toát ra vẻ u buồn và nhu hoà không
giống như một thái tử nên có. Mục phong thấy thật đáng tiếc, quyền lực
phân tranh đã nhiều năm như vậy, nhưng thủ đoạn của Thái tử rất ôn hoà,
nói trắng ra là quá nhân từ, cũng uổng làm chính nhân quân tử.
“Tính nhẫn nại của Tấn vương cùng ta cũng không sai biệt lắm, Thái tử nhất định là một vật hi sinh cho chính trị. Cho dù ta không ra tay,
Tấn vương và Quang vinh vương cũng sẽ không tha hắn, chi bằng ta tương
tế tựu kế, lợi dụng Thái tử để đổi lấy sự tín nhiệm của Tấn vương”
Sở cảnh mộc ôn nhu cười, từng chữ từng chữ tuyên bố vận mệnh của Thái tử, ….Giọng nói rất chắc chắn.
“Còn sau đó thì sao? Sau khi Thái tử đã chết thì làm thế nào? Làm như vậy Tấn vương sẽ tin tưởng ngươi?”
Sở cảnh mộc cười nhẹ không nói, cưòi rất ôn nhu nhưng ánh mắt lãnh
liệt không có chút ấm áp, quay đầu nhìn về những bụi trúc xanh thanh
thanh bên ngoài, ở dưới ánh mặt trời toả ra hương khí nhè nhẹ, theo gió
đưa hương đến, có một phen tư vị trong lòng “ Tấn vương tin hay không
không quan trọng, điều quan trọng là..Ta muốn biểu hiện thành ý của ta,
làm cho hắn biết là dùng Phù nhi có thể kiềm chế ta, mục đích của các
ngươi không phải là hắn sao?”
“Vậy mục đích của ngươi là gì? giọng nói của Lưu phong rất sắc bén,
đôi mắt cũng sắc bén nhìn hắn như tìm kiếm một điều gì. Sở vương là
người ra sao, như thế nào có thể chỉ vì thê tử của mình bị nhốt trong
cung mà hành động, như vậy sự ẩn nhẫn nhiều năm sẽ thất bại trong gang
tấc.
Sở cảnh mộc thoáng cười, cũng không sợ hãi ánh mắt như có sương mù
bao phủ của Lưu phong, vẫn cười ôn nhu như trước, hít sâu vào không khí
tươi mát của rừng xanh, rồi mới mở miệng “ Ta đã đáp ứng với Phù nhi,
phải giúp nàng báo thù, nàng vì việc này mà sống, đã vất vả mười năm,
làm cho hai tay mình nhiễm đầy máu tươi, không thể hưởng được một ngày
thoải mái an nhàn. Cừu hận đã ở trong lòng nàng quá lâu, cũng nên buông xuống”
Nhớ tới nụ cười trống rỗng của Lục phù, Sở cảnh mộc thấy trong lòng
phức tạp thêm vài phần, trong cừu hận của nàng còn có Sở gia, mà Lưu
phong và Du nhã dường như không biết, rốt cuộc vận mệnh sẽ mang bọn họ
tới nơi nào, hắn cho đến nay còn không dám quả quyết.
“Trừ lần đó ra, Sở vương gia, chúng ta cũng không nên hồ đồ, tâm tư
của ngươi không có khả năng chỉ vì Phù nhi. Đôi mày anh tuấn của Lưu
phong nhíu lại, mặc dù không nghĩ ra mục đích của Sở cảnh mộc là gì,
nhưng có thể khẳng định cũng không đơn giản.
“Mặc kệ là ta có mục đích gì, cùng việc cứu Phù nhi cũng không xung
đột, không phải sao?” Sở cảnh mộc cười nhạt hỏi lại, cố ý tạo ra một
khái niệm mơ hồ.
“Ta thật hận chính mình không sớm biết nàng là Phù nhi, nếu không,
cho dù phải báo thù, ta sẽ không trơ mắt nhìn nàng rơi vào cung” Hối hận thật sâu dâng lên trong lòng, khi hắn biết Lục phù chính là Phù nhã,
hắn hận không thể đâm chính mình một đao. Tại âm mưu, với thân phận là ca ca của nàng, hắn lại còn đá thêm một cái, sau đó còn muốn lợi dụng
nàng. Hiện tại cho dù có hối hận cũng vô dụng, hắn chỉ mong mau chóng
cứu nàng ra.
Hắn yêu thương nhất là muội muội này, nhưng lại trơ mắt đứng nhìn
nàng bị người ta hãm hại, mà hắn lại thờ ơ, giống như có một lưỡi dao
đang cắm vào tim hắn.
Sở cảnh mộc nhìn xuống, lợi dụng Phù nhi, người hiểu rõ nhất chính là hắn a! Mặc dù có thể bình chân như vại, nhưng cảm giác này là một nỗi
đau thương không thể nói rõ, đau tận tâm can, càng tệ hơn là Lục phù đã
hiểu rõ hết sự tình.
Tuy rằng nàng không có để lộ ra ngoài, cảm xúc của nàng được dấu rất kỹ, chưa bao giờ có người nào nhìn ra được.
Lưu phong im lặng một lát, vẻ mặt căng thẳng có chút giãn ra, “ Ngươi sẽ đối phó Thái tử như thế nào, cho dù hắn mất đi quyền lực, nhưng vẫn
còn là Thái tử của một quốc gia, nếu ám sát, chỉ sợ không thể bịt miệng
được người khác.
“Ngươi còn nhớ Lưu thuận không?” Sở cảnh mộc không đáp mà hỏi lại.
“Đương nhiên nhớ rõ, hắn rất được Tấn vương tin tưởng, Tấn vương vì
muốn Phù nhi tới tay mà phải hi sinh hắn, làm ta có chút kinh ngạc” Lưu
phong trầm ngâm.
“Ngươi có biết Quang vinh vương vì sao đưa ra ý kiến dùng Lưu thuận trao đổi với Phù nhi?’
Lưu phong trầm mặc một lát, lắc đầu, hắn quay về kinh chưa lâu, có
nhiều việc hắn không rõ lắm, trong triều đình có những thế lực kiềm chế
lẫn nhau, hắn còn rất mơ hồ.
“Đệ đệ của Lưu thuần là Lưu tự, là thống lĩnh cấm vệ của hoàng cung, cũng là thủ lĩnh của Ngự lâm quân, có trách nhiệm bảo vệ an nguy của
hoàng cung. Nhiều năm qua Lưu tự cũng giống như ca ca của hắn đều rất
trung thành với Tấn vương, nghe nói tình huynh đệ của bọn họ không tồi. Chiêu này của Quang vinh vương thật là tuyệt diệu, Tấn vương không chỉ
mất đi Cửu môn đề đốc Lưu thuận, mà còn có Lưu tự. Chiêu này là kế ly
gián, bổn vương tự cảm thấy không bằng….Sở cảnh mộc ôn nhu cười, thong
thả uống một ngụm trà, giọng nói bình thản nhàn nhã không giống như đang nói về một âm mưu to lớn, mà giống như đang nói về một chuyện bình
thường nho nhỏ.
“Ta hiểu được, Lưu tự chưởng quản cấm vệ quân. Nếu người nào đó báo
cho hắn biết