này thật sâu, từ nay về
sau, không dám tự tiện hành động, không cho phép của hắn, không làm
những chuyện không có đầu óc, tự mình ngu xuẩn làm chuyện mạo hiểm.
Nàng nói một vạn lần nhớ. Nhưng hắn vẫn kiên trì muốn đem ba mươi sáu canh giờ trừng phạt nàng làm hạnh phúc.
Không bằng lòng đi vào cõi thần tiên, nàng không để sự chú ý trên người mình, Đế Tuấn cắn vào vành tai Mộ Lăng Không, thổi hơi nóng lên cổ nàng:
“Chúng ta cũng chưa từng thử làm trên xe ngựa, nàng cũng biết vi phu rất muốn thử một lần, đáng tiếc là từ đầu đến cuối không có cơ hội.
Bị hắn đè thật chặt ở phía dưới, Mộ Lăng Không kháng cự đến hơi sức cũng không còn.
Mặc dù vẫn bị trêu chọc tới mặt đỏ tim đập, cảm xúc dâng lên như thủy
triều, nhưng cơ thể đã sớm mệt mỏi, không thể chịu đựng thêm được nữa,
mắt ti hí, không còn chút sức lực nào để di chuyển, 3 phần lửa dục, hết
sức mập mờ.
Cánh môi nàng sưng đỏ, mân lên giống cánh hoa, lại bị Đế Tuấn đưa đầu lưỡi vào nhẹ nhàng trêu chọc
Nàng bị khóa vào hơi thở của hắn. an tâm nhắm mắt, đem thân thể của mình
giao cho Đế Tuấn, cánh tay theo thói quen chống đỡ trên người nàng,
khuôn mặt nhỏ nhắn ngước lên, lầu bầu một tiếng: “Chàng đi chơi đi,
thiếp ngủ trước đây!”
Một lát sau, Đế Tuấn dùng ngón tay chọc chọc nàng, không nằm ngoài suy nghĩ, tiểu nữ nhân này thực sự đã ngủ.
Được rồi, đối thủ quá yếu, cạn tàu ráo máng là không tốt.
Đế tuấn theo thói quen giống như con bạch tuộc ôm nàng trong lòng, hai mắt nhắm lại.
Cơ thể rắn chắc nằm trên tấm da hổ, tấm ván gỗ bên dưới vì hành động lúc trước mà suýt hỏng, hiện tại kêu cót két.
“Vất vả” ba ngày ba đêm, hắn trong nháy mắt đã tiến vào giấc ngủ sâu, có
chút hơi lạ, khuôn mặt lạnh lẽo lập tức tỉnh táo nhưng không tránh được
có chút ngai ngủ.
Đây là ai huấn luyện ai?
Có trời mới biết!
Tránh buổi trưa ánh mặt trời thiêu đốt, Tiểu Nam cùng Tiểu Bắc nghỉ ngơi một canh giờ, rồi lại tiếp tục lên đường.
Hai vị chủ tử còn đang ngủ. Cho dù bỏ lỡ thời gian ăn cơm trưa, bọn họ cũng không dám quấy rầy. Cho đến sắc trời chạng vạng thì mới lại chọn cá phong cảnh nên người chỗ ở, ngừng xe ngựa ở, chôn nồi nấu cơm. Sắc trời chạng vạng, nơi phong
cảnh hữu tình này không người nào ở, dừng xe ngựa lại chuẩn bị nồi nấu
cơm.
Vì tương lai có thể phục vụ chủ tử tốt, Tiểu Nam cùng Tiểu
Bắc từ nhỏ đã học tốt tất cả các kỹ năng, chỉ có bản linh là không được, ăn, mặc, ở, đi lại, tất cả mọi thứ đều phải tinh thông.
Ví dụ
như ở phía trước không có một cái thôn nào, họ lấy ra một cái nồi, rồi
tìm gia vị, nướng hai con gà rừng, hun một con thỏ, giữa không trung có 3 con bồ câu đưa thư cũng bắt lấy để nấu canh.
Gia gần đây ất vả quá độ, cần bổ sung thật nhiều, nếu khẩu vị của người tốt thì núi nhỏ đồ ăn cũng không đủ đâu.
Hai người bàn bạc nho nhỏ, thà là còn thừa lại cũng không thể để bị thiếu,
họ chuẩn bị hai phần, trong lúc nhấtời, trong không khí phiêu lãng đều
là mùi thịt thơm phức chỉ họ làm được, khiến lòng người rung động.
Mộ Lăng không lầu bầu một tiếng, uể oải mở mắt ra, vẫn chưa tỉnh táo hoàn
toàn, bên tai liều nghe tiếng trống đánh lô tô từ bụng người nào đó.
Đế Tuấn ngủ rất sâu, nhìn dáng vẻ vẫn là trong mộng đẹp.
Nàng đẩy nhẹ tay, chân của hắn, sột soạt mang quần áo mặc lại, nhẹ tay nhẹ chân bước xuống xe ngựa.
Tiểu Nam nghe thấy tiếng động, lập tức bước tới đỡ nàng: “Phu nhân, người đã tỉnh rồi ạ?”
“Ừ, các người làm cái gì đó? Thơm quá nha!” Mộ Lăng không lần theo hương thơm đi tới.
Thể lực hao tổn, trải qua thời gian nghỉ ngơi, liền muốn ăn ngấu nghiến một phen bụng đầy lại nói tiếp.
Ba ngày khá là dài đó!
Nghĩ lại cũng có chút không rét mà run.
Đối với Đế Tuấn, nàng tâm phục khẩu phục.
“Thuộc hạ trước giúp ngài mục một chen canh bồ câu làm trơn cổ nghỉ ng ơi một
lát sau đó ăn bữa chính như vậy mới tốt cho dạ dày.” Tiểu Nam so với quá khứ càng thêm cung kính, ở huyện Xương Bình này ra khỏi thành lớn gặp
rất nhiều cạm bẫy, làm thái tử phi phải chịu khổ sở, chưa từng nói ra
tên động, gia vẫn chưa sử phạt bọn họ. Hai thị vệ trong lòng cảm thấy bất ổn.
Da đầu căng thẳng, mọi cử chỉ đều hết sức cẩn thận.
Hi vọng nhờ vào đó mà hai vị chủ tử có thể quên một chút đồ vật.
Cho dù tương lai vẫn sẽ bị xử phạt nhưng bọn họ quen với Niệm Cập, họ cũng
sẽ hạ thủ lưu tình, chứ đừng bắt hai người bọn họ trở về.
Đế Tuấn, chàng nhìn một chút xem chàng đã tạo ra ám ảnh trong lòng bao nhiều người rồi.
Mộ Lăng Không bất đắc dĩ lắc đầu: “Tiểu Nam, không ó chuyện gì, chỗ gia
các ngươi ta sẽ giúp các ngươi cầu xin, ta nói ta cần Tiểu Nam mỗi sáng
giúp chải đầu, cần Tiểu Bắc mỗi tối bê nước tắm, hắn sẽ đồng ý, sẽ không đuổi các ngươi đi nữa.
“Phu nhân.” Tiểu Nam thấy sững sờ, trong đầu hiểu ra ý nghĩa câu nói, nhất thời cảm thấy từ gót chân hướng lên
một luồng khí nóng rực.
Nàng thực sự rất muốn khóc.
Hai
chân mềm nhũn, cong chân quỳ gối trước mặt nàng, không ngừng dập đầu:
“Tiểu Nam đa tạ phu nhân, Tiểu Nam đời này nguyện ý làm trâu là ngựa cho phu nhân, mặc cho phu nhân sai khiến.”
Tiểu Bắc vội vàng đặt con gà quay đang
