, làm hại cậu vừa sung sướng vừa sợ hãi muốn giãy thoát khỏi sự khoái lạc thuần túy đó.
Sau khi cả hai
cùng tới cao trào, Vương Tranh nghĩ rằng trận này tới đây là kết thúc có thể nghỉ ngơi rồi, nhưng nào ngờ bấy giờ Từ Văn Diệu mới chính thức vào trận, bày ra đủ mọi loại kỹ năng. Anh liên tục hôn lên cơ thể cậu, ra
sức vuốt ve, âu yếm Vương Tranh từ trên xuống dưới. Anh như thể đứa bé
tìm thấy được món đồ chơi mới, dùng ánh mắt say đắm cùng cuồng mê săm
soi nghiên cứu cơ thể Vương Tranh từ trước ra sau. Mỗi một tấc da thịt
cậu đều không bị anh bỏ sót. Mỗi một nơi mẫn cảm đều được anh tìm ra và
thỏa mãn. Cơn tình ái quét qua dữ dội như một trận bão vậy. Tới tận khi
Vương Tranh không còn chịu nổi run lên nhè nhẹ, sắp chết ngất đi Từ Văn
Diệu lại một lần nữa đi vào với nhịp độ hết sức thong thả cùng thái độ
vô cùng kiên quyết.
Mặc dù Vương Tranh đã mệt như gần chết tới
nơi thì ở chỗ sâu kín nhất trong cơ thể vẫn hoàn toàn tiếp nhận và khao
khát từng đợt va chạm ướt át đó, khiến cơ thể rã rời của cậu thực sự đạt được đỉnh điểm của khoái hoạt. Sau khi màn vận động kịch liệt kết thúc, Vương Tranh cũng trở nên biếng nhác hẳn, quên luôn cả thói quen có từ
lúc bé là trước khi đi ngủ phải rửa mặt đánh răng sạch sẽ. Cậu chây lười nằm trong chiếc chăn lông, lớp lông mềm mại che kín da thịt tươi hồng
và khẽ khàng ma sát làm cậu ngứa ngáy vô cùng.
Vương Tranh mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ. Với một kẻ chẳng mấy khi ngủ say lại còn
mắc chứng mất ngủ như Vương Tranh thì phải nói, chuyện có được giấc ngủ
sâu là vô cùng hiếm hoi. Nếu như chẳng phải bị cơn đói làm tỉnh giấc thì cậu chỉ muốn ngủ một trận thỏa thích mới thôi. Trong lúc mơ mơ màng
màng cậu loáng thoáng nghe thấy ai đó nói gì đó, âm thanh xa xôi như
vẳng ra từ trong hang động. Vương Tranh dúi đầu vào trong chăn nhưng
cũng không ngăn được giọng nói kia chui vào tai mình. Thanh âm cứ rền rĩ nhức nhối khiến Vương Tranh khó chịu xốc chăn ngồi dậy, mở mắt ra thì
cậu phát hiện quả thật mình đã bị tiếng nói của ai đó đánh thức.
Âm thanh cậu nghe thấy trong giấc ngủ hoàn toàn không phải là ảo giác, bên ngoài cánh cửa phòng ngủ đã khép có người đang cãi vã. Một người lớn
tiếng quát lên: “Đời này tôi chưa bao giờ suy tính chuyện gì cho mình,
nếu là anh em thì cậu không thể ngậm miệng lại cho tôi nhờ à?”
Vương Tranh nhận ra, đó là giọng của Quý Vân Bằng. Đương lúc cậu nghi hoặc
không hiểu sao Quý Vân Bằng lại đến đây thì Từ Văn Diệu đã lạnh lùng lên tiếng: “Nếu cậu không muốn tôi xen vào thì đừng nói chuyện này với
tôi!”
“Tôi cũng muốn biết sao tôi lại nói ra lắm đây này? Bộ tôi là đang tính giết người phóng hỏa ư? Mẹ nó, bây giờ chẳng qua là tôi
thích một người! Cậu cho rằng trên đời chỉ có mình cậu mới có quyền yêu
đàn ông còn tôi thì không? Mẹ kiếp thật! Tôi nói cho cậu biết, cái thứ ở trong quần tôi cũng không thua gì thằng đàn ông nào đâu!”
“Cậu
nhỏ tiếng thôi! Tiểu Tranh vẫn đang ngủ!” Giọng điệu Từ Văn Diệu có vẻ
rất bình tĩnh. “Chúng ta đâu bàn về máy khoan mà cậu cho rằng mũi khoan
càng lớn càng có hiệu suất cao? Mà cũng lạ thật, cậu quen người ta được
bao lâu mà mạnh mồm nói thích, mẹ cậu chứ, cậu biết thích là gì không?”
“Khi tôi ở cạnh cậu ấy thì thấy rất vui vẻ, rất dễ chịu, vậy không phải
thích là gì? Từ nhỏ tôi đã không có mẹ, có cha mà cũng như không, cho
nên tôi chẳng mong sẽ lấy vợ sinh con nối dõi tông đường cho lão ta nhờ! Yêu đàn ông thì đã sao? Từ Văn Diệu, cậu nói thật đi, lẽ nào cậu còn để ý tới Tiểu Tạ? Mẹ kiếp, đừng có đứng núi này trông núi nọ…”
“Quý Vân Bằng! Cậu ngon thì lặp lại câu đó lần nữa cho tôi nghe!” Từ Văn Diệu đanh giọng mắng.
Quý Vân Bằng im không nói, vốn dĩ đã quen với một Từ Văn Diệu khí thế hơn
người nên giờ phút này cũng không dám chọc tức đối phương.
“Nếu
người cậu yêu là người khác tôi chẳng những không ngăn cản mà còn đích
thân dốc sức giúp cậu đạt được ước nguyện, ai bảo cậu là bạn nối khố của tôi cơ chứ? Nhưng nếu đối tượng là Tạ Xuân Sinh thì không được! Cậu ta
không hợp với cậu!”
“Tại sao chứ?” Quý Vân Bằng gấp gáp nói.
“Cậu biết gì về cậu ta? Cậu chỉ vì cậu ta từng bị ngược đãi mà nảy sinh lòng thương cảm, đó chẳng qua là thương hại rồi trở nên thích mà thôi, không có gì đặc biệt hết. Còn mà cậu muốn tìm người yêu, tôi không cho phép
cậu tìm cậu ta! Không phải tôi có ý nói Tiểu Tạ không tốt, mà ngược lại, cậu ta rất ngoan lại hiền lành. Nhưng mà Vân Bằng à, vì chúng ta là anh em nên tôi mới nhắc nhở cậu điều này, tại sao Tạ Xuân Sinh lại nhẫn
nhục chịu đựng cảnh bị ngược đãi lâu tới vậy? Cậu cho rằng con người ta
sau khi trải qua chuyện như thế còn có thể dễ dàng động lòng với cậu
sao? Trạng thái tinh thần của cậu ta không tốt, trong khi đó bản thân
cậu lại là người thô lỗ. Một hai ngày thì không có gì, nhưng còn một
năm, hai năm thì sao, cậu tin rằng mình sẽ chịu được?”
“Tôi…”
“Đừng vội trả lời, cứ về nhà mà bình tĩnh suy nghĩ rồi nói sau cũng không muộn.”
“Không cần suy nghĩ, tôi…”
“Im ngay!” Từ Văn Diệu rít lên. “Bớt nói sàm đi! Lập tức cút về đi làm cho
tô