thở dài, bất đắc dĩ nói: “Không có! Nhưng trời cao có mắt, quan ngoại có rất nhiều loại cổ độc, độc ác tra không ra. Nếu Vương gia muốn chứng
cớ, xin cho ta thời gian, ta sẽ có cách ăn nói với Vương gia.”
Sở Cảnh Mộc lạnh lùng nhìn hắn thật lâu, “Vì sao không giúp nàng nói dối?”
Với thái độ
bảo vệ Lục Phù như vậy, Ly Nguyệt nói ra lời thật, khiến hắn kinh ngạc, nhưng cũng khiến hắn nhìn Ly Nguyệt với cái nhìn khác xưa.
Ly Nguyệt cười, “Ta muốn nói dối, nhưng sự kiêu ngạo của Vương phi không cho phép , trừ khi ta có chứng cớ!”
“Ngươi thật hiểu nàng!”
Ly Nguyệt
sửng sốt, nhìn hắn thật sâu, cảm thấy buồn cười. Sở Cảnh Mộc nhất định
không biết lời nói của hắn giống một trượng phu đang ghen tị , trong đó có mùi dấm chua Ly Nguyệt đều nghe được . Xem ra chuyện này còn có
chuyển cơ, Ly Nguyệt nghĩ thầm.
“Dao Quang
cùng Lục Phù có quan hệ gì?” Hai mắt Sở Cảnh Mộc nheo lại, nguy hiểm hỏi . Kẻ dưới tay Dao Quang như Ly Nguyệt lại bảo vệ “Đối thủ một mất một
còn” , khiến hắn hoài nghi.
Sắc mặt Ly
Nguyệt tỏ vẻ khó xử, cười ảm đạm có chút lạnh lẽo “Chuyện này cùng
chuyện Vương phi giết người không liên quan! Vương gia, ta nói hết rồi
xin cáo lui!”
Ly Nguyệt lễ phép khom người, khi đến cửa, không quay đầu lại, chỉ thản nhiên nói
“Vương gia, thử tin tưởng Vương phi, nếu cảm tình của các ngươi bị hủy
vì một âm mưu hoàn mỹ, như vậy chúng ta sẽ không để nàng ở cạnh ngươi
nữa”
Nói dứt lời nhanh chóng bước ra khỏi phòng.
Chúng ta?
Ánh mắt của Sở Cảnh Mộc trở nên hung ác, bàn tay to gạt một cái, ấm trà trên bàn rơi xuống đất bể nát.
Muốn từ bên người hắn mang nàng đi?
Nằm mơ! Dựa
đầu vào giường, ánh mắt Lục Phù nhìn bức hoạ treo trên tường, hình ảnh xinh đẹp khiến lòng người chua xót, trời chiều rọi vào càng thêm chói
mắt, ôm nhau ấm áp như vậy, đáng tiếc đã gần như trở thành lạnh lẽo.
Mới nhìn thấy bức họa, nàng có cảm giác đó là hạnh phúc xa vời, không
nghĩ tới giờ đây đã trở thành sự thật , thật sự quá xa vời.
Với vẻ mặt
hạnh phúc của nam tử khi ôm nữ tử vào lòng như vậy, nàng nghĩ có thể là vĩnh viễn, nhưng vĩnh viễn cuối cùng cũng không xa lắm. Nàng chưa
từng biết, có thể là ngày mai, có thể là ngày mốt, cũng có thể là trong
nháy mắt.
Thực xin
lỗi, Lục Phù chưa bao giờ nói tiếng xin lỗi, bởi vì nói xin lỗi đại
biểu cho việc mình đã phạm sai lầm, nhưng khi phạm sai lầm rồi sau đó
nói lời xin lỗi dường như có vẻ miễn cưỡng, vì vậy nàng chưa bao giờ
nói.
Nhưng ba chữ này, thường xuyên bồi hồi trong miệng , nàng muốn nói lại thôi.
Lòng co thắt lại, mắt nhắm nghiền, giống như đang nghỉ ngơi. Có tiếng bước chân nhẹ
nhàng đi vào, nàng hơi mở mắt nở nụ cười gọi, “Tỷ tỷ!”
Du Nhã ngồi
vào bên giường, nắm cổ tay gầy gầy của nàng, mới hai ngày, đã ốm hơn đi nhiều, nàng hoài nghi gió thu có thể thổi Lục Phù bay đi.
“Muốn ăn gì
không, tỷ tỷ làm cho!” Mắt Du Nhã ngấn lệ, tay vuốt ve tóc nàng, không
dám chạm vào mặt, đôi mắt kia vì thịt không có giống như càng lớn hơn.
“Đoàn viên!” (1) Nàng trả lời, nhưng lại nở nụ cười, lắc đầu, “Ta thật sự không đói.”
Du Nhã cau
mày, mùi đàn hương phảng phất nơi chóp mũi có vẻ lạnh lùng . Nàng nhìn Lục Phù, dường như có gì muốn nói nhưng không nói gì.
“Tỷ tỷ muốn hỏi gì?” Lục Phù hiểu ý hỏi, nở nụ cười như có như không.
“Không cần
cười với ta như vậy!” Du Nhã trách móc hơi lớn tiếng khiến cả nàng và
Lục Phù đều giật mình. Đây là lần đầu tiên trong đời, Du Nhã nói chuyện với Lục Phù lớn tiếng hơn bình thường.
Mắt Lục Phù
ửngđỏ, nước mắt viền quanh mi, không thể nói được gì, vô cùng ủy khuất,
vì cố đè nén mũi có chút đỏ ửng, nhìn thấy khiến Du Nhã hối hận không
thôi. Nàng bước nhanh tới ôm lấy Lục Phù”Thực xin lỗi, thực xin lỗi. . . . . Phù nhi, tỷ tỷ không phải cố ý , không nên đau lòng. . . .”
Du Nhã vỗ về mái tóc đen mềm mại của nàng, cảm thấy có chút chua xót, “Phù nhi, tỷ
tỷ không phải người ngoài, không cần cười với tỷ tỷ như vậy vì nó khiến
tỷ tỷ cảm thấy mình như người xa lại.”
“Phù nhi,
không muốn cười thì đừng nên cười, không cần miễn cưỡng mình, nhìn muội cười, tỷ tỷ càng đau lòng! Ngoan, không khóc, biết không? Tỷ tỷ vĩnh
viễn đều tin tưởng Phù nhi ! Cho dù toàn bộ thế giới không tin, tỷ tỷ
cũng sẽ tin tưởng!” Nhẹ nhàng vỗ vỗ vai nàng, Du Nhã dịu dàng nói chỉ
sợ không cẩn thận lại chạm vào vết thương lòng của Lục Phù. Nàng biết
muội muội không thể chịu thêm sự thương tổn nào khác.
Khi nghe
tiếng khóc đầy áp lực từ vai truyền đến, Du Nhã hơi chấn động, càng ôm
Lục Phù thật chặt, mắt nàng cũng đỏ ửng. Trong ấn tượng của nàng, muội
muội từ trước đến nay chưa từng khóc.
“Không quay
về được! . . . . Tỷ tỷ, không quay về được! . . . .” Lục Phù khóc nức
nở, nước mắt chảy ra như suối, thấm ướt vạt áo của Du Nhã.
Trở về không được. . . . .
Tất cả không thể trở lại như lúc ban đầu. . . .
Sự ngăn cách này, có thể là cả đời, nàng cùng Sở Cảnh Mộc, hạnh phúc gần như tan biến.
Không thể quay về tình cảm cũ!
Cho dù hắn biết nàng bị hãm hại mới giết Sở Vân cũng không quay về được. . . .
“Có phải tại muội tạo nghiệt giết người nhiề