i khăn trắng trùm thi thể ra.
Nhưng
anh vẫn thấy bàn tay để lộ ra bên ngoài của người ấy. Chỉ mỗi một bàn
tay gầy guộc lẻ loi trơ trọi. Những ngón tay nắm lại, móng tay đen thùi
biến dạng, giống như cơ thể đã bị rút cạn hết nước, để lộ ra con mãnh
thú hung ác, trong móng tay thậm chí còn sót lại các vết bẩn, chúng
trông như thể xâm nhập vào máu huyết rồi thẳng đến lây dính vào trong
cốt tủy linh hồn.
Thế nhưng, trong trí nhớ của anh, bàn tay của
người thầy đó trắng nõn thẳng tắp, khớp xương không hề nổi rõ, ngón dài
mượt mà, ở chỗ đầu xương ngón tay có chút gì đó khác lạ, móng tay mang
sắc hồng cùng trắng, tất cả đều được cắt ngắn sạch sẽ, mỗi khi nhìn
chúng không hiểu sao Từ Văn Diệu luôn nghĩ đến một câu kinh kịch của địa phương:
Tóc người cài lược trắng, mười ngón như mầm gừng.
Nhìn bàn tay co rút trơ xương xẩu, thiếu niên mười bốn tuổi liền hiểu được, người kia thật đã chết.
Một người khi chết lại trở nên đáng sợ và khiếp đảm như thế.
Tiếp theo đó, anh mới bắt đầu thấy tim mình đau đớn như bị cào rách, đau đến không ngăn được, chỉ có thể gục ngã quỳ xuống đất, co người lại mà gào
khóc.
Những người xung quanh, có cả cha mẹ của người thầy trẻ,
cùng một vài thân thích, đều thấy cậu học trò kia thật tôn sư trọng đạo. Thời đại này, hiếm người kính trọng thầy cô đến vậy, huống hồ gì người
thầy đó đã thân bại danh liệt, đoạn tuyệt với mọi người như thế.
Thấy anh khóc mỗi lúc một thê thảm, người nhà ở quê bắt đầu ngượng ngùng.
Ông cậu của người thầy nọ bước tới dìu anh dậy, chần chừ nói: “Cậu bé,
cháu đừng đau lòng quá. Thằng cháu tôi nó ra nông nổi này đều là tự làm
tự chịu… đang yên đang lành không chịu lại chui đầu vào ngõ cụt…”
Từ Văn Diệu đột ngột ngước đầu, cậu thiếu niên mang đầy nước mắt như dã
thú hung hăng nhìn ông cậu đó. Điều anh muốn nói: Không phải vậy, nếu
không phải tại tôi thì căn bản thầy sẽ không đi theo con đường này.
Chính tôi mới là người gây ra tội. Nhưng trong nỗi bi ai quá lớn, cậu
thiếu niên không thể sắp xếp được từ ngữ, sau đó dứt khoát nói ra điều
muốn nói, chỉ biết trừng mắt nhìn một lúc lâu, rồi nghẹn ngào đáp:
“Người cũng đã chết, đừng nói gì bậy bạ về thầy ấy.”
Câu nói của anh sau đó đã khiến cho mọi người ở đó đau lòng rơi lệ.
Trong ngập ngộn tiếng khóc, họ cùng nhìn thi thể được đẩy vào lò thiêu, nháy
mắt, một người từng sống giờ hóa thành một nhúm cát bụi.
Chẳng gì có thể khiến người khác sâu sắc hiểu thế nào là nỗi thê lương cùng cực của cái chết bằng quá trình đưa tiễn này.
Từ Văn Diệu sau khi trưởng thành đã thủ đoạn, đã sành sỏi, nhưng sự bất
lực và nỗi đau ngày thiếu niên lưu lại trong ký ức vẫn ngày lại ngày ủ
ấp thành nỗi sợ hãi thâm trầm. Anh cứ sợ có một số việc anh không thể
nắm giữ trong tay, và có một số người chỉ khuất mắt một lần liền bỏ lỡ,
bất lực.
Giống như bây giờ đây, khi nhìn Vương Tranh bị đẩy vào
phòng mổ, anh lại miên man nghĩ ngợi, lỡ như nguy cơ cao nhất, vị giáo
sư già bất cẩn cắt phải bộ phận không nên, hoặc mạch máu bị vỡ khiến
xuất huyết không ngừng? Hay như sau ca mổ sẽ xảy ra tình trạng suy kiệt
biến chứng?
Mở ra cơ thể, hiểm nguy không đâu là không có.
Từ Văn Diệu tâm phiền ý loạn đứng dậy, đi ra khu hành lang phía ngoài, sờ
túi áo, lấy bao thuốc, gài một điếu thuốc lên môi, lại không tìm thấy
bật lửa.
Bỗng có một bàn tay đưa qua, mồi lửa giúp Từ Văn Diệu.
Anh rít một hơi thuốc, nhả luồng khói xanh ra ngoài, lúc sau lại nói:
“Cảm ơn.”
“Không có gì.” Đối phương đáp, Từ Văn Diệu nghiêng đầu qua nhìn, là Lý Thiên Dương.
Lý Thiên Dương cũng đang hút thuốc, gật đầu tỏ ý chào anh, rồi im lặng phả khói thuốc, ngước đầu nhìn trời.
Hôm nay là ngày phẫu thuật của Vương Tranh, không có chuyện Lý Thiên Dương
không biết. Và một khi đã biết thì liền nhất định có mặt, vì vậy Từ Văn
Diệu đụng mặt hắn ở đây cũng không thấy ngạc nhiên.
Chỉ là hơi bất ngờ khi hắn không tới trước phòng mổ, nói đôi ba câu động viên với cậu. Chuyện này thì nằm ngoài dự đoán của anh.
Từ Văn Diệu nheo hai mắt hút thuốc, chậm rãi cảm nhận từng luồng khói trôi ngược vào phổi, đến cơn khoái cảm khi dòng khí trồi ra khỏi mũi. Sau đó hỏi: “Anh đến lâu chưa?”
“Đã được một lúc, khi Tiểu Tranh còn ở trước phòng mổ.”
Thế nghĩa là thấy hết cảnh Từ Văn Diệu và Vương Tranh siết chặt tay tạm
biệt nhau. Anh nghĩ ngợi một lúc lại nói: “Đừng lo lắng. Cậu ấy đã cam
đoan sẽ không có chuyện gì cả. Cậu ấy vốn rất kiên cường.”
“Tôi
biết, Tiểu Tranh luôn mạnh mẽ như thế.” Lý Thiên Dương vẫn dõi mắt nhìn
phía trời xa. “Bề ngoài thì trông cậu ấy yếu đuối, xem phim cũng rớt
nước mắt được, nhưng kiên cường từ trong xương tủy, không dễ gì phát
hiện ra…”
Từ Văn Diệu thở dài. “Khi quan sát cậu ấy quả thực rất dễ cho rằng cậu ấy thật ủy mị, nói năng lúc nào cũng nhỏ nhẹ, tính tình cũng không dứt khoát như những người đàn ông khác. Nhưng nhìn là biết
người tốt. Nghe nói trong trường rất được sinh viên quý mến, mỗi khi làm luận văn tốt nghiệp sinh viên luôn thích chọn cậu làm giáo viên hướng
dẫn.”
Lý Thiên Dương cười lấy lệ, gảy tàn thuốc phía n