i cùng ngươi dắt tay cả đời đến răng long đầu bạc. Hai
người giống như tay phải và tay trái của Tiểu Mi, phân không ra , nếu
bị phân ra, máu chảy đầm đìa rất đau.”
Bên tai còn
vang giọng những lời nói nhẹ nhàng của nàng, lòng Sở Cảnh Mộc chua xót , nhói đau, làm cho thân hình kiên cường không nhịn được co rụt lại, như
muốn đuổi đi sự chua xót xa lạ đó.
Phù nhi, là ta hiểu lầm ngươi sao?
Cho dù không phải ý của ngươi, người cũng do ngươi giết, không phải sao?
Phụ thân! Ta nên đối xử với nàng như thế nào?
Coi như không có việc gì sao? không thể được!
Không có yêu.
Cũng chỉ có thể hận , cũng chỉ cho phép hận!
Một giọt lệ
theo khóe mắt rơi xuống gối, nam nhi cũng có lệ, lệ chưa rơi vì tình
chưa nồng chưa sâu mà thôi, nước mắt của hắn đều vì Lục Phù mà rơi.
Trong Tây
Sương, Lục Phù nằm trên giường, chỉ mới hai ngày, thân mình trở nên gầy
yếu khiến người đau lòng, cằm hơi nhọn hơn, Du Nhã không dám chạm vào
mặt nàng vì đụng tới đều là xương.
Dung nhan hoa nhường nguyệt thẹn bây giờ là một vẻ đẹp đầy đau khổ, một vẻ đẹp không khỏe mạnh.
“Có chổ nào
khác thường không?” Ly Nguyệt bắt mạch xong, nhìn đôi mày xinh đẹp mang
vẻ chờ đợi, nhưng dần dần sắc mặt của Ly Nguyệt thêm trầm trọng, từ từ
biến mất, ra vẻ không thể tin được.
Lục Phù
không nhìn thấy biểu tình trên mặt Ly Nguyệt, chỉ lẳng lặng ngồi dậy,
kéo tay áo, cười nói “Không có phát hiện gì bất thường đúng không?”
Nàng cười có điểm tự giễu và có chút bất đắc dĩ.
“Không thể nào, sao có thể như vậy được?” Bôn Nguyệt kêu lên sợ hãi .
“Ly Nguyệt, ngươi xác định không chẩn đoán sai lầm?”
“Ngày đó bước chân của Vương phi nhìn không ổn, ta còn nghĩ vì mới vừa tỉnh ngủ, nhưng ngẫm lại chắc có vấn đề.”
“Ly Nguyệt,
ngươi hãy xem lại lần nữa, nếu ngay cả ngươi cũng nói không có vấn đề,
đó không phải là nói Vương phi. . . . . .” Bôn Nguyệt không nói tiếp,
bất an nhìn sắc mặt của Lục Phù, chỉ thấy một vẻ bình tĩnh.
Lục Phù lẳng lặng nghe các nàng trao đổi qua lại, cái gì cũng không nói, chỉ mỉm
cười. Du Nhã nhìn thấy rất đau lòng, thật vất vả nàng mới có thể nhìn
thấy vẻ tươi cười chân thành của Lục Phù, nhưng hôm nay, nụ cười đó trở nên hư vô mờ mịt .
“Các ngươi đi ra ngoài một chút, ta muốn cùng Vương phi nói mấy câu.”
Mấy người nhìn nhau một lát, nhìn Lục Phù đang cười,im lặng rời khỏi nội thất.
“Phu nhân,
ngày đó buổi tối chuyện, người quên rồi sao?” Ly Nguyệt lo lắng hỏi ,
ánh mắt nhìn chằm chằm vào mắt của nàng, như muốn tìm kiếm điều gì.
“Ngươi cảm thấy ta nói dối sao?”
Lặng im không tiếng động. . . . . .
Lục Phù cười khổ, “Ly Nguyệt, thì ra ngươi cũng không tin ta?”
“Ta tin!” Ly Nguyệt kiên định nói, “Tất cả người của Phù Dung các đều tin, nhưng mà
Vương gia không tin! Phu nhân, nếu bị người kê đơn mất trí có vẻ không
hợp tình hợp lý bởi vì ẩm thực của Vương phi đều do Bôn Nguyệt, Băng
Nguyệt phụ trách, những người khác không thể đến gần. Nhưng ta nghĩ
điểm bất đồng chính là Vương phi như thế nào bị kê đơn? Nếu thật sự bị
hạ dược, trong vòng ba ngày nhất định có thể điều tra ra điểm khác
thường, nhưng ta vừa kiểm tra thân thể của người một chút bất thường
cũng không có, thật sự khó có thể thuyết phục mọi người.”
“Nói cách khác, ta chỉ có thể nuốt nỗi oan này vào bụng, đúng không?”
Ly Nguyệt trầm mặc . . . . . .
Lục Phù cũng trầm mặc . . . . . .
“Có lẽ một thời gian dài ta không thể ra phủ , chuyện làm ăn, bảo Di Nguyệt và Sở Nguyệt lo liệu!”
“Ta hiểu
được!” Ly Nguyệt nhìn nàng, thật sâu thở dài, hắn không rõ vì sao nàng
lựa chọn trầm mặc và ẩn nhẫn, điểm này hoàn toàn không giống nàng.
“Ly Nguyệt!” đôi mắt trong trẻo của Lục Phù từ từ ngước lên, nhìn hắn, sắc mặt lạnh như băng, như lưỡi dao đâm vào lòng người, không khí chung quanh lập
tức giống như trời đông giá rét, “Bảo Tuyết Nguyệt đi điều tra Quang
Vinh vương phủ!”
“Ngươi hoài nghi Quang Vinh vương?”
“Ta biết
rồi! Nếu thật là hắn, người của Phù Dung các nhất định sẽ khiến hắn
sống không bằng chết!” Trên gương mặt tao nhã của Ly Nguyệt xẹt qua một tia tàn nhẫn.
“Hãy chờ xem!”
Nếu là sự
thật, nàng sẽ khiến hắn nếm trãi cái gì gọi là sống không bằng chết!
Hiện tại nàng chịu khổ như thế nào, nhất định sẽ trả lại cho hắn gấp
trăm ngàn lần.
Lục Phù dựa vào ghế, từ từ nhắm mắt lại, vẫn tươi cười. Ly Nguyệt nhìn thấy có chút bất đắc dĩ rời khỏi nội thất.
“Thế nào? Vương phi thế nào?”
Bôn Nguyệt
và Di Nguyệt đi lên đón, lo lắng nhìn Ly Nguyệt, sau đó nhìn vào nội
thất, cảnh vật thật mông lung chỉ nhìn thấy Lục Phù dựa vào giường, một đầu tóc đen như mực.
“Chúng ta về trước! Bôn Nguyệt, Băng Nguyệt, chăm sóc Vương phi thật tốt,đừng làm chuyện sai lầm !”
“Ta biết!”
Ly Nguyệt gật đầu, đi ra cửa.
Tiếu Nhạc ở bên ngoài Tây Sương lẳng lặng chờ đợi. Khi nhìn thấy Ly Nguyệt và Di
Nguyệt đi ra, bước qua nghênh đón, “Ly Nguyệt đại phu, Vương gia của
chúng ta có mời!”
Ly Nguyệt và Di Nguyệt liếc nhau gật đầu, đang muốn bảo Tiếu Nhạc dẫn đường, lại
phát hiện hắn lộ vẻ phân vân nhìn mình, sửng sốt hỏi: “Tướng quân, có
việc xin mời nói!”
Tiếu Nhạc