ng phiền sao?”
Lục phù lắc đầu, cười trong sáng ” Nếu cố gắng vì thứ ta quý trọng mà còn than mệt, ta sẽ khinh bản thân mình”
“Phù nhi
ngươi làm ta cảm thấy xấu hổ !” Sở Cảnh Mộc cảm thán một câu , ánh mắt hắn nhìn ngoài cửa sổ, từng cơn gió nhẹ thổi qua trong sáng, ấm áp.
“Vương gia, nếu về sau ngươi nghèo khổ , không chừng ta có thể nuôi ngươi rất tốt.”
Lục phù
nghiêng đầu, thản nhiên trêu ghẹo , hai má trắng nõn hiện ra vẻ vui
sướng khi thấy người gặp họa, ửng hồng rất mê người, nhìn thấy làm lòng
Sở Cảnh Mộc rung động.
Nhẹ nhàng nựng nựng hai má của nàng, cảm giác thật êm tay, “Giống như Bổn vương đang ăn cơm tán nhuyễn vậy!”
Cười đùa một lát, Sở Cảnh Mộc nhìn bên mặt nàng thật chăm chú, đột nhiên hỏi: “Phù nhi, giấc mộng của ngươi là gì?”
Thân thể Lục Phù hơi chấn động, nụ cười trên mặt đông cứng lại vài giây. Sau đó nàng vừa cười , một tay chống cằm, lông mi thật dài chớp chớp có chút hoang mang, da thịt thanh
nhuận trơn bóng nhìn thấu cả những mạch máu bên trong, “Giấc mộng?
trước đây ta hy vọng người nhà có thể vĩnh viễn sinh hoạt vui vẻ bên
nhau, ba đứa nhỏ chúng ta làm bạn cùng nhau lớn lên. Sau đó vì báo
thù…”
Giọng nói của Lục Phù chợt ngừng lại,
nàng mím môi không thể nói tiếp, sau đó cố tình chuyển qua đề tài khác
“Gân đây nghe tỷ tỷ kể lại những hiểu biết của nàng khi du ngoạn trong
vài năm qua, ta thật hâm mộ cuộc sống nhàn nhã tư do tự tại như vậy”
Nhưng đó chỉ là một giấc mộng xa vời, ban đêm trong lúc vô thức giấc
mộng đó sẽ hiện lên trong đầu, khi mặt trời ló dạng sẽ biến mất không
còn bóng dáng. Có rất nhiều việc, nàng không bỏ xuống được, hắn cũng
vậy.
Quyền lợi, dục vọng, giấu tài nhiều năm, nàng hiểu kết quả của loại ẩn nhẫn này là phải trả giá và sự thoả mãn
khi hưởng thụ thành quả. Làm sao có thể buông xuống được?
Hai người lặng yên không nói gì, một
không khí trầm mặc bao phủ lấy cả hai, sư thanh thản trong chớp mắt đã
không còn, Lục Phù và Sở Cảnh Mộc đều theo đuổi những ý nghĩ riêng của
mình.
Họ dường như cảm nhận được có một bóng ma lơ lửng chen vào sự ấm áp giữa hai người, nhưng không ai dám đề cập tới.
Chuyện của Tấn vương, của Vân Uyển Phù
, có rất nhiều chuyện chôn sâu tận đáy lòng, không ai muốn chạm vào.
Chỉ có thể dấu chúng vào góc tối của tâm hồn, không để chúng thấy ánh
mặt trời.
Lục Phù có nhiều vấn đề muốn hỏi hắn,
nhưng lựa chọn không hỏi, không phải cố ý xem nhẹ nhưng không thể nào
quên . Nàng thông minh một đời, không lẽ lần này lại hồ đồ?”
Sở Cảnh Mộc muốn nàng tin tưởng hắn, nhưng việc tin tưởng người khác, từ trước đến nay vẫn luôn là nhược điểm của nàng.
“Ngươi làm xong việc chưa? Chúng ta đi ra ngoài một chút!”
Nhìn xuống mớ sổ sách, ánh mắt Lục Phù sáng lấp lánh, nở nụ cười “Được”
Hai người bước đến gần cửa, thấy Băng
Nguyệt Bôn Nguyệt đang luyện kiếm cách đó không xa, hai bóng hình xinh
đẹp như những cánh bướm trong hoa bay tán loạn, hai thanh bảo kiếm phản
chiếu ánh mặt trời lóe lên những tia sáng chói mắt, hai người ngang sức
nhau, không phân thắng bại.
Sở Cảnh Mộc âm thầm tán thưởng.
“Bôn Nguyệt, Băng Nguyệt!”
Lục Phù vừa cất tiếng gọi, lập tức đã thấy hai bóng người chạy tới, đông tác của họ thật nhanh nhẹn.
“Sổ sách trên bàn hãy sửa lại một chút, sau đó phái người đưa đến các phân điểm.”
“Dạ!”
“Nhanh như vậy đã làm xong ?” Nhìn bóng dáng của hai người biến mất sau cánh cửa, Bôn Nguyệt nghi hoặc ngước
nhìn sắc trời, còn chưa tới giữa trưa.
Trong phòng, Băng Nguyệt không thể tin nhìn sổ sách trên bàn chưa phê xong, hai người nhìn nhau thật lâu. . . . . .
“Không phải đâu?” Bôn Nguyệt bối rối lật từng quyển sổ , kêu rên, “Một quyển cũng chưa làm xong?”
“Nhận mệnh đi!” Khoé môi của Băng Nguyệt cong lên, giống như thật sự vui vẻ.
Cuối cùng nàng đã ngửi được hương vị của mùa xuân, một hương vị tên là hạnh phúc.
Vùng ngoại ô, gió thu mát mẻ, lá vàng bay bay, thật là một phong cảnh mùa thu xinh đẹp mê hoặc lòng người.
Sở Cảnh Mộc mang Lục Phù đến Hoa quế
lâm, những cánh hoa quế đang bay lượn đầy trời, trước mắt là một bức
tranh tuyệt đẹp , hoa quế giống như những sợi ruybăng màu vàng nhạt
chuyển động như đang múa. Từng trận mưa hoa mang theo một mùi hương nồng đậm tràn ngập cả rừng hoa quế.
“Đẹp quá !” Lục Phù lên tiếng tán
thưởng, vươn tay ra đón lấy những cánh hoa quế đang bay bay, mùi hương
ấm áp thơm ngát phả vào mũi. Từng cơn gió nhẹ thổi qua, hoa bay tán
loạn, có vài cánh hoa đậu trên lòng bàn tay của nàng.
“Thích không! Vùng ngoại ô này được gọi
là Hoa quế lâm, khi vừa bước vào mùa thu, có rất nhiều người từ phương
xa đến đây ngắm thưởng hoa quế, một số người vì thích rượu hoa quế sẽ
nhặt những cánh hoa mang về ướp rượu. Nương của ta trước kia cũng thích nơi này, khi đó người thường chế rượu hoa quế để uống.” Sở Cảnh Mộc
dường như nhớ lại giọng nói và nụ cười của mẫu thân, gương mặt thanh
nhuận tràn đầy vẻ tưởng niệm, Lục Phù mỉm cười nhìn ra được hắn rất yêu thương mẫu thân của mình.
“Bà bà nhất định là một nữ nhân dịu
dàng!” Lục phù cười nói, bỗng nhiên nhớ tới việc gì, “Đúng rồi,