XtGem Forum catalog
Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328924

Bình chọn: 9.5.00/10/892 lượt.

àng, giọng điệu này thiếp nhịn không được, ai dám động đến một cọng lông nách của chàng, làm con dâu phải liều mạng đòi

lại.''

Thân thể hắn tỉnh táo lại rõ ràng.

Không thường nói lời ngon tiếng ngọt, thỉnh thoảng như con chim nhỏ nép vào, hiệu quả tuyệt đối kinh người.

''Nương tử, nàng chính là cá ngốc.'' Đế Tuấn xoa xoa tóc nàng, có lẽ là không

cẩn thận đụng phải lọn tóc ngắn, lại nổi tính khí, ''Bình thường không

chăm chỉ luyện võ, học nghệ không tinh thì cũng thôi đi, chuyện ập lên

đầu, đánh không lại người ta, không học lui để cầu người, chờ đợi thời

cơ, không có việc gì hướng tóc của mình, phô trương sao?''

“Bình thường không luyện võ cho tốt, học nghệ không tinh thì cũng thôi đi,

chuyện ập lên đầu, không đánh lại người ta sao không học cách lùi lại mà tĩnh chuyện khác, chờ đợi thời cơ? Không có việc gì làm như vậy với tóc của mình, khoe bàn tay, nàng cũng không suy nghĩ một chút, những thứ

này đều là thứ vi phu thích nhất, bị thương một chút xíu thôi nơi này

cũng sẽ đau rất lâu đấy!”

Hắn nắm bàn tay mềm của nàng, vỗ ngực một cái, tức giận hô hấp cũng nhấp nhô lên xuống.

Mộ Lăng Không nào dám phản bác, không thể làm gì khác hơn là cười theo:

“Kẻ sĩ có thể chết, không thể nhục, người ta đã thành hôn, đương nhiên

là phải suy tính đến ảnh hưởng.”

“Phi!” Hắn cúi đầu xuống, cắn mạnh lên gò má của nàng: “Cổ hủ! Mặt mũi quan trọng hay là mạng quan trọng?”

Mộ Lăng Không đang định nói là mặt mũi.

Ngay sau đó Đế Tuấn lại gầm rống bên tai nàng: “Lần sau mà có chuyện tương

tự, nàng cứ làm thứ hèn nhát kia cho ta, có thể ẩn sâu bao nhiêu thì ẩn… Bị người ghê tởm mấy câu không chết được, chờ ta trở mình đến, trực

tiếp móc mắt bọn họ xuống làm bóng cho nàng đá.”

Lại tới!

Mộ Lăng Không không muốn liên tưởng nhưng cố tình ngay lập tức trong đầu

hiện lên cảnh một đêm kia của người Tiêu Dao môn, cuối cùng “lăn lăn”

thành môt đống.

Thật buồn nôn!

Còn nữa, bị người sờ một

cái thì thế nào? Sẽ không có một con cóc nhảy lên mu bàn tay đâu! Đến

tột cùng là học tật xấu ở đâu vậy, động một chút làm cầm đao chém vào

mình?” Nói đến khó thở, dừng lại một chút rồi lại chăm chú lảm nhảm:

“Không thể để có lần sau nữa biết không?”

Mộ Lăng Không gật đầu thật mạnh.

“Nếu mà có chuyện, trước tiên tố cáo cho vi phu là được, nhớ chưa?” Căn bản hiện tại hắn chính là coi nàng như đứa

bé không hiểu chuyện, từng chữ từng câu muốn nàng ghi ở trong lòng.

Mộ Lăng Không gật đầu lần nữa.

Đế Tuấn bất mãn búng tay: “Nói chuyện.”

“Nhớ!” Trong bóng tối, nàng trợn mắt nhìn trời, cực kỳ vô lại. Giờ phút này, chợt có loại cảm giác, nàng không phải là nương tử của hắn mà là tiểu nữ nhi của hắn.

Giọng điệu dạy dỗ người vừa rồi của Đế Tuấn, thật có chút cảm giác làm cha.

Chẳng lẽ bình thường hắn quá mức khát vọng đứa nhỏ, cho nên trong lúc vô tình liền thay đổi thành dáng vẻ người lớn?

Ặc, loại ý niệm này, trong lòng nghĩ là được rồi, không dám nói trước mặt

hắn, nếu không nhất định lại bị hắn đuổi theo cắn lên người một dấu

răng.

“Hừ, trở về rồi tính sổ với nàng sau.” Đế Tuấn hài lòng, kéo lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, tiếp tục đi về phía trước.

“Phu quân, chúng ta đang đi đâu?” Ở trong bóng tối ngây người quá lâu khiến

cả người Mộ Lăng Không đều không thoải mái: “Sao ta lại cảm thấy đỉnh

đầu như có cả tòa núi đè lên vậy? Đây không phải là đường ra ngoài đúng

không?”

Nghe thấy lời này, Đế Tuấn đắc ý nở nụ cười.

“Lăng Không, nàng sẽ không quên nơi này là nơi nào chứ!”

“A?” Nàng không phản ứng kịp.

“Ra khỏi huyện thành tám mươi dặm có một ngọn núi, trên núi có động Vô

Danh, bên trong động có mười tám khúc ngoặt cửu liên hoàn, trong đó có

đầm bằng… Dưới đáy đầm có cá mẫu tử… Nam nữ trên

thế gian này ăn cá đó, một năm sinh hai đứa không thành vấn đề.” Lúc này mới thật gọi là mệnh đã định trước, Lăng Không không cho hắn đến, liều

mạng liều chết ngăn cản, nhưng cuối cùng, Đế Tuấn vẫn thành công đạt

được “vùng đất mộng tưởng”, bước từng bước một đến gần cá mẫu tử trong

truyền thuyết kia.

Đừng lui bị đá khổng lồ ngàn cân phong kín, hai người chỉ có thể kiên định đi về phía trước.

Dù Mộ Lăng Không muốn kháng nghị, tình thế trước mắt cũng không cho phép hai người lui về phía sau.

“Không phải đâu.” Làm sao nàng lại quên mất vụ này chứ!

“Nương tử, đây đều là số mạng ông trời an bài cá mẫu tử có duyên với chúng

ta.” Hắn mới không cần nói rõ với nàng, từ mười năm trước, hắn đã theo

hòa thượng sư phụ tới chỗ này tu hành, trong động và ngoài động, nhắm

mắt cũng có thể qua lại.

Về phần cá quái dị dưới đầm băng kia, trước kia Đế Tuấn đã thấy qua vô số lần. Đáng tiếc diện mạo

của chúng không được đẹp, đầu nhỏ, thân thể thô, toàn thân màu bạc phát sáng, từng vòng từng vòng nhảy lên xuống trong nước, đều khiến hắn liên tưởng đến bảo kiếm trong tay,

không hề muốn ăn.

Gần đây mới biết cá quái dị này lại có công

hiệu như thế, vì vậy mới tìm cách rời khỏi huyện thành Xương Bình, dầu

gì cũng phải tới một chuyến bắt mấy con cá về thử một chút.

Nếu không phải Mộ Lăng Không nhìn quản chặt, hắn đã nghĩ đã sớm đ