năm
trước sau khi từ Hà Nam trở về phủ, Băng Nguyệt , Bôn Nguyệt đã ở Tây
Sương cất một vò rượu hoa quế, có lẽ năm nay uống được rồi.”
Một mùi hương thơm ngát tràn ngập Hoa
quế lâm yên tĩnh, Lục Phù ngửa đầu, những cánh hoa quế nhẹ nhàng rơi
trên mặt nàng. Nàng mỉm cười ngọt ngào làm Sở Cảnh Mộc đứng bên cạnh
cũng cảm thấy vui vẻ, khóe môi cong lên một độ cong tuyệt đẹp.
Hắn kìm lòng không được từ phía sau ôm lấy thắt lưng nàng thì thầm “Phù nhi, ngươi thật đẹp!”
Lục phù ngẩn ra, hiểu được càng cảm thấy ngọt ngào . . . . . .
Ấm áp ôm nhau không được bao lâu, bỗng nhiên cả người của Sở Cảnh Mộc trở nên cứng ngắc, hắn nhanh nhẹn kéo
Lục Phù về phía sau, gương mặt thanh nhuận được che kín bởi một màn
sương lạnh. Lục Phù sửng sốt, cau mày nhìn vẻ cảnh giác của hắn.
“Đã lâu không gặp , Sở Vương gia, Sở
Vương phi!” Lời nói vừa dứt đã thấy một bóng người từ rừng hoa quế
xanh um bước ra. Giọng nói lạnh lùng làm nhiệt độ không khí ở chung
quanh như giảm xuống.
Mặt của Quang Vinh vương mang vẻ tươi cười châm chọc , lạnh lùng nhìn hai người họ, bên người hắn còn có
một người mặc áo đen, vẻ mặt như điêu khắc, lạnh như băng không có chút
ấm áp.
“Quang Vinh vương, đã lâu không gặp!” Sở Cảnh Mộc lạnh lùng lên tiếng.
Lục Phù nhìn hắn, hơi nhíu mày, châm
chọc nói: “Nhìn không ra, Vương gia còn có tâm tình ra ngoài giải sầu,
chắc ở trong vương phủ buồn bực đã lâu nên phải cuống cuồng chạy ra.”
“Miệng của Vương phi thật là lợi hại!” Hắn thản nhiên liếc nàng, âm thầm cười lạnh.
Dưới trận mưa hoa, dáng người của Sở
Cảnh Mộc và Lục Phù nhìn rất hài hòa giống như một đôi tiên đồng ngọc nữ , một đôi bích nhân tuyệt phối trong thiên hạ, chỉ cần nhìn ngoại hình
của họ thật là xứng đôi. Một nữ tử khuynh quốc khuynh thành, một nam
nhân thanh nhuận tuấn tú, đều là rồng phượng trong loài người, hoàn mỹ
khiến ánh mắt của Quang Vinh vương càng trở nên hung ác, nham hiểm. Hắn gần như hai bàn tay trắng, tại sao họ lại có thể hạnh phúc mỹ mãn như
thế được?”
“Phù nhi, chúng ta về nhà!” Dắt tay nàng, Sở Cảnh Mộc nhìn quét qua Quang Vinh vương liếc mắt một cái, thản nhiên cười.
Họ vừa mới cất bước, Quanh Vinh vương
lạnh lùng nheo mắt lại, nhìn Lục Phù cười nói “Sườn phi của ta dùng
tánh mạng của mình đổi lấy mạng của Sở vương phi, không lẽ Vương phi
không nói một lời cảm ơn sao?”
Lục Phù quay đầu lại, đôi mắt lạnh lùng
nhìn nụ cười ác ý của hắn, những tia hàn băng hiện ra trong mắt nàng, nàng hừ một tiếng còn chưa kịp nói gì, người bên cạnh đã lên tiếng
trước “Quang Vinh vương, Quang Vinh vương phi từng phái người ám sát
Vương phi của Bổn vương mấy lần, trong cung lại cùng Lưu Tự cấu kết,
muốn lấy mạng của Phù nhi, cuối cùng xông lên cứu nàng cũng là ý nguyện
của Uyển Phù. Cho tới thời điểm này Phù nhi không thiếu Quang Vinh vương phi điều gì, vì vậy không cần thiết phải nói với nàng lời cảm tạ, càng
không cần phải…nói với ngươi lời cảm tạ! Tự mình tạo nhân thì chính mình phải gánh lấy quả, cho dù là Uyển Phù hay Vương gia, tốt nhất nên quý
trọng cuộc sống an nhàn của mình, nếu không đừng trách Bổn vương không
nể tình.”
Sở Cảnh Mộc lạnh lùng nắm tay Lục Phù
đang có chút kinh ngạc, xoay người nhảy lên con ngựa trắng, làm cho
những cánh hoa tung bay mù mịt, để lại sau lưng một Quang Vinh vương đầy vẻ giận dữ.
“Vương gia, ta nghĩ không cần chờ phái
người vào kinh, hiện tại ta sẽ giết họ!” Ánh mắt lạnh như băng của
người mặc áo đen bên người Quang Vinh vương có điểm hung ác nham hiểm,
lạnh lùng lên tiếng.
“Giết bọn họ?” Quang Vinh vương hừ một tiếng, hắn cười lạnh nói: “Không cần hành động thiếu suy nghĩ!”
Ánh mắt nhìn hoa quế bay lượn đầy trời, hắn tàn nhẫn nở nụ cười.
Con ngựa trắng chạy ra khỏi Hoa quế
lâm, Sở Cảnh Mộc cho ngựa đi chậm lại, nhìn nét mặc của Lục Phù có chút
đăm chiêu, trong lòng lén thở dài, hắn phải làm sao mới khiến nàng quên
Vân Uyển Phù?”
Hắn cảm thấy chua xót, thở dài. . . . . .
“Vương gia, những lời vừa rồi là thật tình sao?” Lục Phù nhìn con đường quanh co phía trước, thản nhiên hỏi hắn.
“Phù nhi, thử tin tưởng ta, được không?”
Ngày ấm uyên ương tê, phong cao tuyết vân phiêu.
Ai lo lắng ở mi tế nùng như trù, ai vẻ u sầu ở ban đêm thu khó giải. (1)
Vương phủ, ở trong tình cảnh bấp bênh, như con thuyền nhỏ trong sóng to gió lớn trôi nổi nơi vùng biển hung dữ rộng mênh mông, không biết những gì sẽ chờ
đón họ ở phía trước?
Đông Đình
-Lục Phù chưa từng tiếp xúc thân mật với ai, trước đây vì toàn tâm toàn ý muốn báo thù và tránh Sở Cảnh Mộc, tuy Đông Đình là nơi quân cơ trọng
địa, nhưng nàng chưa từng tới đó.
Tiếu Nhạc
nhìn nàng đi đến, ánh mắt hắn mở to hiện lên vẻ hoang mang không thể tin được. Sau đó biến thành vui vẻ hưng phấn không thể nói nên lời.
Động Đình và Tây Sương, khung cảnh không giống nhau.
Nơi này
không có chòi nghỉ mát, chỉ thấy một nhà thuỷ tạ thật lớn, chiếm khoảng hai phần mười không gian của Đông Đình. Khác với ngọc trì ở Tây Sương, dao trì nơi đây hoàn toàn do thiên nhiên tạo ra, chung quanh được
những tảng đá có hình dạng khác nhau
