khẽ cười, trên mặt hắn vẫn không có biểu hiện gì, bình tĩnh
liếc mắt nhìn nàng một cái, hỏi: Sở vương có phản ứng gì không?”
“Mỗi ngày nếu không phải ra khỏi phủ hay không có làm việc gì thì đều ở cùng Vương phi. Nếu Du Nhã tiểu thư
không khuyên ngăn thì có lẽ hắn suốt ngày đều ở bên cạnh Vương phi.
Giọng nói của Bôn Nguyệt có chút dịu xuống, nhớ tới vẻ mặt thống khổ của Sở Cảnh Mộc, nàng không hẳn là hận lại cũng không hẳn là tha thứ, dậm
chân một cái, nàng lay lay ống tay áo của Ly Nguyệt” Uy! Ngươi hỏi Vương gia làm gì?”
“Không có gì”
“Ly Nguyệt, nếu Vương phi không tỉnh,
thì danh hiệu Bạch y thánh thủ của ngươi dùng để làm gì. Thương thế của
người từ trước đến nay đều do một tay ngươi điều trị, tốt xấu như thế
nào thì ngoài ngươi ra ai có thể rõ ràng hơn chứ? Còn nữa, từ sau khi
Vương phi trở về Vương phủ ngươi cũng không có đến bắt mạch cho người,
nếu bởi vì sợ Vương gia hoài nghi, ngươi có thể đến vào buổi tối mà?
Điểm này nàng thật sự khó hiểu.
“Người bệnh không cho điều trị, ngươi
còn có thể có biện pháp gì?” Ly Nguyệt tuy là cười nói nhưng trong giọng nói lại có vẻ lo lắng.
Đôi mắt Ly Nguyệt nhìn quyển sách trên
bàn có chút đăm chiêu, quả thật là có bệnh, nhưng lại không nhìn thấy
miệng vết thương nên căn bản không phải cứ có dược liệu là có thể chữa
trị được, có thể tỉnh lại hay không còn phải tùy thuộc vào vị Vương gia
này.
Đã là tâm bệnh thì phải chữa bằng tâm dược.
Lúc rơi xuống vực thẳm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Tây Sương trong Vương phủ.
Ngày hè mà gió vẫn thổi mát lạnh, Du Nhã ngồi ở trước giường, dung nhan xinh đẹp, trầm tĩnh hiện lên vẻ lo lắng. Lục Phù nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, trông cứ như
nàng đang mang mặt nạ bằng thủy tinh vậy, làm cho Du Nhã nhìn thấy mà
đau lòng.
Muội muội là người mà từ nhỏ đến giờ nàng cực kỳ yêu thương……
Đã hơn nữa tháng rồi, Bôn Nguyệt, Băng
Nguyệt đứng ở một bên, vẻ mặt cũng cực kỳ lo lắng. Lục Phù không bệnh
không đau thế nhưng lại hôn mê hơn nửa tháng, ai lại có thể không cảm
thấy lo lắng đây.
Mùi đàn hương lan tỏa tòan bộ nội thất làm giảm bớt không ít lo lắng trong lòng các nàng.
“Bôn Nguyệt, Băng Nguyệt, Phù nhi trước kia có từng như vậy không?” Du Nhã nâng mắt, trầm tĩnh hỏi.
“Lúc trước đã từng nghe các phu nhân nói tìm thấy Vương phi đang bị vùi lấp trong tuyết vài ngày, cho nên về sau thân thể cũng không được khỏe mạnh lắm, nhưng cũng chưa từng nghe nói
qua người bị hôn mê bất tỉnh.” Băng Nguyệt đáp, không dám có bất kỳ điều gì giấu diếm. Nàng không lường trước được vị Du Nhã tiểu thư này lại là tỷ tỷ thân sinh của Lục Phù, khó trách nàng cảm thấy thần vận của bọn
họ cực kỳ giống nhau.
“Du Nhã tiểu thư, một lát nữa các phu
nhân sẽ đến, tiểu thư có thể hỏi họ chuyện của Vương phi, bởi vì bọn họ
rất ít khi nhắc đến nên chúng tôi cũng không biết được nhiều.” Bôn
Nguyệt cũng cung kính đáp.
Du Nhã gật gật đầu, bàn tay cẩn thận
chạm nhẹ vào da thịt Lục Phù, khẽ thở dài” Phù nhi, mau tỉnh lại đi, Phù nhi của tỷ từ nhỏ không phải kẻ hèn nhát hay trốn tránh vấn đề.”
Băng Nguyệt cả người chấn động, không thể tin được khi nhìn thấy khóe môi của Du Nhã hiện lên nụ cười chua xót.
Hai người không hổ là tỷ muội thân sinh! Đây là y’ niệm duy nhất trong đầu nàng.
Trong đôi mắt của hai tỷ muội họ, tâm tư của người khác căn bản là không có chỗ để che giấu……..
Du Nhã đứng dậy bước ra khỏi phòng đi
đến chòi nghĩ mát ở Tây Sương. Nơi đó có một thân ảnh cao lớn, tuấn lãng đang đứng trẩm ổn dưới ánh mặt trời.
“Ca ca!”
Lưu Phong phục hồi lại tinh thần, che dấu lo lắng đang hiện ra trong mắt, tươi cười ” Du nhi!”
Gió thổi mát lạnh, Du Nhã đi vào chòi
nghĩ mát, ngồi xuống ghế đá, thoáng nhìn thấy ván cờ trên bàn, nàng cười có vẻ yêu thương” Thói quen của Phù nhi vẫn không thay đổi.”
Trên bàn cờ, thế lực của quân đen và
quân trắng đang ngang bằng nhau, giằng co quyết liệt. Lưu Phong cũng
ngồi xuống, đầu ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt qua các quân cờ, buông
tiếng thở dài” Thật nhiều tro bụi!”
Chỉ một câu nói nhẹ nhàng, nhưng lại làm cho tâm của bọn họ rối như mạng nhện, bị phiền nhiễu quấn quanh, trong
lòng nảy sinh đủ loại cảm xúc, cả hai đều đưa mắt nhìn xuống ván cờ trên bàn đã bị tro bụi bao phủ. Dường như có thể nhìn thấy Lục Phù ngồi trên ghế đá, tay trái cầm quân trắng, tay phải cầm quân đen, đang bố trí lại ván cờ với nụ cười nhàn nhã đang nở trên môi.
“Bây giờ phải làm thế nào mới tốt?” Du
Nhã khẽ thở dài “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì dưới vách núi đen? Phù nhi vì chuyện gì mà thương tâm đến nỗi hôn mê đã lâu vẫn không chịu tỉnh
lại?”
Tiếng thở dài của nàng phiêu tán trong
gió, trên mặt có vẻ đau lòng. Mặt trời đã khuất, gió mát thổi nhẹ, nhưng trong lòng bọn họ đều không cảm thấy ấm áp. Thật vất vả huynh muội mới
gặp lại nhau thế mà lại xảy ra chuyện ngoài muốn này.
Lưu Phong không nói lời nào, khuôn mặt trở nên thâm trầm, đây cũng là tâm tình vô cùng phức tạp của bọn họ lúc này.
“Về sau không cần đề cập đến chuyện này, cũng không cần hỏi Phù nhi đã xảy ra chuyện gì. Chuyện c