trang chủ."
"Thấm Du?" Lâu
Nguyệt Lan trợn hai tròng mắt lên, thập phần ngoài ý muốn, "Xuất môn bảy,
tám tháng, còn tưởng bọn họ sẽ không trở lại, không ngờ..." Dừng lại,
chuyển mắt nhìn phu quân bên cạnh."Đi Ta?"
Hải Đi Ta, một nam nhân
tư văn nhã nhặn luôn tĩnh lặng, không thích nói chuyện, nhưng trên miệng lúc
nào cũng tươi cười hòa ái, từ ngày đầu tiên bắt đầu ở rể trong Lục Ánh sơn
trang, hắn chỉ an phận đi theo phía sau Lâu Nguyệt Lan, cũng không đứng trước
mặt nàng, thậm chí rất ít khi đứng song song bên cạnh nàng. Lúc Lâu Nguyệt
Lan nói chuyện, hắn cũng không xen miệng vào, biểu hiện đúng mực là thân phận
người ở rể yếu hèn.
Nhưng mỗi khi Lâu Nguyệt
Lan muốn quyết định chuyện gì thì nàng luôn luôn hỏi ý hắn, cuối cùng, quyết
định của nàng lúc nào cũng theo ý hắn.
"Nữ nhi muốn gặp mẫu
thân, đây là tình thân, có thể nào không cho gặp." Hắn thản nhiên nói.
"Nói rất đúng, dù
sao đây cũng là nhà mẹ ruột của nàng, sao có thể không cho nàng trở về thăm
người thân." Thế là, Lâu Nguyệt Lan phất phất tay. "Cho bọn họ vào
đi!"
Thân tình?
Lục Phù Dung khinh miệt
cười lạnh, càng nhiều người càng dễ hiếp bà hơn, tưởng bà không biết đây mới là
ý đồ chân chính của bọn họ hay sao?
Hừ hừ, đừng tưởng bà sẽ
để cho bọn họ được như ý nguyện!
"Gì? Ngươi...ngươi
sao lại..." Lâu Thấm Du vừa vào, Lâu Nguyệt Lan liền thập phần kinh ngạc
trừng mắt nhìn phần bụng hở ra của Lâu Thấm Du."có hài tử?"
Vừa nghe Lâu Nguyệt Lan
hỏi, Lâu Thấm Du lập tức hiểu, Lâu Nguyệt Lan biết rõ chuyện nàng bị hạ thuốc.
"Sau khi thành thân
rồi tất nhiên sẽ có hài tử." Nàng nói như không hề có việc gì xảy ra.
"Ờ..." Lâu
Nguyệt Lan liếc nhanh Lục Phù Dung một cái, người kia trông càng kinh ngạc hơn
so với nàng "Nói vậy cũng phải." Nhưng chuyện này cũng không quan
trọng, quan trọng là..."Ta nghĩ, các ngươi ở lại phía sau núi thật sự
không tốt lắm, các ngươi cũng đã về rồi, vừa đúng lúc nên bàn lại..."
"Đúng vậy, bọn ngươi
ở lại phía sau núi không tốt lắm" Lục Phù Dung đột nhiên cắt lời "Nếu
ngươi đã mang thai, vậy kêu trượng phu của ngươi mang ngươi về nhà đi
thôi!" thuận theo ngữ khí của Lâu Nguyệt Lan, ra một quyết định khác.
Dám tự tiện tác chủ!
Lâu nguyệt Lan sầm mặt
lại. "Nương, đừng quên, muội phu và ngài đã từng có ước định..."
"Ta không quên, là
”ta” và hắn đã lập ra ước định, cho nên ta cũng có quyền hủy bỏ ước định
này" Lục Phù Dung đắc ý nói. "Hiện tại, coi như trước mặt mọi người,
ta hủy bỏ ước định kia, Thấm Du và phu quân của nàng có thể tức khắc ly
khai!"
"Nương" Lâu
Nguyệt Lan cắn chặt răng. "Hai ngày nữa ngài sẽ đem ngôi vị trang chủ
truyền lại cho ta..."
"Đúng, hai ngày nữa,
không phải bây giờ, trước lúc đó thì ta vẫn còn là trang chủ của Lục Ánh sơn
trang!"
Nghe vậy, Lâu Thấm Du
cuối cùng cũng hiểu được phiền toái của Lục Ánh sơn trang là từ đâu mà ra, thực
rõ ràng là từ người trong nhà mà ra cả.
Nhưng thật sự là từ người
trong nhà mà ra sao?
Lâu Thấm Du chậm rãi dời
ánh mắt về phía Hải Đi Ta. "Vị này là?"
"Hải Đi Ta" vẫn
tươi cười hòa nhã như trước, giống như đang đeo một chiếc mặt nạ định hình, Hải
Đi Ta tao nhã tự giới thiệu. "Một tháng trước đã thành thân với nhị tỷ của
ngươi, đến Lâu gia ở rể."
Ở rể?!
"Hải? Chẳng lẽ
là..." Lâu Thấm Du lẩm bẩm nói như đang suy nghĩ đến chuyện gì.
"Hắn là nhị thiếu
gia của Tùng Giang phủ Hải gia." Lâu Nguyệt Lan ngạo nghễ nói.
"Thì ra là
thế." Lâu Thấm Du gật đầu tỏ vẻ minh bạch, sau đó nàng quay đầu lại nhìn
phu quân. "Thanh ca?" Hắn nói cứ giao tất cả cho hắn là được, cho nên
nàng liền giao cho hắn quyết định nên xử lý tình huống này như thế nào.
Từ lúc vào đây đến giờ,
Phó Thanh Dương lại chỉ nghe lọt lỗ tai lời nói của Lục Phù Dung.
"Thật tốt quá, ước
định đã giải trừ, ta có thể mang lão bà về nhà rồi!" Không đợi Lâu Thấm Du
phản ứng gì, hắn còn nói: "Vì đại ca nói sẽ tới đây tìm ta, nên ta còn
phải đợi hắn đến đây rồi mới có thể đi cùng hắn về nhà a!" Dứt lời, dắt
tay của lão bà. "Đi, chúng ta quay về dãy phòng nhỏ phía sau núi chờ đại
ca đi!"
"Khoan, khoan đã
muội phu!" Lâu Nguyệt Lan vội nói. "Ở sau núi không tốt, các ngươi
vẫn nên ở lại trong trang này đi!"
"Không cần!"
Phó Thanh Dương quả quyết cự tuyệt. "Là nam tử hán đại trượng phu, ta cũng
không muốn để nữ nhân nuôi!"
Sắc mặt Lâu Nguyệt Lan
khẽ biến. "Không có ai dám nói ngươi là để nữ nhân nuôi, ngươi là con rể
của Lâu gia, đến sơn trang ở vài ngày làm khách cũng không được sao?"
"Ta ở lại dãy phòng
nhỏ!" Phó Thanh Dương vẫn cự tuyệt, sau đó hắn nắm tay Lâu Thấm Du xoay
người bước đi.
Thấy thế, Lâu Nguyệt Lan
tức giận lên đang định phát tác, đột nhiên một bàn tay thon dài đặt trên cánh
tay của nàng trấn an, nàng thu hồi mắt lại, Hải Đi Ta vẫn ôn hòa tươi cười như
cũ.
"Được rồi, không cần
phải miễn cưỡng bọn họ!"
Trong nháy mắt, bao nhiêu
tức giận của Lâu Nguyệt Lan biến mất sạch, khóe miệng gợn lên một nụ cười âm
trầm giả tạo.
Hải Đi Ta nói "được
rồi", ý là hắn đã hạ độc rồi, vậy cho dù có lưu tam muội bọn họ lại cũng
vậy mà th