XtGem Forum catalog
Phù Dung Vương Phi

Phù Dung Vương Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210694

Bình chọn: 10.00/10/1069 lượt.

t hầu khô khốc mà mở ra, trà nóng liền chảy xuống cổ họng, giảm bớt

cảm giác nóng rực, theo dạ dày, tràn tới nội tâm

“Còn muốn sao? Hắn ôn nhu hỏi, trên mặt đầy vẻ quan tâm, nàng thoáng phát hiện trong mắt hắn sự cẩn thận.

Thật cẩn thận.?

Lục phù lắc đầu, quái lạ nhìn hắn, giống như nhìn thấy qủy, có chút

không thích ứng vẻ ôn nhu này, đã quen thấy hắn tàn khốc vô tình, bỗng

nhiên hắn trở nên ôn nhu, có chút quỷ dị không thích hợp. Nàng từ trước tới nay đều đề phòng hai chữ âm mưu.,rồi lại ko tìm ra động cơ của hắn, trong lòng ẩn ẩn có cảm giác không nói nên lời.

Hắn nâng tay lên nghĩ muốn rờ trán nàng để kiểm tra nhiệt đô, Lục phù theo phản xạ tránh ra xa, để tay hắn rơi giữa không trung “ Vương gia

ta mệt mỏi quá, muốn nghỉ ngơi”.

“Tốt tốt tốt, ta không làm phiền ngươi, ngươi vừa mới tỉnh lại cần

nên nghỉ ngơi cho thật tốt” Trong giọng nói Tấn vương có ôn nhu cùng

thỏa hiệp, nhẹ nhàng đở nàng nằm xuống, tiện tay sửa lại áo ngủ bằng

gấm, rồi đứng dậy bảo Minh nguyệt hầu hạ nàng cho tốt mới rời đi.

Bên ngoài ngoại thất những vị thái y có liên quan vẫn còn đang quỳ,

vẻ ôn nhu trên mặt Tấn vương lập tức biến mất không còn bóng dáng, lại

trở về vẻ mặt ngoan lệ “Còn quỳ làm cái gì, nhanh cút đi cho bổn vương,

những phế vật vô dụng”

Họ hoang mang rối loạn đứng lên, mọi người đi nhanh ra khỏi Di trữ

cung, cũng không dám quay đầu lại, giống như có ác ma đang đuổi phía

sau, phải chạy càng nhanh càng tốt.

Ác ma quả thật là ác ma, cũng vẫn như thế, nàng nằm trên giường không ngủ được …Ánh mắt mệt mỏi của Tấn vương cứ quay cuồng trong tâm trí,

thật lâu không dứt. Minh nguyệt đang cầm chén thuốc ngồi ở một bên

giường, Minh châu nhẹ nhàng đỡ nàng dậy, đặt hai cái gối mềm phía sau để nàng dựa vào cho thỏai mái.

“Ta đã hôn mê bao lâu?” Nhìn Minh nguyệt đang thổi chén thuốc, Lục

phù không nhịn được hỏi, trí nhớ cuối cùng chỉ còn lại hình ảnh của Sở

cảnh mộc khắc sâu. Sau đó nàng liền mất đi cảm giác, khi tỉnh lại đã

thấy Tấn vương với vẻ mặt mệt mỏi nhưng ôn nhu,còn có vẻ thuần khiết

không chứa một tạm niệm nào.

“Vương phi, người đã hôn mê hai ngày, sốt cao không hạ xuống”

“Đúng vậy, vương gia lo lắng cho người rất nhiều, người hôn mê ba

ngày, vương gia đều ở bên cạnh chăm sóc ba ngày, vương gia đối với người thật tốt”

“Câm miệng, Lục phù giận dữ, không khỏi ngắt lời của các nàng “Hắn là Tấn vương, ta là Sở vương phi, …Đừng nên nói những lời không nên nói

cho ta nghe” Nàng lạnh như băng nói ra, âm thanh giận dữ còn thêm vẻ

lạnh lùng, Minh châu Minh nguyệt không dám nói nữa, sau khi giúp nàng

uống xong chén thuốc liền rời đi,

Ánh nến chập chờn, sau khi bị hôn mê vài ngày, tinh thần nàng thật

tốt, một chút buồn ngủ cũng không có, mùa xuân ban đêm có chút mát mẻ,

Lục phù đẩy chăn ra, mùi đàn hương tràn ngập khắp nội thất, khắp nơi một mùi thơm ngát.

Lục phù không ngừng nghĩ đến Tấn vương vừa mới biểu lộ ý cười tinh

thần, đây là lần thứ hai nàng nhìn thấy, đó là nụ cười của hài tử, hắn

như thế nào có được…Cảm xúc so với lần đầu tiên nàng nhìn thấy càng

rung động hơn nhiều.

Lục phù tròn mắt, nhìn đăm đăm vào sa trướng

Vận mệnh nửa điểm cũng không tha người..

Đêm nay nàng đặc biệt tưởng niệm Sở cảnh mộc, tưởng niệm đến hoa mai đưa hương trong Tây sương.

Gió mát mơn man, thúy trúc lay động, giọt nước mưa đọng lại trên

những chiếc lá bị gió thổi rơi xuống, khi vừa đụng mặt đất đã hòa lẫn

vào đất đai phì nhiêu.

Đây là một nơi rất sâu trong rừng , không khí nơi đây thật mát, như

gió, như mưa xuân, cảnh sắc là một mảnh xanh biếc tượng trưng cho hy

vọng.

Sâu trong Thúy lâm, có một tòa đình viện thiết kế theo hình xoắn ốc,

khéo léo tinh xảo, xung quanh được bao bọc bởi một màu xanh biếc, cách

đó không xa có thể nghe được tiếng dòng suối nhỏ chảy róch rách, du

dương dễ nghe.

Có vài con ngựa đang lẳng lặng ăn cỏ trong Thuý lâm, lâu lâu phát ra tiếng hí dài, bên ngoài gian phòng trúc, có ba nam tử đang đứng gác,

mỗi người tập trung cao độ, thật cẩn thận đứng ở bên ngoài phòng làm

toàn bằng trúc.

Lầu hai của trúc ốc, cảnh vật rất thanh nhã , trong trúc phòng thật

là gọn ghẽ, chỉ có một cái bàn đơn sơ , ngoài ra không có vật gì khác,

nơi ban công cũng có đặt một cái bàn bằng trúc, hai chén trà xanh đang

bốc khói lượn lờ, nước trà xanh tỏa hương thơm ngào ngạt. Hai nam tử khí thế hiên ngang như nhau, một người mặt như ngọc, vẻ tươi cười ôn

nhu, khí lãnh liệt ẩn dấu trong đáy mắt, người kia ngọc thụ lâm phong,

uy nghi rộng lượng , chính khí nghiêm nghị, ánh mắt thuần khiết. Hai

người họ đều là những nam tử hiếm thấy.

Đó là Sở cảnh mộc cùng Mục phong, một người là đệ nhất vương gia

vang danh thiên hạ, một người là tướng quân thiếu niên uy phong lẫm

liệt, nhưng một tia sát khí của tướng quân sa trường cũng không có, họ

đều là những nam tử tuấn dật phi phàm.

“Nhất định phải đưa thái tử vào chổ chết ?”

Mục phong trầm mặc hỏi, đối với thái tử hắn không hiểu biết nhiều,

cũng chỉ ở trong triều gặp qua vài lần, trong cảm nhân của hắn Thái tử là một văn sĩ nho nhã, trên người