h Du Nhã nhìn thấy nàng liền hoảng sợ kêu lên
“Vương……Vương phi?……”
Du Nhã nâng mi, quay đầu nhìn thấy đôi mắt rưng rưng của Lục Phù, Du Nhã sửng sốt, muốn cười nhưng khóe môi lại không thể nhấc lên, thân
hình đơn bạc của Lục Phù dưới ánh nắng sớm mai càng trở nên gầy yếu.
Tỉnh rồi!
Yết hầu của Lục Phù dường như nghẹn lại, cái gì cũng không thể nói
được, nàng chỉ biết nhìn Du Nhã đang từng bước từng bước đi đến trước
mặt nàng. Trên mặt Du Nhã là nụ cười yêu thương cùng thanh nhã quen
thuộc, môi giật giật, nàng còn chưa kịp nói gì đã bị Du Nhã ôm vào trong ngực……….Ấm áp như mùa hè, những kích động, gào thét trong lòng liền trở nên bình tĩnh, tất cả mọi tiếng vang đều trở nên an bình.
Lục Phù giống như một cô nhi lưu lạc nhiều năm bây giờ mới trở về gia đình ấm áp của mình……..
Du Nhã cũng có biết bao lời muốn nói, nhưng giờ phút này chỉ thốt lên hai chữ “Phù nhi……..”
Thân hình cả hai đều nhỏ bé, Du Nhã ôm nàng cảm giác được nàng thật
gầy yếu, thân hình gầy yếu này đã cất giấu rất nhiều tình cảm, phải gánh chịu áp lực quá lớn, làm cho lòng của Du Nhã cảm thấy đau đớn, chua
xót.
“Tỷ tỷ…….Phù nhi thật sự rất nhớ tỷ………”
Bọn nha hoàn hiểu chuyện liền lui ra khỏi phòng, một giọt lệ lén lút từ mi mắt của Du Nhã rơi xuống, dịu dàng vỗ vào vai của nàng “Tỷ tỷ đã
trở lại! Từ nay trở đi sẽ không bỏ lại Phù nhi một mình.”
Trong phòng thực im lặng, không hề có một âm thanh nào phát ra, chỉ
có tỷ muội hai người đang ôm chặt lấy nhau, không có tiếng khóc, nhưng
nước mắt lại ướt đẫm cả áo.
Thật lâu sau……Cả hai mới hồi phục tâm tình, ngồi vào trên ghế đệm
nhìn vào mặt lẫn nhau dường như nhìn bao lâu cũng đều không đủ.
Một lát sau, Du Nhã chợt nhớ ra nàng vừa mới tỉnh, có thể còn chưa ăn gì nên ra cửa phân phó nha hoàn đem đồ ăn sáng vào phòng.
“Phù nhi, mấy năm nay muội thật vất vả.”
Cầm lấy tay nàng, Du Nhã cực kỳ đau lòng.
“Tỷ tỷ, năm đó rõ ràng tỷ đã tắt thở, vì sao…….” Tâm tình của Lục Phù cực kỳ phức tạp, nàng đã dự đoán được kết quả.
Thở dài, Du Nhã cười cảm kích “Cũng nhờ Sở bá bá, Sở gia có thủ pháp điểm huyệt bí truyền, nếu như điểm vào tử huyệt sẽ gây ra hiện tượng
chết giả, chỉ trong vòng ba ngày huyệt đạo sẽ bị giải, là có thể bình an vô sự. Cũng may mắn mới có thể giữ lại được tính mạng, chỉ là khổ cho
muội.”
Khóe môi Lục Phù giật giật, muốn nói lại thôi, cuối cùng cái gì cũng đều không nói……..
Thì ra là hắn, giết phụ thân nàng rồi về sau lại cứu tỷ tỷ nàng, có
thể tính là một mạng đổi một mạng không? Nàng là nên cảm tạ hắn hay là
nên oán hận hắn? Lục Phù châm chọc nghĩ.
“Bởi vì chuyện của phụ thân mà triều đình không hề trọng dụng võ
tướng, rất nhiều người là thủ hạ ngày trước của phụ thân cũng đều gặp
tai ương. Tỷ tỷ rất muốn quay về kinh tìm ngươi nhưng vì tai vách mạch
rừng nên mấy năm nay đành phải ở tại Hoa thành, toàn bộ đều do Sở bá bá
chiếu cố, sau khi Sở bá bá từ quan ta đã cùng ông đi ngao du thiên hạ.
Bởi vì nghe chuyện xảy ra ở An Dương của muội và Cảnh Mộc ca ca nên đã
lập tức trở về, đúng lúc lại là mùa đông, tỷ tỷ muốn trở lại để thử thời vận xem có thể tìm được muội hay không?”
“Thì ra tỳ mỗi ngày đều đi Hàn thủy nhai chính là vì muốn tìm gặp
muội, tiếc là muội……” Lục Phù cười khổ, cảm thấy tiếc nuối, nếu không
phải vậy thì tỷ muội các nàng đã sớm gặp nhau rồi.
“Đúng vậy, còn nhớ trước đây muội rất thích Hàn thủy nhai nên tỷ tỷ
đã nghĩ muội nhất định sẽ trở về.”Nàng không biết thể chất của Lục Phù
đã thay đổi, nghĩ đến mà đau lòng, Du Nhã ngược lại mỉm cười : “Không
tìm được muội nhưng lại gặp được ca ca .”
Du Nhã lại cười: “Ca ca đã thay đổi không ít.”
Lục Phù gật gật đầu, tuy rằng chỉ gặp nhau một lần trên vách núi đen nhưng nàng lại nhìn ra được, ca ca của nàng đã không còn là một đứa nhỏ bướng bỉnh, mà là một tướng quân thống lĩnh thiên quân vạn mã. Ba đứa
con của Lưu gia, có người nào là không thay đổi?
“Có dáng dấp của phụ thân.” Nàng cười.
Lúc này Băng Nguyệt, Bôn Nguyệt, cùng nha hoàn của Du Nhã là Hồng
nhi bưng đồ ăn sang tiến vào, sau khi hành lễ liền đem đồ ăn sang đặt ở
trên bàn, thức ăn trên bàn có cơm có cháo, tất cả đều là thức ăn lỏng dễ dàng tiêu hóa.
“Vương phi, Vương gia dặn dò, người nên ăn ít thôi coi chừng thương
tổn dạ dày, chờ thích ứng rồi, sau đó buổi tối mới ăn nhiều một chút.”
Bôn Nguyệt cười trêu ghẹo.
“Ta biết rồi!” Lục Phù thản nhiên nói nhưng trong lòng giống như có một dòng nước ấm chảy qua.
Sau khi ba người rời khỏi, Lục Phù quấy bát cháo nóng, khói trắng
bốc lên, xông vào mũi vừa ấm vừa thơm. Du Nhã tâm tình cũng có chút phức tạp, nhưng trong lúc này cũng không ai lên tiếng, cả hai đều lẳng lặng
ăn.
Tình cảm của các nàng không hề bị phai nhạt theo thời gian mà ngược
lại càng thêm tâm linh tương thông, thập phần ăn ý. Du Nhã nhìn ra được
trong nụ cười yếu ớt của nàng có chứa giãy dụa cùng mâu thuẫn.
“Tỷ tỷ, muội có chuyện muốn hỏi tỷ?” Một lúc sau, Lục Phù buông thìa, nâng mắt nhìn nàng.
“Muội nói di!”
“Chuyện năm đó, công công nói với tỷ như thế nào?” Sau khi trầm ngâm thật lâu, Lục Phù cuối cùng