y, cắn răng hỏi: “Trương Quý Sinh, tôi hỏi anh, từ ngày anh theo tôi, tôi có từng đánh đập ngược đãi anh sao? Tôi đối với
anh như thế còn chưa đủ tốt ư? Những khi anh gặp chuyện, không phải đều
do tôi giải quyết giúp? Tôi đã làm gì để anh phải tức giận bỏ nhà trốn
đi? Anh bao nhiêu tuổi rồi? Anh tưởng mình là thiếu niên mới mười mấy
tuổi đầu giận dỗi mong được tôi dỗ dành sao? Tôi nói cho anh biết, theo
tôi rồi thì đừng có sinh tật như vậy! Hôm nay, anh nhất định phải theo
tôi về! Không muốn cũng phải về! Anh đừng mong hai người gọi là bằng hữu này có thể giúp được anh! Anh đừng ngốc nữa! Ai lại ngu si đi giúp đỡ
tình nhân cũ của bạn trai mình chứ? Anh đúng là thứ suốt ngày chỉ biết
mơ tưởng tới tình cũ…”
Trương Quý Sinh tức giận đến toàn thân run lên, run rẩy nói: “Cậu, cậu im đi!”
Những lời đó vô tình chọc đúng chỗ ghét của Từ Văn Diệu, làm anh nhếch mép
cười nhạt: “Anh Hách, chuyện đó chẳng cần anh bận tâm. Tôi vốn dĩ là
người trọng tình nghĩa, nếu có thể giúp tôi liền giúp một tay, chứ không phải loại người tham lam được voi đòi tiên. Hôm nay, chả cần anh nói
khích, một khi Trương Quý Sinh đã không muốn thì anh đừng hòng dẫn anh
ta đi trước mặt tôi. Tôi không có ý dây dưa gì, chẳng qua xét lương tâm
mà nói, tôi chẳng thể nhìn bạn mình bị người ta khi dễ được. Tiểu Tranh
nhà tôi rất hiểu tính cách này ở tôi, phải không em?”
Vương Tranh gật đầu: “Đúng vậy! J, anh đừng sợ! Nếu muốn rời khỏi thì anh cứ đi.
Nếu tiền không đủ chúng tôi sẵn lòng cho anh vay.”
J buồn bã
cười, quay sang cúi đầu với Vương Tranh: “Xin lỗi Vương Tranh, vì tôi đã kéo cậu vào phiền phức này. Thật lòng xin lỗi cậu!”
Không chờ
Vương Tranh phản ứng lại J liền đứng thẳng lưng xoay người nói với giám
đốc Hách: “Tôi biết cậu nhất định sẽ không tha thứ cho tôi, nhưng hôm
nay tôi phải nói câu này: Chúng ta chia tay đi!” Mặc dù Vương Tranh đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng khi nghe J rõ ràng đòi
chia tay như thế lại thấy kinh ngạc không thôi. Trong ấn tượng của cậu, J là một người dịu dàng và hiền lành. Anh không giống Tạ Xuân Sinh. Tạ
Xuân Sinh lúc ban đầu bị ngược đãi hoàn toàn không biết phản kháng,
ngoại trừ yếu tố tâm lý đầy bí ẩn, thì cũng do cậu ta lớn lên trong một
hoàn cảnh bình thường bất ngờ gặp phải chuyện bạo lực nên không biết
phải đối phó thế nào. Còn J thì hoàn toàn khác hẳn. Cho tới bây giờ, anh luôn tìm cách giãy giụa và thoát khỏi nghịch cảnh. Cuộc sống khó khăn
khiến anh hiểu rằng, nếu có người tốt với mình thì mình phải biết giữ
gìn và quý trọng. Giám đốc Hách có tướng mạo đẹp đẽ, sự nghiệp thành
công, tuổi đời còn rất trẻ. Tính ra, với những người trong giới, anh ta
là người có điều kiện tương đối hoàn hảo. Hơn nữa lại còn xuất hiện vào
lúc J khó khăn nhất mà ra tay giúp đỡ. Chẳng cần nghĩ cũng biết, miễn là anh ta có gì yêu cầu thì J sẽ tuyệt đối không cự tuyệt.
Nhưng bây giờ, J lại đơn phương đưa ra ý muốn chia tay. Rốt cuộc, chuyện kinh khủng gì đã xảy ra để J có thể mạnh mẽ và kiên cường đưa ra quyết định
như thế?
Trong khi Vương Tranh còn chưa tìm ra lời giải thì phía
bên này, giám đốc Hách đã lồng lộn lên, xông tới, một tay túm lấy cổ áo
của J, một tay vo lại thành nắm đấm tính sẽ giáng vào mặt J. Từ Văn Diệu rủa một câu gì đó không nghe rõ, nhưng giây sau, anh liền xấn đến giữ
chặt nắm đấm của giám đốc Hách, cất tiếng mắng: “Mẹ kiếp, có gì thì bình tĩnh nói chuyện, đàn ông đâu cần phải động tay động chân?”.
Mặt mày giám đốc Hách âm trầm bất định, trừng mắt nhìn J đầy nguy hiểm, như thể sẽ xông lên nuốt chửng đối phương: “Được, nói thì nói đi! Có gì
muốn cứ nói đi! Anh nói xem, anh dựa vào cớ gì lại đòi chia tay tôi? Anh ăn của tôi, ở của tôi. Mẹ nó chứ, từ đầu đến chân có gì là không xài
tiền của tôi? Bây giờ muốn chia tay à? Lợi dụng xong rồi tính phủi tay?
Muốn chia tay hả, đừng có mơ!”.
Đoạn lại hất Từ Văn Diệu ra,
quát gầm lên: “Họ Từ kia, chuyện này can gì tới anh hả? Tôi nói cho
biết, đây là việc riêng giữa Trương Quý Sinh và tôi, không tới phiên
người ngoài như anh xen vào, anh dựa vào cái gì mà đứng đó chỉ huy hả!
Cả cậu nữa Vương Tranh! Cậu đừng tưởng chỉ mình Trương Quý Sinh là oan
khuất, tôi thì sao? Hai người hỏi anh ta xem, tôi đối xử với anh ta thế
nào? Trương Quý Sinh, anh có lương tâm thì thành thật nói xem, tôi đối
với anh có tốt hay không?”.
Mắt Trương Quý Sinh đỏ lên, thần sắc
đầy vẻ thống khổ, ra sức giãy khỏi tay giám đốc Hách, bi thương nói:
“Phải, cậu đối với tôi rất tốt! Lúc tôi thiếu nợ nặng lãi, tính tự sát,
chính cậu đã cứu tôi. Ân tình đó, tôi xin ghi nhớ, hơn nữa không phải
không muốn trả. Thế nhưng cậu lại…”.
“Tôi làm sao? Mẹ kiếp,
tôi thế nào hả? Chuyện năm mươi vạn lẽ nào là tôi nói sai? Khi không anh lại nhận số tiền đó làm gì? Hả? Trước mặt người tình cũ, anh hãy nói
cho rõ ràng đi, mẹ kiếp, thật sự là trong lòng anh không có ý đồ chứ?”.
J khẽ nhắm mắt, khóe miệng run run, bao lời muốn nói lại hóa thành tiếng
thở dài. Sau một lúc im lặng, anh mới chán nản nói: “Bỏ đi, cậu muốn
nghĩ sao thì nghĩ. Nếu cho rằng tôi ti tiện