Duck hunt
Phù Dung Vương Phi

Phù Dung Vương Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329355

Bình chọn: 9.5.00/10/935 lượt.



Ánh mắt của Sở Cảnh Mộc thoáng nhìn vào bàn tay đang nắm chặt làn vày của nàng, ánh mắt chợt lóe lên “Có chuyện gì sao?”

“Quên đi, không có chuyện gì cả.” Lục Phù đáy lòng cười khổ, giây

phút vừa rồi nàng nghĩ muốn giải thích với hắn, muốn trả lời hắn vấn đề

của ngày hôm qua. Muốn nói cho hắn biết chuyện xảy ra trên vách núi đen

thật ra là quỷ kế của Tấn vương, nhưng mà……….

Quên đi………

Hắn rõ ràng là có rất nhiều chuyện muốn hỏi nhưng lại không hỏi, Lục Phù khẽ nhấc mi, cho dù hắn có hỏi nàng cũng không nói ra hết tất cả sự thật.

Điều quan trọng nhất trong lúc này là bọn họ phải tin tưởng lẫn nhau.

Dường như đang nghĩ đến chuyện gì, nàng xoay đầu lại “Đúng rồi, ca ca………Vương gia, ca ca của ta đang ở đâu?”

“Tỉnh lại liền hỏi ca ca.” Bất mãn hừ một tiếng, hắn tiếp tục vuốt

ve mái tóc đen của nàng, trong lòng dường như có chút ghen tỵ.

Lục Phù lay cánh tay hắn, nhìn hắn, buồn cười nói ” Khi ta tỉnh lại, người đầu tiên nhìn thấy không phải là Vương gia sao? Nói mau, ca ca

đang ở đâu?”

“Chính là Mục Phong tướng quân.”

Lục Phù nhíu mày, trầm giọng lặp lại lời hắn “Mục Phong tướng quân.”

Chính là vị tướng quân trẻ tuổi vào kinh hỗ trợ cho Tấn vương sao?

Nhớ tới Tấn vương nàng bỗng nhiên thất thần, trong lòng nàng vẫn cảm

thấy đau, nàng thật không hiểu, rõ ràng người trong lòng nàng là Sở Cảnh Mộc, tại sao nàng lại vì một nam nhân khác mà đau lòng. Lúc dưới vực

sâu, hắn tuyệt vọng, hắn thâm tình, đều khắc thật sâu vào lòng nàng,

không được nghĩ đến nữa………. Nàng buộc bản thân không được nghĩ đến

chuyện này nữa.

Sở Cảnh Mộc nhìn thấy nét mặt hoảng hốt của nàng, trong lòng có chút ảm đạm, bàng hoàng.

Hắn không dám hỏi nàng nửa năm trong hoàng cung đã xảy ra chuyện gì………..

Hắn thật sự để ‎ ý không phải là lời nói của Tấn vương trên vách núi, mà là ý tứ sâu xa trong lời nói đó.

Sợ tổn thương mình, lại càng sợ tổn thương nàng.

Rồi lại hi vọng nàng có thể tự mình kể cho hắn nghe những việc đã xảy ra ở hoàng cung trong nửa năm qua.

Thời gian nàng hôn mê, hắn chỉ hi vọng có thể nghe được giọng nói

mượt mà, động lòng người của nàng, nghe được tiếng cười ấm áp kia, hiện

giờ nàng đang dứng ngay trước mặt hắn, hắn có thể chạm vào nàng thì hắn

còn mong ước gì hơn nữa.

Cũng là hắn trước đây đã không giữ lấy nàng……Càng nghĩ đến trong lòng càng thêm chua xót.

“Phù nhi, Du Nhã còn chưa chết.”

Đột nhiên nàng trợn to mắt, chăm chăm nhìn hắn, vui sướng cùng kích

động như đang reo hò trong đầu nàng. Lục Phù túm chặt ống tay áo hắn,

đôi môi vì kích động mà trở nên run rẩy “Ngươi…….nói ai còn chưa chết?”

Cọ cọ vào hai má mềm mại của nàng, Sở Cảnh Mộc cười nói: “Nàng chưa gặp qua sao?”

Khó khăn vất vả lắm……Hắn mới có thể thấy được bộ dạng như con gà gỗ của Lục Phù lúc này…….

Liên Y cô nương —- thì ra là tỷ tỷ, thảo nào ngày đó trên vách núi đen nàng thấy thật kỳ quái, thì ra là tỷ tỷ…….

Vui sướng làm cho trái tim nàng như phình to ra, có thể chứa đựng cả không gian, nàng nhanh chóng động thân thoát ra khỏi người hắn, vội vội vàng vàng lao ra khỏi cửa.

“Phù nhi………Tỷ muội các ngươi thật sự rất giống nhau……..” Hắn lắc đầu cười khổ, từ trong lòng ngực lấy ra một khối ngọc bội ôn nhuận, ánh mắt nhất thời trở nên tối đen, trên khuôn mặt tuấn tú hiện rõ sự chua xót

cùng ảm đạm “Vì cái gì nhớ rõ mọi người mà lại cố tình quên ta?”

Bởi vì ta không quan trọng, phải không?

Trả lời hắn chỉ có tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ………

Một lúc sau, hắn bắt đầu cầm bút lên, ở góc phải của bức tranh viết lên hai chữ cứng cáp —- Phương Đông.

“Vương……….Vương phi………” Bôn Nguyệt đang tiến vào cửa, đột nhiên thấy nàng từ bên trong chạy ra, hoảng hốt, liên tục nhấp nháy đôi mắt dường

như không thể tin được, lúc này Lục Phù đã nhanh chóng bước ra khỏi cửa

của Tây Sương “Băng Nguyệt……..Cái kia………Vương phi tỉnh rồi?

Băng Nguyệt nhíu mày nói: “Vậy là ngày hôm qua ta không có nhìn lầm.”

Lục Phù chạy rất nhanh về phía Nam Viên, ngày mới vừa bắt đầu, tất

cả thị vệ cùng nha hoàn đều đang bận rộn tất bật để dón chào một ngày

mới hứa hẹn sẽ rất vất vả, Lục Phù chạy ngang qua bọn họ như một cơn

gió, làm cho bọn họ chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng phía sau của nàng.

Vương phi tỉnh rồi, tiếng cười trong vương phủ đã sống lại……..

Tiếng cười có vẻ thật là trân qu‎‎ý’.

Càng đến gần sương phòng bên trong Nam Viên, tâm tình Lục Phù càng

trở nên kích động. Một giọng nói phát ra làm cho nàng dừng bước, giọng

nói ấm áp, trong trẻo nhưng lạnh lùng, như buổi sớm mai làm ấm tim nàng.

“Tiểu thư, người mặc y phục này thật đẹp!” Trong phòng, Du Nhã vừa

mới rửa mặt chải đầu xong, các nha hoàn bên cạnh nàng không khỏi thốt

lên lời tán thưởng, nếu so sánh, nàng không xinh đẹp bằng Lục Phù, nhưng cũng có phong thái độc đáo, mị lực hấp dẫn, trầm ổn mà thanh nhã.

Nàng cũng không nói gì, chỉ mỉm cười yếu ớt “Mau thu dọn tất cả đồ đạc, chúng ta lập tức qua Tây Sương.”

“Tiểu thư, ăn sáng trước rồi hãy đi.”

“Qua xem Phù nhi trước đã, rồi trở về ăn sau.”

Lục Phù đôi mắt rưng rưng, không kìm lòng được mà bước vào trong

phòng, nha hoàn bên cạn