thì để không phải làm bẩn
mắt cậu, chúng ta nên đường ai nấy đi”.
Giám đốc Hách sững sờ, trong mắt toát ra vẻ bất lực.
“Cứ vậy đi. Chìa khóa nhà cậu tôi để trên bàn trà, chắc cậu cũng đã thấy.
Quần áo giày dép tôi mặc, giống như lời cậu nói, đều là do cậu mua, nên
tôi sẽ chẳng có quyền gì lấy đi. Còn quán bar…”. J quay đầu liếc nhìn
cửa tiệm sau lưng, buồn bã nói. “Nói thế nào thì đó cũng là cậu bỏ tiền
ra mở, tôi vốn dĩ không có quyền hành gì, mọi thứ đến từ đâu thì nên về
lại đó thôi”.
Anh nói xong, không để ý tới giám đốc Hách nữa, xoay người móc tấm thẻ ngân hàng từ trong túi ra đưa cho Vương Tranh:
“Thầy Vương, hôm qua tôi gọi điện tìm cậu là tính trả tiền cho cậu. Thật lòng tôi rất cảm kích ơn cậu, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn không thể nhận tiền. Mọi chuyện không phải như cậu Hách đã nói. Cả đời này tuy
tôi đã chịu rất nhiều oan ức cùng đau khổ, nhưng nếu nhận số tiền này
thì tôi còn tư cách gì nhìn người nữa? Mong cậu nghĩ tình tôi mà nhận
lại”.
Lời lẽ đã tha thiết tới mức này, Vương Tranh không thể
không nhận, nhưng ngực vẫn thấy khó chịu, không kìm được cất tiếng hỏi:
“Trả tôi rồi anh còn tiền trang trải không?”.
“Còn chứ”.
Trương Quý Sinh ngẩng đầu nói. “Tôi lấy hết tiền lương làm ở nhà hàng
rồi, tuy không nhiều nhưng đủ để sống. Nếu thiếu thì tôi cũng có chân có tay mà, sẽ không để mình chết đói”.
Nhìn J như vậy, ngay cả
Từ Văn Diệu cũng không nhịn được mà xen vào: “Không thì tôi tìm công
việc mới cho anh. Hãy yên tâm, việc lần này rất phù hợp với anh…”.
Lời nói chưa dứt đã bị J xen ngang cự tuyệt. “Không cần đâu. Tôi đã gây quá nhiều phiền phức cho hai người rồi. Hơn nữa, nếu có thể, tôi không muốn có quan hệ gì với cả hai. Xin lỗi thầy Vương, tôi thật sự không biết ăn nói lắm mong cậu không để bụng. Tôi rất có hảo cảm với cậu, với cả Văn
Diệu, thậm chí còn mong có ngày chúng ta xem nhau như bạn bè. Nhưng bây
giờ vẫn không phải lúc”. Anh ngừng lại, sắp xếp câu chữ, rồi vụng về
giải thích: “Tôi đã lớn tuổi như thế này rồi, không làm được bất cứ việc gì, bản thân cũng cảm thấy vô cùng xấu hổ, cả cuộc đời cứ không tiến bộ rồi vô phương giải quyết được chuyện của mình, tôi thật… thật rất xấu
hổ…”.
“Anh đừng nghĩ vậy!”. Vương Tranh cắt ngang nói.
“Nếu không nghĩ vậy thì phải nghĩ thế nào đây?”. Trương Quý Sinh ảm đạm
cười, nói: “Tôi đi đây, sau này khi nào rảnh sẽ liên lạc với cậu”.
“Anh đi đâu?”. Vương Tranh hỏi.
“Chắc là về quê, thành phố bên đó nhỏ, mở một hàng quán buôn bán gì đó cũng
dễ dàng hơn”. Trương Quý Sinh gật đầu chào mọi người. “Nếu có dịp sẽ gặp lại”.
“Đợi đã!”. Giám đốc Hách lúc này như bừng tỉnh khỏi
cơn mộng, cuống cuồng chạy tới nắm lấy tay Trương Quý Sinh, nhưng anh đã nghiêng người né tránh. Trương Quý Sinh bình tĩnh nhìn đối phương nói
rất nhẹ: “Xin lỗi, tôi thật sự không muốn có dây dưa gì với cậu nữa!”.
“Đừng như vậy, không phải, xin anh hãy ở lại!”. Giám đốc Hách đến lúc này mới thực sự hoảng loạn, run rẩy nói: “Tôi, tôi sẽ không trách cứ gì anh
nữa. Không, sau này tôi không bao giờ nghi ngờ gì anh nữa, tôi…”.
“Cậu không cần tôi ở lại như cậu đã tưởng đâu!”. Trương Quý Sinh lắc đầu,
giọng nói cố gắng dịu dàng hết sức, nói: “Chẳng qua bây giờ cậu chưa kịp thích nghi với việc mất đi một kẻ cậu luôn coi thường và tùy tiện trách mắng mà thôi”.
“Tôi chưa từng coi thường anh…”.
Trương Quý Sinh thở một hơi, gương mặt đầy sự mỏi mệt, mềm giọng nói: “Bây giờ nói những lời này đã không còn ý nghĩa gì nữa. Số tiền nợ mà cậu đã trả giúp tôi, sau này từ từ tôi sẽ kiếm tiền trả lại. Mong cậu nhượng tình
chúng ta từng sống với nhau, tôi đã từng chăm sóc sinh hoạt cá nhân cho
cậu, mà thong thả cho tôi thời gian trả nợ… Nếu cậu không thể đáp ứng
cũng không sao, tôi hiểu…”.
“Trương Quý Sinh, có thật là anh quyết tâm muốn bỏ đi?”. Giám đốc Hách cắt ngang lời anh, lớn tiếng chất vấn.
Trương Quý Sinh gật đầu.
“Được, anh giỏi lắm!”. Giám đốc Hách mặt mày xanh xám, dựng ngón trỏ lên, chỉ
thẳng vào mặt J, dữ tợn bật ra một câu: “Vậy thì mau mau cút khỏi đây!
Đừng để tôi trông thấy anh lần nào nữa!”.
Anh ta quát tháo xong cũng không nhìn J một cái liền nổi giận xoay lưng bỏ đi.
Trương Quý Sinh nhìn theo bóng lưng đối phương rời đi, trong mắt chất chứa đau thương và thống khổ, thở dài một tiếng rồi gục đầu xuống. Lúc sau nhỏ
nhẹ nói với hai người còn lại: “Tạm biệt, tôi đi đây!”.
“J
à”. Vương Tranh gọi, bỗng thấy bất an nhưng lại không biết phải nói gì,
suy nghĩ một chút thì bước tới trước mặt J: “Đưa tôi di động của anh”.
J chần chừ chốc lát, lấy điện thoại ra đưa cho Vương Tranh. Vương Tranh
lưu vào máy J số điện thoại bàn, email và địa chỉ MSN của cậu, sau đó
mới trả lại cho đối phương rồi căn dặn: “Đi đâu cũng phải nhắn tin báo
cho tôi hay. Đừng giống như hôm nay cứ thế mà im lặng bỏ đi, nhé?”.
Khóe miệng J run run, trầm mặc, gật đầu.
“Tôi đã lưu vào máy tất cả cách thức để liên lạc với tôi. Sau này không có
chuyện anh không thể tìm được tôi đâu”. Vương Tranh ngừng lại một lát.
“Cố gắng giữ gìn sức khỏe, tự lo cho mình nhé”.
“Cảm