c giải
thích rằng Lục phù bị Tấn vương cùng Quang vinh vương cho vào xiếc, ông
thật là không thể tin một nữ tử như vậy lại là hung thủ?
Sắc mặt của Sở cảnh mộc đầy vẻ sầu não cùng tưởng niệm, bỗng nhiên
nhíu mày, giận dữ , nâng mắt liếc nhìn Tình nhân và Kim nhân, “Như thế
nào không có tương qua?”
Kim nhân cùng Tình nhân sửng sốt, cũng không hiểu vì sao hắn hỏi như
vậy, có chút nghi hoặc, nhưng không biết trả lời thế nào “Vương gia…”
Sở cảnh mộc nhíu mày, ủ dột nhìn các nàng, rồi như nhớ tới điều gì,
đột ngột đứng dậy, trong nháy mắt biến mất nơi cửa, chỉ để lại Sở vân
đang lấy làm kì lạ cùng Du nhã đang tràn đầy hối hận.
Nếu là sớm một chút..sớm một chút biết được cũng tốt!
Điều đáng tiếc chính là đã chậm một bước.
Tương qua là thức ăn Phù nhi thích nhất, hầu như mỗi ngày đều dùng
qua, làm cho hắn cũng tập thành thói quen. Thói quen nàng cười khanh
khách nhìn tương qua trong veo.
Có một loại thói quen—Làm cho người ta đau lòng.
Quay đầu mới biết, người đối diện đã ở một nơi hắn không thể chạm tới được.
Nhìn cảnh vật của Tây sương, lòng Sở cảnh mộc càng thêm trầm trọng,
hắn đã ước hẹn với Lục phù, đợi khi mùa xuân tới sẽ trồng đủ loại phù
dung trong vương phủ, hiện giờ đã vào mùa xuân, nhưng Tây sương vẫn là
một mảnh lạnh lùng, thiếu nàng Tây sương trở nên cô tịch…
Bôn nguyệt nói nàng muốn vào cung cứu Lục phù , hắn không đồng ý nên ra lệnh cho Tiếu nhạc nhốt nàng ở Nam viên, trong ba người kia, chỉ có
Bôn nguyệt là người dễ xúc động nhất…Gặp chuyện không may, hắn làm sao
không nghĩ đến muốn vào cung mang nàng ra, nhưng còn chưa đến lúc, Vô
danh cùng Thất phu nhân đã có thể ổn định người của Tô gia, trong mơ hồ, hắn cảm nhận được thế lực của Lục phù so với tưởng tượng của hắn còn
lớn hơn nhiều.
Hắn nhớ rõ Thất phu nhân ,Tô gia tự mình đến thăm vương phủ, trước
khi ra về còn để lại một câu cảnh cáo lạnh như băng “Nếu Lục phù bảo Vô
danh, Băng nguyệt, Bôn nguyệt nghe lời ngươi, chúng ta tạm thời không có hành động, nếu chuyện không hay xảy ra cho nữ nhi của ta, ngươi cũng
đừng trách chúng ta vô tình”
Vị phu nhân ôn hoà kia báo cho hắn biết, bà có năng lực vào cung mang Lục phù ra. Điều đó chứng minh không thể khinh thường Tô gia, nhưng cho tới nay hắn cũng không rõ thế lực họ như thế nào?
Sự tưởng niệm như con kiến cắn vào lòng hắn, từng trận từng trận khó
nhịn….Hầu như mỗi đêm hắn đều ở Tây sương, giống như muốn cảm nhận hơi
thở, sự giảo hoạt, thông minh của nàng, vẻ tươi cười ấm áp có thể làm
lòng hắn dù cho đang bị căng thẳng cũng trở nên thả lỏng…Dấu vết tưởng
niệm ở trong lòng càng phát ra âm trầm, hàng đêm làm hắn không ngủ
được, hắn muốn làm bạn với mùi hương thơm ngát của nàng như còn quanh
quẩn đâu đây..
Phù nhi…Ở trong cung, ngươi có an giấc?
Thê tử của hắn…
Điên cuồng tưởng niệm, sự nhớ nhung như khắc sâu trong xương tủy,
từng chút từng chút ghi đậm trong đáy lòng vốn lạnh như băng của hắn,
chỉ có ôm chặt thân mình nhỏ xinh kia, mới có thể làm dịu đi sự tưởng
niêm điên cuồng này.
Sở cảnh mộc cũng sắp không thể chịu nổi sự dày vò, giống như bị mất nữa linh hồn.
Hắn nhớ tới từng đợt tiếng cười mỏng manh, giống như đau khổ cũng
giống như ngọt ngào, giống như khóc cũng giống như cười, thanh thanh
vang bên tai không dứt, xoay quanh ở trong không trung. Băng nguyệt Vô danh ở ngoài cửa không nói tiếng nào, chỉ yên lặng nhìn xuống…
Một thân ảnh thanh lệ đi vào Tây sương, Vô danh đẩy cửa bước vào..
“Vương gia, Liên y tiểu thư đến đây, , Sở cảnh mộc rất ít khi bị cảm
tình dao động, nhưng lúc này đôi mắt đang nửa khép nửa mở, nhất thời
trở nên trong sáng, có tia chờ mong.
“Cảnh mộc ca ca, có chuyện không tốt xảy ra…” Liên y còn chưa bước
vào phòng, âm thanh đã truyền đến, gương mặt dịu dàng đầy vẻ lo
lắng..Chân bước nhanh, trên trán đầy mồ hôi.
“Sao lại thế này? Trong mắt hắn có mũi nhọn lạnh lẽo hiện lên, khí
lạnh lùng dần dần lan tỏa chung quanh, đột nhiên đáy lòng hắn kinh hãi,
tim cũng đập nhanh hơn.
“Ca ca nói Tấn vương đã liên tục ở lại trong cung mấy hôm nay, ca ca
đi hỏi thăm mới biết được trong cung đình gần đây xảy ra chuyện lớn, đó là Tấn vương đem Liễu phi ném vào dao trì, nguyên nhân vì sao không ai dám đề cập tới. Một vị thái y cùng ca ca có qua lại nói, trong Di trữ
cung có một vị cô nương bị hôn mê đã vài hôm, theo mô tả của hắn giống
như Lục phù của chúng ta, phải làm sao bây giờ?”
“Phù nhi…hôn mê vài ngày?” Lòng hắn nhói lên, đau đến tận xương, …Nàng ở trong cung bị tra tấn sao, vì sao lại hôn mê?”
Chết tiệt! Hắn lên tiếng nguyền rủa, Sở cảnh mộc không thể kiềm chế
sự lo lắng và hoảng hốt của mình, bỗng nhiên xông ra ngoài, trước đôi
mắt kinh ngạc của mọi người, nhảy lên con ngựa trắng chạy như bay.
Hắn cần sảng khoái chạy như thế để làm bớt đi sự khẩn trương cùng
bàng hoàng trong lòng…Mỗi ngày tưởng niệm đã tra tấn hắn sắp không thể
chịu nổi lòng trở nên nặng trĩu, bây giờ lại nhận được tin nàng hôn mê
làm hắn kinh hoàng, đáy lòng như có mũi nhọn đan vào nhau, một lần lại
một lần đâm vào tim hắn, tay nắm chặt dây cương r