hù xốc chăn bông, vội vàng hỏi “Hắn ở đâu vậy?”
“Ngươi gọi là Phù nhi đúng không?”
Lục Phù nhìn nàng tỏ vẻ khó hiểu, nữ tử hiểu ý cười nói: “Hắn ở vách
bên kia kêu tên ngươi một ngày một đêm , không biết cũng khó!”
Lục Phù sửng sốt, nhìn nàng ngượng ngùng cười, có một tia ấm áp xẹt qua trong lòng.
Hai người vừa bước ra khỏi gian nhà trúc, chợt nghe tiếng thét dài
quen thuộc, sắc mặt Lục Phù vui mừng, ngẩng đầu lên nhìn thấy tuyết ưng
đang kêu ầm ĩ . Nàng đưa tay lên miệng huýt sáo ra hiệu, tuyết ưng lao
vút xuống, dừng lại bên cạnh nàng. Tuyết ưng cao gần bằng Lục Phù, kêu lên vài tiếng, vô cùng thân thiết cọ cọ vào má nàng.
“Tuyết ưng vùng quan ngoại này là của ngươi sao?” Câu hỏi vừa dứt đã
thấy một nam tử từ gian nhà trúc bên kia bước ra, tuấn dật tiêu sái,
gương mặt hiền hòa mang theo ý cười ấm áp, một thân bạch y càng thêm tao nhã.
“Thì ra là của ngươi” Ánh mắt hiền hòa của nam tử hiện lên vẻ kinh
ngạc, đến gần hai người cười nói “ Từ ngày hôm qua nó không ngừng bay
lượn quanh cốc, chúng ta còn lo lắng nó sẽ gây điều bất lợi cho ngươi ”
Lục Phù cười, một tay vuốt ve bộ lông trắng nõn của tuyết ưng “Cám ơn đã cứu chúng ta, xin hỏi hắn có thể cử động được không?”
“Chỉ sợ không được, trên lưng hắn bị thương rất nghiêm trọng, hơn nữa đang bị sốt cao còn chưa giảm, tốt nhất nên ở lại trong cốc một thời
gian, đợi khỏe một chút mới có thể cử động, hiện tại cử động không tốt
cho vết thương” Nam tử cười nói, vẻ tươi cười như muốn trấn an, ý khuyên Lục Phù nên yên tâm ở nơi này dưỡng thương không cần sợ.
Từ nhỏ Lục Phù luôn cảnh giác và đề phòng những người xa lạ, hơn nữa
thân phận của họ rất nhạy cảm thêm vào đó Sở Cảnh Mộc còn đang trong
tình trạng hôn mê, nàng không phải không đề cao cảnh giác. Nhưng hai
người trước mặt, thanh sam như mây, áo trắng như tuyết, khiến nàng an
tâm rất nhiều.
Lục Phù mỉm cười, lấy cây trâm trên đầu xuống, tiện tay hái ba đóa
hoa nhỏ đưa cho tuyết ưng vỗ vỗ đầu nó, nhẹ giọng nói “Đưa cho Di
Nguyệt, tuyết ưng ba ngày sau đến đây biết không?”
Tuyết ưng gật gật đầu, cọ cọ vào má nàng, sau đó giương cánh lao vút lên tận mây xanh, bay ra khỏi cốc.
Lục Phù quay lại, cười ấm áp nói lời cảm tạ, “Ta gọi Phù nhi, cám ơn hai người đã cứu phu thê chúng ta!”
“Không cần khách sáo, ngươi không phải muốn nhìn hắn sao? Bên này.”
Nữ tử cười hiền hòa, lắc đầu, chỉ về hướng nam tử vừa mới đi ra nói Sở
Sảnh Mộc đang ở bên trong.
Lục Phù gật đầu, đi vào căn nhà trúc.
“Đẹp quá, cô nương đó đẹp giống như một bức tranh !” Nữ tử mỉm cười
tán thưởng, “Không nghĩ nàng là chủ của tuyết ưng nơi quan ngoại, khiến
người ta không tưởng tượng được . Phải không Bạch Bồ?”
“Không liên quan đến chúng ta, nương tử, cùng vi phu đến bên kia tản bộ!”
Nam tử nắm tay nữ tử, nhàn nhã bước đi, trong cốc đầy hoa vàng, dưới
ánh hoàng hôn, dáng hai người đẹp như một bức tranh, một đôi thần tiên
quyến lữ.
Trong gian nhà trúc, Lục Phù từ từ đi đến bên giường trúc, Sở Cảnh
Mộc vẫn còn mê mang nằm sấp trên giường , bởi vì vết thương trên lưng
quá nặng, chỉ có thể nằm sấp mới không chạm vào chúng.
Lục Phù ngồi bên giường, môi run run, giơ tay rờ trán hắn, nóng quá,
hai má đỏ ửng không bình thường, đôi môi trắng bệch như tờ giấy.
“Vương gia. . . . . .” Giọng nói khan khàn đầy vẻ đau lòng, lần đầu
tiên nàng thấy Sở Cảnh Mộc yếu ớt như vậy, trước kia hắn luôn tạo cho
nàng cảm giác, khiến nàng nghĩ không có gì đánh bại Sở Cảnh Mộc, làm cho kẻ thù run sợ đồng thời cũng khiến người thân an tâm. Nàng dường như
quên mất, hắn chỉ là một người bình thường, là một nam nhân khi bị
thương cũng đau đớn như ai.
Yết hầu nghèn nghẹn, lời gì cũng không thốt ra được, chỉ cảm thấy đau lòng, càng ngày càng đau.
Trên vách núi, Sở Cảnh Mộc cố chấp giống như cách hắn dẫn dắt binh mã của mình, không ngừng giao tranh, tình cảm đó như thấm vào tim nàng
thật ấm áp.
“Vương gia, nếu về sau phải lựa chọn, ngươi buông tay này ra một lần nữa, nó vĩnh viễn không trở lại trong lòng bàn tay ngươi .”
“Sẽ không . . . . . . Không bao giờ … nữa đâu. . . . . .”
Lục Phù nắm lấy bàn tay to ngăm đen của hắn, vẫn ấm áp như vậy, vuốt
ve cảm nhận được hoa văn trong lòng bàn tay, hắn thật sự làm được .
Không buông tay!
Lúc đó nàng muốn hắn buông tay, nếu chỉ một người có thể sống, nàng hy vọng hắn sống sót, phải sống thật tốt.
“Phù nhi. . . . . .” Nhẹ nhàng nỉ non, gọi tên nàng.
“Vương gia, ta ở đây, không cần lo lắng, ta rất tốt , một chút bị
thương cũng không có!” Lục Phù nắm chặt tay Sở Cảnh Mộc, dịu dàng nói.
Mím môi, lau mồ hôi trên trán hắn.
Nghe giọng nói của nàng, đôi môi trắng bệch của Sở Cảnh Mộc ngừng mấp mái, an tâm chìm vào giấc ngủ.
Cả một buổi tối, lúc nóng lúc lạnh, bởi vì mồ hôi ướt đẫm lưng Sở
Cảnh Mộc tràn ra miệng vết thương, đau đến nỗi hắn phải rên nhè nhẹ,
chịu không nổi sự đau đớn và ngứa ngái. Theo bản năng muốn phóng qua ma xát vào tường trúc nhưng bị Lục Phù cố sức giữ lại.
Cả đêm lăn qua lăn lại, nàng đều ở bên cạnh chăm sóc vết thương cho
Sở Cảnh Mộc, đến khi trời gần sáng mới nặng nề g