ra.

Buồn bực nhất chính là trước khi hắn hôn mê, nàng làm cái

Thái tử gia không để ý đến hắn nhưng nhất định để ý đến nàng.

Được rồi, Tiểu Bắc đã giả vờ đau đớn rồi, nàng làm gì nữa đây.

đi lên phía trước, nàng ngồi chồm hỗm xuống, kêu lên: "Tiểu Bắc, ngươi tỉnh tỉnh, thế nào? Trúng độc sao? Còn bị thương nữa?"

Ngón tay hoá thành ngô ngữ, hắn điểm huyệt nói trên bả vai, phẫn nộ mắng to, mội lần nàng giúp hắn, ở thời điểm mối chốt, Tiểu Bắc cũng để một cô

nương yếu đuối như nàng đối mặt với gia.

Đúng là kẻ bịp bợm.

Tiểu Bắc bị bấm đau cũng không nhúc nhích, mặc cho Tiểu Nam đánh trên người hắn muốn hắn ngất thực sự.

Gãy xương không cần gấp, nuôi mấy ngày liền thành bề trên rồi.

Nếu bị lột da, đoán chừng đời này cũng không có gặp người nữa.

hắn luôn luôn quý trọng sinh mạng, vì vậy, phải chịu thôi.

Mộ Lăng không cười cười nhìn kịch nhao trước mắt: “Phu quân, chàng đem

Tiểu Nam, Tiểu Bắc ép thành cài gì rồi? chuyện của chúng ta, bọn họ sao

biết chứ, đừng làm khó người ta nữa.” Mộ Lăng không cười cười nhìn kịch nhao trước mắt: “Phu quân, chàng đem

Tiểu Nam, Tiểu Bắc ép thành cài gì rồi? chuyện của chúng ta, bọn họ sao

biết chứ, đừng làm khó người ta nữa.”

“Ừ nương tử nói đúng, vi

phu hiểu rổi.” Đế Tuấn đưa tay sờ cằm, trầm ngâm nói: “Tiểu Bắc hôn mê,

cần bồi dưỡng, phần cá mẫu tử này để Tiểu Nam mang về, một nửa hấp, một

nửa kho tàu, ta tin hắn ăn xong rồi, nhất định bệnh tật tiêu tán toàn

bộ, sông lâu tram tuổi.”

Đầu to nghiêng người, ừ trên mặt đất lồm cồm bò dậy, kêu rên nói: “Gia, thuộc hạ da dày thịt kéo, không dám

hưởng thụ vật trong truyền thuyết.”

‘A, vậy thì tốt rồi? lần đầu

tiên ngất, ngươi cũng nên nhất lâu một chút. Tiểu Nam ghi hận, từ phía

sau đá hắn một cái, không chút nể tình.”

“không hôn mê, không hôn mê, thuộc hạ đi thu dọn đồ đạc, chờ chủ tử chơi đã, chúng ta tùy lúc có thể đi.” Tiểu Bắc không có chuyện gì làm, kiếm chút chuyện chơi được

làm, dù sao thì chỉ cần Đế Tuấn không kiểm soát, nói hắn nhảy vào hàn

đàm cũng được.

Hai người đi xa.

Tiếng cười của Mộ Lăng không tràn ra khóe môi: “Phu quân, con cá này, không ăn sao?”

Đế Tuấn nghiêng người nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu, đau khổ gật đầu.

Hai người chắp tay, hướng của động đi tới.

Trong bóng tôi, Đế Tuấn bỗng nhiên nói: “Nương tử, nàng hãy tin tưởng vi phu, coi như không có gì giúp đỡ từ bên ngoài, cũng có thể giúp nàng tong 3

năm có 2 lần mang thai. Phu nhân có thực lực giúp nàng, cho ta một chút

thời gian, ta sẽ nổ lực.”

Tay nắm thành quyền, nhưng ánh mắt trong vắt, kiên định.

Mộ Lăng không trong nháy mắt da đầu căng cứng.

không có chut tâm tình phản bác lời hắn nói.

Trời ơi! Đời trước nàng làm gì nên tội, chẳng nhẽ nhất định bị cái người nam nhân trong ngoài bất nhất này khi dễ sao?

…….

Huyện thành Xương Bình, rất nhanh bị xe ngựa bỏ lại phía sao, rất nhanh cũng không nhìn thấy nữa. Lăng Không chớp chớp mí mắt, chớp chớp hai cái :''Phu quân, thời hạn ba ngày đã đến, đem võ công trả lại cho thiếp.''

Một cái nhìn tương tự như thê tử có tuổi, trên thực tế không hơn không kém

là nam đại thúc quen thuộc thúc khí định thần nhàn nhã liếc mắt một cái

ngoài cửa sổ, căn cứ thăng độ trên thái dương đoán canh giờ, ''Còn kém

gần nửa canh giờ, không vội.''

Đáng thương đối phương đang bám

vạt áo. Lăng Không hận hàm răng ngứa ngáy, nhưng vẫn ép buộc mình tiếp

tục diễn cảnh nhân vật khốn cùng, ''Ba mươi lăm nửa canh giờ cũng mặc ta cần ta lấy, thời gian trước một bữa cơm không quan trọng hay sao?''

Chân mày hắn hiện lên có vẻ lãnh khốc, lấy tay khẽ quấn trên eo nàng, liền

đem cả người bổ nhào trở lại, giơ tay thoát đi ngăn trở của chăn bố, lại đem gương mặt tà mị tuấn tú đầy đặn ngăn cản ở giữa nhũ phong.

Trong vòng ba ngày, động tác như thế đến tột cùng lặp lại bao nhiêu lần, nàng đã không nhớ được.

Nàng chỉ cảm thấy vô số đau đớn tràn ngập trên cơ thể, ngay cả một cái lật người, cũng phải cần hơi sức thật lớn.

Hôm đó, Đế Tuấn nói trở về muốn cùng nàng tính sổ.

Trên đường trở về huyện Xương Bình, hắn có nói có cười, giống như không giống ban đầu.

Kết quả đây.

Ô ô ô, Tiểu Bắc nói quả nhiên không sai.

Người khác căn bản không biết noi đùa.

Cam kết vừa nói ra khỏi miệng, liền tất nhiền toàn lực ứng phó hoàn thành.

Dù là mệt chết trên bụng nàng cũng phải cắn răng kiên trì nhìn nàng ngã trước.

Hắn quyết định chủ ý cho nàng một bài học.

Trả qua 3 ngày chứng minh, nàng cũng nhớ bài học


Pair of Vintage Old School Fru