ư vậy ta
có thể hết lòng hết dạ hận nàng, chứ không phải như bây giờ, hận cũng
không phải mà yêu cũng không phải!
Trong vũ trụ có oan hồn của phụ thân đang lang thang khắp nơi, trong lòng ta phải làm thế nào mới có thể quên?
Nếu không thể yêu hết lòng hết dạ, tại sao ngay cả toàn tâm toàn ý hận cũng không thể?
Đau đớn không thể thốt nên lời, ánh mắt Sở Cảnh Mộc mông lung mờ mịt, dưới ánh trăng càng có vẻ tang thương……
Nhớ lại
những lời nói của Vô Danh, lại nghĩ tới buổi tối, sau khi ngọn đèn được
thắp lên, đôi mắt nàng quầng đen, không lẽ buổi tối nàng đều không chợp mắt được?
Suốt hai
tháng qua, hắn biết hắn đối xử với nàng không tốt, chỉ biết dùng sức
mạnh chiếm đoạt, ngay cả một chút ấm áp cũng không dành cho nàng, tại
sao nàng nhẫn nhịn như vậy?
Đừng nghĩ tới nữa……
Càng nghĩ càng thêm đau khổ……
“Ư….” trong
lúc hắn muốn xoay người rời khỏi, một âm thanh yếu ớt giống như đang
chịu nhiều áp lực và đau khổ từ trong phòng truyền ra. Sở Cảnh Mộc dừng bước, hơi cau mày, sau đó không còn nghe gì nưã. Hắn lắc đầu tự
trách mình suy nghĩ quá nhiều, nhưng lại nghe có tiếng rên rỉ từ trong
phòng truyền ra, tiếng rên tuy không lớn lắm nhưng rất rõ ràng. Hắn
chăm chú lắng nghe, tiếng rên một lần nữa lọt vào tai hắn.
Nét mặt của Sở Cảnh Mộc nghiêm lại, không chớp mắt nhìn quét một vòng. Bôn Nguyệt
không có ở đây và âm thanh của Lục Phù dường như rất đau khổ khiến lòng hắn đau nhói. Hắn nghĩ muốn bỏ mặc nàng, nhưng đôi chân dường như không còn nghe lời hắn, vẫn đứng yên một chổ bất động…
Hắn tự nhủ thầm không được mềm lòng, không được . . . . .
Sở Cảnh Mộc
hết lần này đến lần khác tự cảnh cáo mình, nhưng lại nghe một tiếng rên lớn hơn truyền ra, cuối cùng không nhịn được, cắn răng bước vào phòng.
Vén rèm lên, Sở Cảnh Mộc đi nhanh về phía trước, không khỏi chấn động khi nhìn thấy thân mình của Lục Phù co gập lại, hai tay ôm đầu, đưa lưng về
phía hắn rên rỉ một cách đau khổ, chăn bông bị nàng gạt sang một bên, lộ ra thân hình gầy yếu.
“Ư…”
Một âm
thanh mơ hồ vang lên khiến ngực của Sở Cảnh Mộc co thắt, bước từ từ đến gần nàng, khuôn mặt xinh đẹp lộ ra vẻ bi thương và giãy dụa. Nhìn thân
hình nàng gập lại, hắn cắn chặt răng bước nhanh đến ngồi vào bên giường, dù hận nàng bao nhiêu thì hắn cũng không có cách nào trơ mắt nhìn nàng chịu khổ.
“Phù nhi….”
Hắn bỗng nhiên trợn mắt, khi kéo người nàng qua chợt nhìn thấy tay phải của nàng bị cột vào giường, còn sắc mặt thì tái nhợt không còn chút
máu, răng cắn chặt cái gối, mắt nhắm nghiền đang cố mở ra, nhưng giống
như vẫn đang tiếp tục chìm đắm trong cơn ác mộng, không thể tỉnh lại.
“Phù nhi…”
Sở Cảnh Mộc ôm chầm lấy thân hình nhỏ bé của nàng, sắc mặt trầm xuống,
âm thầm lo sợ gọi nàng không ngừng, “Phù nhi, tỉnh lại…tỉnh lại…”
Sở Cảnh Mộc
vỗ vỗ gương mặt của nàng, kéo cái gối trong miệng ra, một tiếng rên rỉ lớn lập tức thoát ra từ miệng nàng giống như không thể chịu nổi sự đau khổ hành hạ của loại cổ đôc này. Dù tay bị cột chặt vẫn cố vùng vẫy
khiến cái giường run lên từng đợt….
“Phương
Đông….Không cần….” Bởi vì không còn cắn gối nữa, Lục Phù bắt đầu la lớn với những âm thanh đứt quãng, không rõ ý , không ngừng lắc đầu qua lại
một cách đau khổ, hai mắt nhắm nghiền, những giọt mồ hôi đọng lại trên
mặt trong suốt như thủy tinh.
“Phù nhi,
tỉnh lại!” Sở Cảnh Mộc đau lòng nhìn nàng, luôn miệng gọi nàng tỉnh lại, thấy nàng muốn cắn chặt môi hắn nhanh tay nắm chặt cằm ngăn không cho
nàng làm mình bị thương, nhưng càng khiến Lục Phù vùng vẫy nhiều hơn.
Dây thừng trên cổ tay xiết chặt gây ra vết thương, vết máu đã khô hơi đen lại, xem ra đây không phải là ngày đầu tiên nàng khiến mình bị
thương .
“A…..” Một
tiếng rên lớn vang lên, Lục Phù càng giãy dụa nhiều hơn. Sở Cảnh Mộc cố giữ chặt nàng lại, nhanh chóng kề cánh tay vào sát miệng nàng….
Mặc dù cánh tay bị nàng cắn máu chảy đầm đìa nhưng hắn không hề nhăn mày. Sự đau
đớn đó không thấm gì so với nỗi đau của người đang nằm trên giường kia. Hắn đau lòng nhìn vẻ mặt tràn ngập nước mắt của nàng, vì vừa cắn hắn
nên trong miệng dính đầy máu tươi.
Lúc này Bôn
Nguyệt đã nghe được tiếng thét chói tai vang lên trong phòng , hoảng
hốt không kịp sửa sang quần áo lập tức chạy ra khỏi phòng, nhưng nàng
vừa chạy vào trong viện liền bị Vô Danh ngăn lại. Hắn thản nhiên lắc
đầu “Không cần vào trong!”
“Nhưng mà….” Bôn Nguyệt nóng nảy hỏi…….
“Không việc gì , chuyện này sẽ có chuyển biến tốt.”
“Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?” Bôn Nguyệt nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của hắn
nhịn không được hét lên. Trong phòng truyền ra tiếng nức nở nho nhỏ cho
thấy Lục Phù đang cố áp chế sự đau khổ của mình. Nghe được âm thanh
này khiến lòng nàng như bị kim châm đau nhói.
“Không có việc gì, ta đi Phù Dung các, bất cứ giá nào cũng phải bắt Tác Lan Châu giao ra thuốc giải!” Vô Danh cau mày nói.
Bôn Nguyệt liếc hắn“Không phải ngươi từng nói không muốn gặp nữ nhân kia sao?”
“Ta đi!” Vô
Danh thấp giọng quả quyết, tuy trong lòng giằng co nhưng hắn vẫn lựa
chọn đi, đôi mày giãn ra thành một đường thẳng.
Bên tr