nay hắn có điểm rất quái dị, tâm tình không ổn định, lúc cười lúc giận,
mang theo nhiều suy nghĩ phức tạp, thâm trầm làm người sợ hãi.
Cô độc, là tất cả cảm giác trong hoàng cung này, ở chung đã nửa năm, Lục Phù cảm xúc rất nhiều, mỗi lần nhìn thấy bóng dáng cô độc của hắn,
nàng đều cảm thấy lòng mình nặng nề, giống như nhìn thấy bóng dáng tịch
mịch của Sở Cảnh Mộc…. . . . .
Hai người họ cùng nàng, đều là những người có lòng dạ lạnh lẽo trong
thiên hạ, cũng là người có trái tim sắt đá trong thiên hạ. Gánh nặng
trên lưng họ so với người thường hơn rất nhiều…. Nó làm cho vai của họ
cũng quằng xuống nhiều hơn so với người thường…
Sở cảnh mộc thường nói, không có nước sao có nhà?
Mà Tấn Vương, ngay cả nước và nhà đều không có, có lẽ cho tới bây giờ hắn cũng không có nhà.
Những ngày gần đây, nàng thường lấy hắn và Sở Cảnh Mộc ra so sánh,
đến tột cùng là vì cái gì? Có lẽ là bởi vì cả hai cùng là người cô độc?
“Hôm nay là ngày gì ngươi biết không?” Tấn Vương đột nhiên cất tiếng hỏi, ánh mắt đầy vẻ chua sót.
“Ta không biết!”
“Đây là ngày đã xảy ra cung biến.”
Sâu kín nói ra một câu, làm cho Lục Phù ngẩng đầu lên, nhìn thấy trên mặt hắn hiện ra vẻ bi ai cùng tuyệt vọng, và có chút bất đắc dĩ, rất
nhiều cảm xúc xen lẫn vào nhau, trong lúc nhất thời nàng có chút cảm
động, loại tình tự phức tạp này nàng đã từng trãi qua. . . . . Lý trí
cùng dục vọng dây dưa đấu tranh với nhau.
Ngày có biến!
Lúc này Minh Nguyệt, Minh Châu đã tiến vào, đặt bầu rượu xuống sau đó yên lặng rời đi . . . . .
Hắn tự châm cho mình một chén rượu rồi bưng lên uống một hơi cạn sạch. . . . . .
“Ngươi có biết vì cái gì ta thích Di Trữ cung?”
Lục phù không đáp, thấy hắn lại ngửa cổ nốc cạn một chén rượu khác, nàng chỉ lẳng lặng lắng nghe.
Vì cái gì hắn lại trở thành như thế . . . . . . Bi thương cùng bất đắc dĩ.
“Lúc ta còn nhỏ, Trữ Phi nương nương rất được sủng ái, làm cho Mẫu
Phi của ta thấy ghen tị, bà mặt ngoài cùng Trữ Phi tỏ vẻ thân thiện,
nhưng bên trong lại muốn hãm hại Trữ phi. Trữ phi nương nương là một nữ
nhân dịu dàng lương thiên, trước đây ta cùng Quân Uý thường chơi đùa với nhau rất hợp, ta thường xuyên ra vào Di Trữ cung, Trữ Phi đối xử với ta tốt lắm, giống như mẹ ruột vậy, cho nên mỗi ngày ta đều hướng đến Di
trữ cung mà đi, ta cũng coi bà là mẹ ruột, cho nên gọi bà là Mẫu Phi.
Khi còn nhỏ, ta cũng không thể phân biệt rõ ràng giữa Di Trữ cung và
cung điện của Mẫu Phi
Mẫu Phi ta nói, Trữ Phi nương nương đoạt trượng phu rồi lại đoạt đứa
con của bà. . . . . .” Tấn vương ngửa cổ lại uống một chén rượu nữa, hắn bỗng nhiên cười lạnh, ánh mắt ửng đỏ, “Ngươi có biết Mẫu Phi ta làm như thế nào sao? Hãm hại Trữ Phi, khi ở lãnh cung ,trước mặt ta cùng Quân
Uý đã sỉ nhục bà, đánh đập, bắt quỳ đinh, …Ta càng khóc, Mẫu Phi càng
tra tấn bà thêm trầm trọng, thêm nhục nhã, tra tấn bà…Sau đó ta học được mình không thể khóc…Mắt chỉ có thể lạnh lùng nhìn bà chịu tội, bị hại,
Mẫu Phi đưa cho ta một thanh chủy thủ, buộc ta phải hủy đi gương mặt của Trữ Phi…Ha hả. . . . . . Ngươi biết không? Ta thật sự làm vậy. . . . . . Nhìn thấy máu trên mặt bà chảy xuống, bà cảm thấy được giải thoát, thế
nhưng ta không biết đau…Bởi vì thuốc phiện. Cuối cùng, Mẫu Phi bảo ta
đã trưởng thành, cũng không còn thấy hứng thú hành hạ bà nữa, nên treo
cổ bà trước mặt ta..Cũng đem Quân Uý nhốt lại.”
Tấn Vương giống như con thú sau khi bị thương rên rĩ, có điểm thê
lương và bi thảm, Lục Phù cười không nổi, chỉ nhíu mày có một tia đau
lòng khác thường dâng lên. . . . . . Nàng chứng kiến người thân bị giết rất đau khổ, còn hắn thì sao ?
Nhìn một người mình coi như mẫu thân vào đêm một tháng bảy âm lịch
bị tra tấn, , chính mình còn tự tay hủy đi vẻ ngoài là điều quý giá nhất của nữ nhân. Cuối cùng nhìn mẹ ruột xử tử bà, đó là dạng tra tấn gì. . . . . .
“Ta hận Mẫu Phi của ta, khi đó ta mới sáu tuổi, ta thích cái gì , mặc kệ là người hay vật, đều bị bà hủy đi tất cả, có hai cung nữ làm bạn
với ta hai năm và một thái giám hầu hạ ta từ nhỏ, bọn họ đều là người
thân nhất của ta ở trong cung, nhưng cuối cùng cũng bị Mẫu Phi ban cho
cái chết. Ta bệnh nặng một hồi đã hoán thai đổi cốt trở thành Tấn
Vương của hôm nay….Bà ta tàn bạo, ta muốn so với bà càng tàn bạo hơn, bà nhẫn tâm, ta muốn so với bà càng ác tâm hơn, như vậy ta mới có thể bảo
vệ người mà ta muốn bảovệ, người mà ta muốn thủ hộ…Đó là giáo huấn đẫm
máu mà ta suốt đời không quên” Tấn Vương hung hăng cười lạnh, rượu một
ly rồi một ly đưa lên môi uống cạn.
“Người bà hận nhất chính là Trữ Phi nương nương! Khi đó Trữ Phi là
chủ nhân của Di Trữ cung, là phi tử được sủng ái nhất. Tất cả kỳ trân
dị bảo đều được Phụ Vương sai người mang đến Di Trữ cung. Ngươi biết
không? Chỗ ngồi này trong Di Trữ cung là do tự tay Phụ Vương ta thiết kế , nơi này mỗi cái cây cọng cỏ, mỗi tấm ngói đều do ông ấy tinh tế
tuyển chọn ra. Ông đường đường là thiên tử của một quốc gia, thế nhưng
vì để lấy lòng bà, tự mình ở trong sân trồng hàng loạt những cội mai.
Cho nên Mẫu Phi bởi vì hận chủ nhân, cũng