iện tại mỗi ngày Quang Vinh vương đều được hầu hạ dở sống sở chết, còn Tác Lan Châu bởi vì có thân phận đặc biệt nên nàng không thể giết ……Nụ cười lạnh như băng dần
dần chuyển ấm, Lục Phù chậm rãi đứng dậy, vuốt vuốt áo choàng trên
người, nhẹ nhàng bước tới gần Tác Lan Châu, cười nói “Tác tiểu thư đừng
nên giãy dụa, nếu không….Cái khóa này dùng thép đen ngàn năm tạo thành , trên bề mặt của nó đã chảy không ít nhiệt huyết và xương máu, chém
không đứt, nó đã chặt đứt tay chân của nhiều kẻ không biết thức thời
rồi. Da thịt của tiểu thư mịn màn trắng nõn, nếu mất đi hai tay hai
chân thì thật đáng tiếc!”
“Ta muốn gặp hắn!” Tác Lan Châu không nhiều lời, ánh mắt âm độc, tàn nhẫn lạnh lùng nhìn Lục Phù.
Ánh mắt này khiến Lục Phù nghĩ tới một người.
“Giao thuốc giải Huyết cổ ngươi sử dụng ở Hoa Mai lâu ra!” Lục Phù cười cười nói ra yêu cầu của mình.
“Ha ha ha……”
Một tiếng
cười phóng đãng vang lên, cười như điên, tiếng cười vang lên trong gió
khiến người dựng tóc gáy, Bôn Nguyệt bĩu môi “Nữ nhân này dường như bị
điên rồi!”
“Đừng lo,
trên thế gian này không có mối giao dịch nào phu nhân không thực hiện
được.” Trừng Nguyệt cười nói. Xuyên qua cửa sổ nho nhỏ, họ có thể nhìn
thấy tất cả những tình huống xảy ra dưới địa lao.
Vô Danh đứng xa xa, không nghe thấy điều gì, vẻ mặt vẫn kiên cường vẫn không thay đổi, ánh mắt lạnh lùng thản nhiên.
“Thì ra
ngươi muốn chính là cái này? Ha ha…Trước tiên cho ta gặp hắn!” Tác Lan
Châu nín cười, hai má tái nhợt bởi vì cười mà trở nên ửng đỏ, đầu tóc
rối bù giống như ma quỷ, ánh mắt đỏ ngầu lộ ra một tia đắc ý.
“Tác tiểu
thư, ta là thương gia, từ trước đến nay luôn tuân thủ nguyên tắc trước
giao hàng sau giao tiền!” Lục Phù đứng trước mặt nàng cười nói, nụ cười
ấm áp khiến nàng có cảm tưởng như đang nhìn thấy ảo giác là Nguyệt Lam
đang cười. Nhưng chỉ một giây sau nàng biết nữ nhân này không phải
Nguyệt Lam, nàng cùng Nguyệt Lam có nhiều khác biệt rất lớn. Nụ cười của nàng có thể khiến những kẻ địch đáng sợ nhất trong thiên hạ phải thả
lỏng trái tim, toàn thân toát ra vẻ quỷ dị, quyến rũ mê hoặc tâm trí
người khác.
Tác Lan Châu lạnh lùng nhìn nàng, hừ lạnh nói: “Ta cũng kiên quyết, trước gặp người sau giao thuốc!”
Lục Phù bật
cười, giống như vừa nghe chuyện gì rất buồn cười, tiếng cười châm chọc
khiến Tác Lan Châu oán hận nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hoàn mỹ không
chút tỳ vết của nàng. Lục Phù cười nói: “Tác tiểu thư, muốn công bằng
sao? Đáng tiếc, hiện tại ngươi có tư cách gì để bàn điều kiện với ta?”
“Chỉ cần ta
không giao thuốc giải, những người trúng Huyết cổ sẽ chết, còn có
ngươi……Cổ độc trên người sẽ tra tấn ngươi ngày đêm….”
Lục Phù chỉ
thản nhiên liếc nhìn vẻ đắc y’ của nàng, chậm rãi di chuyển bước đến đối mặt với nàng “Ta nghĩ ngươi nhất định đã hiểu lầm chuyện gì rồi? Thứ
nhất, ta không quan tâm cổ độc khó giải trên người , đau khổ này ta có
thể chịu được. Thứ hai, những người trúng Huyết cổ không phải người thân của ta, họ chết thì có liên quan gì đến ta chứ? Trên thế gian này mỗi
ngày đều có người chết, thêm vài người thì có gì lạ. Thứ ba Bạch y
thánh thủ Ly Nguyệt là thủ hạ của ta, danh tiếng của hắn trong giới
chắc ngươi cũng nghe qua, ngươi nghĩ là trong vòng một tháng hắn không
thể giải được Huyết cổ sao?”
“Ngươi….Vậy tại sao ngươi muốn ta giao ra thuốc giải?”
“Ta chỉ nảy
sinh lòng tốt nhất thời, không thích làm chuyện lãng phí thời gian,
ngươi giao ra thuốc giải thì cũng giống như Ly Nguyệt nghiên cứu ra,
kết quả đều giống nhau thì tại sao ta cần phải lãng phí thời gian?”
Tác Lan Châu do dự, nàng biết Lục Phù nói không sai, tuy rằng Ly Nguyệt không thể
giải được cổ độc trên người Lục Phù, giải Huyết cổ không phải chuyện khó khăn với hắn.
Khóe môi Lục Phù nhếch lên mỉm cười, gọi to: “Ly Nguyệt, vào đây!”
Áo trắng bay bay, tao nhã lễ độ. Từ đầu đến cuối khóe môi ẩn chứa ý cười, Ly Nguyệt
nhìn nàng, trong mắt hiện lên một tia oán hận và khinh thường, nhớ tới
tình cảnh thê thảm xảy ra trong Hoa Mai lâu, hắn càng thêm chán ghét.
“Có phải ta nói cho hắn phương pháp giải độc, ngươi sẽ cho ta gặp người?”
“Phải! Ta cho ngươi gặp!” Lục Phù mỉm cười ấm áp, đùa giỡn với những ngón tay của mình…….
“Sao ta biết ngươi có gạt hay không?”
“Ngươi có tư cách gì để bàn điều kiện với ta ?” Lục Phù nhẹ giọng hỏi, mặc dù nàng
đang cười nhưng Tác Lan Châu cảm thấy giống như có một luồng khí lạnh
chạy dọc từ lòng bàn chân lên đến sống lưng.
“Được! Ta nói cho ngươi!” Tác Lan Châu liếc Lục Phù , sau đó nhìn Ly Nguyệt nói ra mấy vị thuốc Đông y và phương pháp bào chế.
“Ly Nguyệt, thế nào? Đúng không?” Lục Phù nghiêng đầu hỏi.
“Ngươi…..”
Tác Lan Châu còn chưa mắng xong, Ly Nguyệt liền gật gật đầu: “Vị thuốc Đông y thì
đúng, lúc trước phương pháp bào chế của ta có chút vấn đề, hiện tại ta
đã tìm ra .”
Lục Phù nhếch môi cười nói “Ra ngoài trước đi, mau chóng bào chế thuốc giải.”
Ly Nguyệt
gật gật đầu, bước ra khỏi địa lao. Lục Phù quay lại nhìn nàng, cẩn thận
đánh giá, theo lý nữ nhân này là người do Quang Vinh vương phái tới