goài thành vịn lan can. “Vậy là tụi nhóc đó bị lầm rồi, Tiểu Tranh rất nghiêm khắc trong vấn đề học thuật, thường không thiên vị ai.”
“Xem ra anh rất hiểu cậu ấy.”
“Tất nhiên! Sống cùng nhau bốn năm, xa cách thêm bốn năm nữa. Con người này
dường như mọc rễ ở trong đầu rồi vậy, một khi ý thức được thì ngay lập
tức có phản ứng, không cần nghĩ ngợi.”
Có lẽ vì cần người chuyện phiếm nhằm giảm bớt lo âu trong lòng mà Từ Văn Diệu không còn thấy ác
cảm với Lý Thiên Dương nhiều nữa, nhưng vẫn không dỡ bỏ phòng bị. “Anh
Lý, chuyện cũ không thể vãn hồi, anh như vậy là đang tự tìm phiền não
rồi.”
“Nếu xem tình cảm như một thành phẩm thì đúng là tôi đang
tự khiến mình phiền não, nhưng đã sao nào?” Lý Thiên Dương nhả khói
thuốc, khẽ khàng nói như cho mình nghe. “Từ trước tới nay, Tiểu Tranh
không bao giờ tính toán cái gì gọi là bỏ vốn và lời lãi gì với tôi. Con
người, sống cẩn thận và khôn khéo cho lắm, đến cùng vẫn bỏ lỡ thời gian. Nếu là vậy thì còn có ý nghĩa gì nữa?”
Hắn nghiêng đầu nhìn Từ
Văn Diệu. “Bây giờ, tôi chỉ có một ước mong, mong cậu ấy bình an, phẫu
thuật thành công, mọi chuyện sau này hẵng tính tiếp.”
Từ Văn Diệu cũng tán thành: “Bác sĩ phụ trách đều là những y sĩ ưu tú tôi mời về, nhất định sẽ không có chuyện gì xảy ra cả.”
“Hy vọng là vậy.”
Hai người im lặng, hút thuốc, chốc chốc lại ngước đầu nhìn trời.
Đến khi điếu thuốc sắp cháy tới đầu lọc, Từ Văn Diệu lại nói: “Khi cậu ấy
bình an ra khỏi phòng mổ, tôi tuyệt đối sẽ không buông cậu ấy ra.”
Giọng của anh rất nhẹ, nghe như một câu chào bình thường, nhưng lại khiến Lý
Thiên Dương rùng mình, nheo mắt, uy hiếp đáp trả: “Chỉ sợ chuyện này
không tới phiên anh quyết định.”
“Đương nhiên là do tôi quyết
định.” Từ Văn Diệu ôn tồn nói. “Lúc nãy, khi nhìn cậu ấy được đẩy vào
phòng mổ, tôi chợt thấy sợ hãi, đó là chuyện hiếm khi xảy đến với tôi.
Anh Lý hẳn cũng biết người như tôi, leo lên được vị trí ngày hôm nay,
những việc có thể khiến tôi hoảng loạn cũng không còn nhiều nữa. Nhưng
Vương Tranh là một ngoại lệ.”
“Một khi đã là như vậy thì tôi
không thể để cậu ấy ở ngoài tầm mắt của mình, tạo thành tổn thương không cần thiết được. Tôi sẽ mang cậu ấy theo sát bên cạnh.” Từ Văn Diệu nhẹ
nhàng nói, như thể đang bàn về chuyện thời tiết vậy, anh thậm chí còn
khẽ mỉm cười. “Thực ngại khi phải nói với anh Lý rằng, sau này tôi sẽ
không cho phép anh xuất hiện trước mặt Vương Tranh nữa. Cậu ấy chỉ có
thể ở bên tôi mà thôi!”
Lý Thiên Dương biến sắc, dụi tắt điếu thuốc, lạnh lùng đáp: “Anh cứ thử xem.”
“Dĩ nhiên là tôi phải thử chứ, hơn nữa còn dùng đủ mọi cách. Tôi dư biết
công ty của anh Lý là đại lý tiêu thụ hàng hóa ngoại nhập. Và nếu muốn,
tôi cũng thừa sức tra ra được thành tích tiểu học của anh, hồ sơ trung
học và cả nguyện vọng thi vào trường đại học, hay thu nhập hàng tháng
của hàng xóm nhà anh đấy. Không phải tôi đang uy hiếp anh, thật đó. Tôi
chỉ là đang chứng minh cho anh thấy, tôi là ai và có khả năng làm được
những gì. Tôi không muốn anh phải mơ hồ không hay biết gì về người sẽ
nuốt tươi anh. Hôm nay, tôi thành thật nói với anh, ngoài việc tôi là
người luôn nho nhã, không thích to tiếng, vịn vào thế lực gia đình mà
tung hoành xã hội như cá gặp nước thì Từ Văn Diệu tôi, còn có thể là một kẻ rất khác nữa đó. Kẻ đó rất cố chấp và điên cuồng, vì quá thông minh
và cao ngạo nên sẽ làm ra những chuyện anh không tưởng tượng được đâu.
Hắn ta hiếm khi muốn một thứ gì đó, cơ bản thường thì không hứng thú với những điều người khác thấy hứng thú, nhưng một khi đã xác định mục
tiêu, thì dù có phải dùng thủ đoạn tàn nhẫn cỡ nào, hắn cũng không quan
tâm đâu.”
“Anh nghĩ tôi sợ anh?” Lý Thiên Dương phản chiến. “Vừa lúc tôi cũng không phải cái gì cũng thích. Vương Tranh là đối tượng mà
tôi muốn sống chung cả đời, cho nên tôi sẽ không buông tay.”
“Anh vẫn không hiểu.” Từ Văn Diệu thở dài có chút tiếc nuối, tắt thuốc, cẩn
thận dùng tay áng chừng khoảng cách để ném nó vào thùng rác phân loại,
rồi quay đầu mỉm cười. “Tôi rất ngưỡng mộ phong thái trấn tĩnh và dũng
khí hiện giờ của anh, những người như vậy tôi gặp cũng không ít. Mới đầu thì vô cùng tự tin, nhưng khi có chuyện lại co đầu rụt cổ bỏ chạy.”
“Từ Văn Diệu, anh làm vậy là có ý gì? Anh yêu Tiểu Tranh à? Có bằng với tôi không?”
“Tôi không bàn tới chuyện ai yêu ít hay nhiều, trong tình cảm giữa người với người, thứ tôi không tin tưởng cũng như không muốn đụng vào nhất, chính là tình yêu.” Từ Văn Diệu cho hai tay vào túi áo khoác, mỉm cười nói:
“Vì vậy tôi mới nói với anh, tôi cần phải có Vương Tranh.”
“Tên khốn như anh sao có thể khiến Tiểu Tranh tin và yêu cho được? Nếu cậu ấy biết thì thế nào cũng tránh anh thật xa.”
“Cậu ấy không có cơ hội để đẩy tôi đi, vì tôi sớm trở thành điều cậu ấy
cần.” Từ Văn Diệu đắc chí. “Cậy ấy kiên cường, nhưng lại cũng vô cùng
yếu đuối. Từ nhỏ đã quen với chuyện có người đi trước dẫn dắt mình. Anh
Lý, anh từng là người thích hợp, nhưng tiếc là anh đã buông tay trước,
vì vậy bây giờ cậu ấy không thể nắm tay anh được nữa, mà là đi the