Phù Dung Vương Phi

Phù Dung Vương Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329595

Bình chọn: 8.5.00/10/959 lượt.

ủa Phù nhi và

Sở Cảnh Mộc, hãy xem Phù nhi sẽ giải quyết như thế nào?” Trên gương mặt

tuấn tú của Lưu Phong tràn đầy ưu sầu cùng hối hận. Mỗi lần nghĩ đến Lục Phù lựa chọn cùng đồng quy vu tận với Tấn vương, hắn liền đau đến muốn

chết, vẫn biết rằng nàng chắc chắn có thể đi lên, nhưng hắn vẫn cứ cảm

thấy đau đớn.

“Huynh không nói muội cũng biết, sự tình này làm sao có thể đề cập đến?” Du nhã nâng mi, ngón tay trắng nõn khẽ

xẹt qua những quân cờ dính đầy tro bụi, trong lòng cảm thấy không vui.

“Ca ca, huynh cũng nghe được những lời nói của Tấn vương lúc trên vách núi đen, nói……….”

“Du nhi, nếu thật sự muốn tốt cho Phù

nhi thì những lời này về sau không cần nói nữa, muội ấy là người thông

minh, chắc chắn sẽ có biện pháp ứng phó.”

“Muội chỉ là đau lòng……..” Từ trước đến

nay nàng luôn thanh nhã, nhưng hôm nay cũng nhịn không được mà rơi lệ.

“Muội ấy từ nhỏ đã chịu đả kích lớn như vậy, trong lòng luôn tâm tâm

niệm niệm phải báo thù, tâm khẳng định là so với chúng ta cứng rắn hơn

rất nhiều. Từng bước, từng bước tạo nên cục diện ngày hôm nay, thật

khiến cho người ta nhìn thấy mà đau lòng quá! Mệt mỏi không có một bờ

vai để tựa vào, muốn khóc cũng không có ai vì mình mà lau nước mắt, một

người cô đơn phải chịu biết bao nhiêu là thống khổ, bây giờ còn…….Ta sợ

Phù nhi………”

“Đau lòng thì có thể giải quyết được gì? Rất nhiều chuyện đã xảy ra rồi dù cho có hối hận cũng không thể bù đắp

lại được, hiện tại điều mà ta lo lắng nhất là suy nghĩ của Sở Cảnh Mộc.” Khuôn mặt tuấn dật trở nên trầm ổn. “Nếu là hắn để y’‎, làm tổn thương

Phù nhi, thì dù cho ta có phải liều mạng cũng sẽ không để cho Phù nhi ở

lại bên cạnh hắn.”

Giọng nói kiên quyết, nếu như không biết thân thế của nàng thì hắn có thể khoanh tay đứng nhìn, hạnh phúc của

nàng bị phá hủy, nàng cũng là đồng lõa, nếu Sở Cảnh Mộc không thể đem

đến hạnh phúc cho nàng thì dù hắn có không làm tướng quân cũng không

sao, nhất định mang nàng rời khỏi những tranh chấp chốn triều đình này.

“Đều là vì các người, nếu không phải các người vì nghiệp lớn, đem muội ấy giam lỏng trong hòang cung, thì hiện

tại sẽ không xuất hiện những chuyện như thế này……..”

Lưu Phong nghẹn lời, hối hận cực kỳ…….

“Phù nhi, hi vọng muội có thể mau chóng

tỉnh lại!” Du Nhã lau nước mắt, ánh mắt bắt đầu nhìn về phía dao trì

lạnh lẽo, cõi lòng lại đau đớn, trong dao trì cũng chỉ có vài nhánh lục

bình trôi nổi, đau khổ và lạnh lùng ” Ca ca, có những việc không phải

thông minh là có thể giải quyết được, cũng như có một số việc không thể

dựa vào tâm mà có thể khống chế, bằng không Phù Nhi sẽ không lựa chọn

tình nguyện hôn mê cũng không muốn tỉnh lại để đối mặt.”

“Muội ấy chính là mệt mỏi, chắc chỉ muốn nghĩ ngơi thôi.” Hắn cố gắng thuyết phục chính mình, chỉ cần nghĩ như

vậy hắn có thể đẩy đi những bất an đang lớn dần lên trong lòng mình.

Du Nhã cười gượng, nhắm lại đôi mắt,

không đành lòng nhìn dao trì tĩnh mịch…….Trong lòng dâng lên từng đợt,

từng đợt đau đớn, thống khổ………

“Lát nữa người của Tô gia sẽ đến, nhất định phải cám ơn bọn họ.”

Du Nhã gật đầu, nhưng chợt nhớ đến chuyện gì :”Thi thể Tấn vương vẫn không tìm thấy sao?”

“Không thấy”. Hắn nhấc đôi mi anh tuấn

nói, “Rơi từ trên cao như vậy xuống thì khả năng sống sót rất thấp.

Huống chi phía dưới lại là dòng nước chảy siết, chỉ sợ không biết đã sớm trôi tới phương nào rồi.”

Tuy rằng nhẹ nhàng thở ra nhưng lại vẫn cảm thấy lo lắng, gương mặt Du Nhã thâm trầm không nhìn ra được ưu tư cùng sầu muộn.

Dù cho ánh dương chiếu ra ấm áp nhưng cũng không thể chiếu tan được đáy lòng đầy lo lắng của nàng.

“Hi vọng Cảnh Mộc ca ca có thể đối xử với Phù nhi thật tốt.” Một lúc sau, Du Nhã mới từ từ thở dài khẽ nói.

Hai huynh muội lẳng lặng ngồi trong chòi nghĩ mát, cũng không ai nói thêm gì nữa… Du Nhã vừa mới quay về Tây Sương thì nhìn thấy bóng dáng của Sở Vân

trong chòi nghỉ mát, dường như lo lắng, dường như chờ đợi….trên mặt là

vẻ bất an cùng kinh hoảng.

Du Nhã trong lòng không yên, Sở Vân đã dưỡng dục nàng mười năm, nên

đối với nàng mà nói ông cũng giống như người cha thứ hai của nàng, người mà nàng rất mực tôn kính, cảm kích.

“Sở bá bá!” Khẽ gọi một tiếng, nàng đi vào trong chòi nghỉ mát, tươi cười ngồi đối diện với ông. Khi nhìn thấy đôi mắt lo lắng của ông, nàng kinh ngạc, khó hiểu hỏi: “Có chuyện gì xảy ra vậy?”

Sở Vân ho nhẹ vài tiếng, trong lòng bất an, miễn cưỡng tươi cười,

những nếp nhăn trên mặt không giấu được vẻ lo lắng “Du nhi, Phù nhi còn

chưa tỉnh lại sao?”

Nàng lắc đầu, trong hơi thở phảng phất vẻ đau lòng, quay đầu nhìn

những dây leo quấn quanh trong đình viện, giờ phút này nó cũng giống như lòng của nàng……..

“Du nhi………” Sở Vân nhấc mi, muốn nói nhưng lại không thể thốt nên lời.

“Sở bá bá, người có chuyện muốn nói sao?” Nàng cực kỳ khó hiểu khi nhìn thấy thần sắc ông có vẻ kinh hoàng.

Sở Vân bất an di dời thân mình, hít một hơi thật sâu, mày rậm đảo

nhanh, “Con đã từng nói ngày gia đình con xảy ra biến cố, Phù nhi trốn

phía sau cây đàn mộc đã nhìn thấy hết tất cả mọi chuyện, có phải ha


Polly po-cket