80s toys - Atari. I still have
Phù Dung Vương Phi

Phù Dung Vương Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210655

Bình chọn: 7.5.00/10/1065 lượt.

un lên nhè nhẹ.

Giống như có điạ phương bi gãy đổ, cũng giống như một góc bị sụp

xuống, tiếng lòng căng thẳng chốc lát cũng có khuynh hướng sắp vỡ tan

Tấn vương vì Phù nhi đem Liễu phi nương nương ném vào trong dao trì,

lại ngày đêm canh giữ bên trong hoàng cung , việc này nói lên điều gì?

Sở cảnh mộc cũng là nam nhân , như thế nào lại không rõ ràng, thì ra mục đích hắn cướp đi Lục phù cũng không đơn giản.

Không đơn giản là bởi vì Tấn vương muốn kiềm chế hắn.

Dĩ nhiên là…Vận mệnh thật buồn cười, Tấn vương như vậy mà lại yêu Phù nhi.?

Từ trước đế nay hắn không nghĩ dối mình dối người, nghĩ đến tên vương gia kia, thâm trầm lãnh khốc, cũng không uổng danh kiêu hùng. Biết rõ

hắn cùng Phù nhi có thâm thù đại hận, biết rõ mình không cần lo

lắng…nhưng trong lòng vẫn có nỗi sầu lo…

Phù nhi từ khi thành thân đến khi bị cướp đi, hắn đều không biết rõ

lòng nàng, tuy biết nàng đối với mình có cảm tình, lại không biết tới

mức độ nào…Giờ nghe tin tức này làm hắn bắt đầu lo được lo mất…

Hắn luôn luôn tiêu sái, luôn luôn tràn đầy tự tin, nhưng khi gặp được Phù nhi, lại bắt đầu để ý, không chấp nhận có nam nhân khác mơ ước tới

nàng…Cũng không chấp nhận được nàng đem ánh mắt dời khỏi người hắn.

Không đươc…trước tiên phải làm theo kế hoạch , đây là ý niệm duy nhất trong đầu Sở cảnh mộc, hắn phải nhanh chóng mang Phù nhi về lại bên

người..

Trong Di trữ cung, vườn thượng uyển từ trước tới nay đều là một cảnh

lạnh lùng nay bỗng trở nên náo nhiệt, giai nhân trên giường vẫn mê mang

bất tỉnh như cũ, nàng hôn mê đã ba ngày, lại sốt cao không ngừng ,hết

rồi lại sốt trở lại, cứ lặp đi lập lại như thế…Một chút dấu hiệu tỉnh

lại đều không có, các cung nữ đi tới đi lui, ra ra vào vào, nhóm thái y

mất hồn mất vía, đứng ở trong đình, mồ hôi lạnh trên trán rơi rơi, ngày

này qua ngày khác mặt của họ càng thêm trầm trọng, kinh hãi ngay cả thở

cũng không dám thở mạnh…Họ đều cầu nguyện người đang nằm trên giường mau chóng tỉnh lại. Nhìn thấy như có bão táp đang kéo tới trên mặt Tấn

vương, hôm nay đã là cực hạn của hắn, nếu nàng không tỉnh lại, tất cả

thái y phải chôn theo nàng.

“Một lũ vô dụng, nuôi những phế vật như các ngươi để làm gì? Chỉ một nữ nhân cũng chữa không được?

Lại là một tiếng quát nổi giận, ba ngày đã trôi qua, hắn cũng không

ngủ trông nom bên gường nàng ba ngày, bọn họ cũng ba ngày không ngủ, có

mấy vị thái y lớn tuổi đã hết sức mệt mỏi đang ngủ gà ngủ gật, bị tiếng

quát của hắn đánh thức, theo phản xạ quỳ xuống cầu xin tha thứ, cái trán đập cuống đất vang lên cộp cộp, cũng có vài vị trên trán rỉ máu nhưng

không ai dám than van.

Thân ảnh phẫn nộ lo lắng không ngừng bước đi qua lại bên ngoài, tất

cả ngoan lệ trên mặt hắn biến mất chỉ còn lại vẻ sốt ruột cùng lo lắng, đã ba ngày, vì sao nàng còn chưa tỉnh lại..

“Vương gia, vương phi đã tỉnh” Giọng nói của Minh châu xuyên qua sa

trướng truyền ra ngoài, như gió xuân thổi qua làm mặt hồ gợn sóng, vui

mừng nhìn vi vương gia lãnh khốc vô tình trong lòng đang xướng lên khúc

nhạc vui, hắn bước nhanh vào nội thất, nhìn sa trướng đang lay động

trong không trung. Nghe thấy những lời nầy, các vị thái y đang quỳ

ngoài ngoại thất không kiềm chế được nhẹ nhàng thở ra, có người âm thầm

hít vào thật sâu, vì Tấn vương rời đi mà bớt đi áp lực. Có người yên

lặng đứng đó không nói gì.

“Thế nào, có cái gì, có chổ nào không thoải mái?” Thái y đang ở bên

ngoài, có chổ nào không thoải mái nói cho bổn vương, bổn vương gọi bọn

họ vào kiểm tra một chút. Hắn xông đến bên giường, nắm chặt bàn tay

non mịn của nàng, trong mắt hắn tràn đầy vẻ vui sướng, trong suốt tinh

thuần, cũng toát ra sự quan tâm sâu sắc..

Lục phù cảm thấy toàn thân nhự bị buột chặt, rất khó chịu, giống như

thân thể này không phải của nàng, dường như nhẹ bỗng, nếu đứng trong

gió mạnh có thể bị gió thổi bay đi.

Nàng vừa mới mở mắt ra, chưa thể thích ứng với sự thay đổi to lớn của hắn, vì sao vừa ngủ một giấc tỉnh lại hắn giống như một người khác.

Hồn nhiên như hài tử, toàn tâm toàn ý vì nàng tỉnh lại mà vui sướng,

yết hầu khô khốc không thoải mái, âm thanh lại khàn khàn làm cho chính

mình cũng kinh hãi, “Nước, ta muốn uống nước”

“Nước..Minh nguyệt, nhanh lên, nàng muốn uống nước” Hắn như bừng tỉnh nhận ra, phất tay ý bảo Minh nguyệt đi lấy nước, thật cẩn thận nâng

thân mình mỏng manh của nàng dậy, . Đôi môi tái nhợt không còn chút

huyết sắc, tóc như tơ lả tả, tóc đen cùng vẻ tái nhợt như đan vào nhau,

tạo thành một vẻ xinh đẹp yếu đuối, nhìn thấy làm tim hắn đập thình

thịch.

Minh nguyệt đang cầm chén trà nóng mang lại, Tấn vương không nói hai

lời tiếp lấy, thổi thổi vài cái, rồi mới để sát vào môi của nàng, thấy

ánh mắt nàng ngây ngốc nhìn hắn, hắn không khỏi nhếch môi cười, gương

mặt anh tuấn lộ ra vẻ thoải mái, “Uống nước a, ngươi không phải nói muốn uống nước sao?

Lục phù đăm đăm nhìn gương mặt hắn gần trong gang tấc, mê hoặc cực

kỳ, hắn bị ma nhập sao? Nếu không tại sao lại bày ra loại ánh mắt hồn

nhiên cùng tinh thuần vui sướng? trong đầu còn đang suy nghĩ, đôi môi vì yế