vẻ của hắn như vậy ngây người, còn Phượng Quân Úy thì nở nụ cười.
Du Nhã nhìm chăm chú thân hình loạng choạng của Sở Cảnh Mộc đang đi vào Tây Sương, mắt hạnh mở lớn.
“Ngươi đánh
hắn?” Dám ra tay với Sở Cảnh Mộc , còn đánh đến thê thảm như vậy, ngoại
trừ nam nhân tàn nhẫn bên cạnh này, còn ai vào đây nữa. Du Nhã trừng mắt nhìn hắn, nếu Phù nhi nhìn thấy dáng vẻ Sở Cảnh Mộc như thế này, nhất
định sẽ đau lòng. Nghĩ đến đây nàng không nhịn được trừng mắt nhìn
hắn.
Phượng Quân
Úy bình thản nhìn Sở Cảnh Mộc, làm như không thấy vẻ giận dữ của nàng,
còn nói một câu khiến Du Nhã ngứa tay“Trước đây đều là Sở Cảnh Mộc đánh
ta, ta đánh chưa đã đâu, cảm giác cũng không tệ”
A…Biến thái! Du nhã liếc hắn, âm thầm mắng.
Sở Cảnh Mộc lắc lư vọt tới, một tay nắm áo Phương Quân Úy, hung hăng cảnh cáo “Cút khỏi đây cho ta!”
Vừa nghe
Tiếu Nhạc nói Phượng Quân Úy đến Tây Sương, hắn sợ đến nỗi mất hồn mất
vía, tỉnh rượu hơn phân nữa, vội vàng chạy tới, chỉ sợ đến muộn. Phượng Quân Úy là người như thế nào hắn rõ ràng hơn ai hết.
Phương Quân Úy không chút sợ hãi trước lời đe doạ của hắn, chỉ cười hỏi “Tỉnh rượu rồi sao?”
“Cút ! Sở Cảnh Mộc phun ra một chữ.
“Bảo bối
như vậy? Ta còn chưa thấy mặt, nhưng tại đây nhìn thấy một sự vui mừng
kinh ngạc không tưởng tượng được” Phượng Quân Úy ngạo nghễ liếc Du Nhã,
cố ý lớn tiếng nhưng chỉ đổi lại vẻ phớt lờ của nàng.
“Cảnh Mộc ca ca, nơi này là vương phủ, loại sói lang súc sinh nên mang bỏ vào rừng
để nó tự sinh tự diệt tốt hơn, nếu không sẽ cắn người” Du Nhã cười nhẹ,
khiêu khích nhìn hắn, nếu nhất định phải dây dưa cùng nhau, nàng muốn
tìm thú vui cho mình. Nàng không ngu đến nỗi nghĩ rằng nam nhân này sẽ
có lòng tốt tha cho nàng.
Tiếu Nhạc và Sở Cảnh Mộc đều ngây người, tay của Sở Cảnh Mộc đang cầm áo Phượng Quân Úy cũng thả lỏng, hoài nghi nhìn nàng cảm thấy lạ, đó là lời của Du Nhã sao?
Những lời
này phải do Lục Phù nói mới đúng. Từ trước tới nay, chưa bao giờ Du Nhã nóng nảy như vậy, hôm nay lại thốt ra lời châm chọc.
Phượng Quân
Úy không giận chỉ cười, ánh mắt trong trẻo hiện lên vẻ thú vị. Đó là sự hưng phấn của thú hoang khi nhìn thấy con mồi, tiếp tực trêu nàng
“Đúng, sói hoang chấm trúng cừu non “
“Nói không
chừng là lão hổ. Ngươi chưa ra quân đã thất bại, còn bị ăn không còn
xương cốt.” Du Nhã cười nói, trên mặt cố không lộ ra biểu tình gì.
Hắn nhìn những ngón tay trắng nõn của nàng, trêu tức, “Muốn làm cọp mẹ? bàn tay mềm mại yếu ớt như vậy, làm đựơc sao?
“Tứ Hoàng Tử không biết lão hổ còn được gọi là mèo lớn sao? Lục chưa hành động đương nhiên là mèo .” Du Nhã cười nói.
“Hai người quen nhau?” Sở Cảnh Mộc nghi hoặc hỏi, đôi mày anh tuấn nhăn lại.
“Không biết!”
“Quen biết!”
Hai người
đồng loạt trả lời càng khiến Sở Cảnh Mộc nghi ngờ, thản nhiên nhìn quét
qua hai người họ, nghiêng đầu hung hăng nói “Mau cút khỏi nơi này cho
ta”
Sở Cảnh Mộc
nói xong giống như chạy trốn rời khỏi Tây Sương, bước chân vẫn loạng
choạng như cũ. Du Nhã muốn mở miệng gọi hắn, bị Phượng Quân Úy kéo tay
áo lại, trêu chọc “Ngươi không biết hắn phải về tắm rửa sao? Chắc do mũi ngươi không tốt, không ngửi được mùi chua trên người hắn?
Du Nhã trừng mắt nhìn hắn, hai mắt mở to như có ánh lửa bên trong, nam nhân này
dường như muốn chọc nàng nổi giận, sau đó nhàn nhã ở bên cạnh xem náo
nhiệt.
Tâm tình của Phượng Quân Úy thật vui vẻ, phất tay, cử chỉ vô cùng tao nhã “Hối hận rồi sao, Hoàng hậu tương lai của ta!’
Mị Ảnh vốn
đang đứng bất động như núi bỗng nhiên biến mất nơi cửa Tây Sương, bỏ
lại Du Nhã đang tức giận và Băng Nguyệt đầy kinh ngạc.
Trong phòng, yên tĩnh như ban đêm. Ánh nắng xuyên qua màn cửa bằng lụa mỏng, chiếu
trên người Lục Phù. Nàng nhàn nhã nằm trên ghế mỉm cười.
Nàng chăm
chú đọc sách, phớt lờ tiếng ồn ào tranh cãi bên ngoài, tóc dùng một sợi
dây màu bạc cột lại, không có trang sức nào khác. Một vài sợi tóc lòa
xòa hai bên má, cả người thoạt nhìn rất thoải mái. Bông Nguyệt kinh
hãi đứng bên cạnh.
Ngoại trừ
hai ngày kia xảy ra chuyện không may, Lục Phù giống như một con búp bê,
cả người toát ra vẻ bi thương và cô độc. Sau khi nàng bình phục lại
thường có dáng vẻ như vậy. Băng Nguyệt có một ảo giác giống như đang
nhìn thấy một Lục Phù không màng thế sự trước kia, cười trong trẻo, như
gió như mây.
Lại đánh mất trái tim, nhưng Băng Nguyệt biết, so với trước kia, Lục Phù càng yếu ớt hơn .
Ngoài phòng nghe được tiếng tranh cãi ồn ào , nhưng Lục Phù vẫn làm ngơ, rõ ràng
nghe giọng nói của Sở Cảnh Mộc , nàng cũng không có phản ứng gì. Bôn
Nguyệt lo lắng đến rơi lệ, nhìn Lục Phù như vậy, nàng đau lòng vô cùng. Nhưng không có biện pháp, chỉ có thể sốt ruột đứng nhìn.
Nhìn thấy Du Nhã tiến vào, Băng Nguyệt bước qua nghênh đón, nhỏ giọng hỏi: “Vương gia đi rồi phải không?”
Du Nhã gật đầu, cười ngồi vào bên người Lục Phù, “Đang xem sách gì say mê vậy?”
“Muội đang
đọc thơ, đã lâu rồi không đọc , khó lắm mới có thời gian rảnh!” Lục Phù
ngẩng đầu lên, bỏ tập thơ xuống, cười nhẹ hỏi: “Tỷ tỷ, làm sao vậy, muội giống như nghe được giọng