hành danh trên giang hồ, có lẽ hắn có thể thỉnh bọn
họ đến hỗ trợ, có lẽ...
"Đúng rồi, lão bà,
thiếu chút nữa đã quên..."
"Thanh ca?"
"Ba viên thuốc này
là đại ca đã gửi cho ta, nàng giữ lấy, trước khi bước chân vào Lục Ánh sơn
trang, phải nhớ rõ uống một viên chung với máu của ta..."
Máu của hắn?!
"Gì?"
"Tuy rằng thứ độc
kia ngay cả Đường môn cũng không giải được, nhưng không làm khó được nhị ca của
ta..."
Độc?!
"Dạ?"
"Cho nên trăm ngàn
lần đừng quên, nhất định phải dùng máu của ta uống viên thuốc trước rồi mới có
thể tiến vào Lục Ánh sơn trang!"
"..."
Lục Ánh sơn trang rốt
cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Khác với lúc Lâu Thấm Du
xuất giá không phát thiệp mời, lúc này trang chủ của Lục Ánh sơn trang truyền
địa vị trang chủ lại, Lâu Nguyệt Lan đã phát ra mấy trăm thiệp mời, cơ hồ hễ
người nào trên giang hồ hơi có chút thanh danh đều được gửi thiệp mời, chỉ hận
không thể mời tất cả mọi người đến "chứng kiến".
Nàng muốn "quang
minh chính đại" nhận địa vị trang chủ từ tay của Lục Phù Dung, tuyệt không
để lại cơ hội cho bất cứ kẻ nào nghi ngờ.
Đang lúc dùng bữa trưa...
Trên bàn ăn, Lâu Nguyệt
Lan và Hải Đi Ta khẩu vị phong phú, vừa thỏa mãn thưởng thức sơn hào hải vị,
vừa phấn chấn cao hứng bàn luận xem có bao nhiêu tân khách đến, trong đó lại có
bao nhiêu người thành danh trên giang hồ, có những người đó làm nhân chứng,
không ai có thể nghi ngờ địa vị trang chủ của nàng làm sao mà đạt được.
Mà Lục Phù Dung, Lâu
Nguyệt Sương và Lâu Tuyết Du chỉ biết im lặng nhìn nhau...
"Nương."
Lâu Nguyệt Lan đột nhiên
kêu lên một tiếng khiến kẻ bị kêu hơi kinh hãi, cố gắng trấn định tinh thần.
"Lại có chuyện
gì?"
"Hai ngày nữa sẽ là
lễ chính thức truyền ngôi, ngài...” Lâu Nguyệt Lan chậm rãi ném một cái nhìn
trào phúng về phía Lục Phù Dung "đừng mơ tưởng giở trò quỷ gì ở đó, nếu
không..” ánh mắt từ từ lóe lên. "ta cũng không dám cam đoan thuốc giải của
ta có thể thiếu viên nào hay không!"
Lục Phù Dung sầm mặt lại
kinh hãi. "Ngươi muốn gì?"
"Không có gì"
Lâu Nguyệt Lan cười giảo hoạt. " chỉ cần tất cả mọi việc đều được thuận
lợi, không có bất cứ chuyện gì xảy ra."
"Ngươi..." Lục
Phù Dung căm hận đến không nói được lời nào, trong lòng run lên, trừ phi bà
nguyện ý mạo hiểm, nếu không bà sẽ không có cách
nào phản kháng.
Sai rồi, bà thật sự sai rồi!
Có dã tâm không sai, muốn
chứng minh nữ nhân vĩ đại hơn so với nam nhân cũng không sai, nhưng mà toàn bộ
cách bà dạy dỗ nữ nhi thì đã hoàn toàn sai rồi!
Bà vốn ôm kỳ vọng rất lớn
đối với Lâu Nguyệt Sương, nhưng Lâu Nguyệt Sương lại nói nàng không có dã tâm
thống lĩnh giang hồ; Lâu Thấm Du là một nữ nhi có khả năng, nhưng trong lúc tối
quan trọng lại ngỗ nghịch không tuân theo an bài của bà; Lâu Tuyết Du là nữ nhi
hoạt bát đáng yêu nhất, nhưng tài trí bình thường, vô dụng, ngoại trừ cách sống
phóng túng, cái gì cũng không biết; mà Lâu Nguyệt Lan...
Lục Phù Dung cắn chặt hàm
răng lại.
Thật ra Lâu Nguyệt Lan
giống bà nhất, hèn hạ, giảo hoạt lại tâm ngoan thủ lạt, nhưng nàng bà chưa bao
giờ muốn để Lâu Nguyệt Lan tiếp nhận ngôi vị trang chủ của Lục Ánh sơn trang,
bởi vì Lâu Nguyệt Lan cũng không phải là con ruột của bà, mà là con của muội
muội bà.
Nhưng cho dù bây giờ bà
có nói ra sự thật thì Lâu Nguyệt Lan sẽ đổi ý sao?
Không, sẽ không, nếu là
bà, bà cũng sẽ không, bởi vì chuyện này và chuyện ai là nữ nhi của bà không có
liên quan gì với nhau, chỉ liên quan đến năng lực của bà, dã tâm của bà.
Cũng giống bà, Lâu Nguyệt
Lan cũng sẽ không chịu bỏ ý đồ tiếp quản Lục Ánh sơn trang.
"Cho nên mới nói,
nương à, ngài vẫn nên an phận một chút đi thì hơn" Lâu Nguyệt Lan thản
nhiên nhấp một ngụm trà Long Tỉnh đang tỏa hương ngào ngạt. "Chỉ cần ngài
ngoan ngoãn nghe lời, ta cam đoan ngài nhất định có thể thư thư thả thả an
hưởng tuổi già, còn đại tỷ và tiểu muội, ta cũng sẽ thay các nàng tìm đối tượng
tốt để gả đi ra ngoài!"
An hưởng tuổi già?
Chỉ sợ là sẽ bị cấm cố cả
đời!
"..." sớm biết
có hôm nay, năm đó bà không nên nhất thời mềm lòng thu dưỡng nghiệt nữ này, mà
cứ để nó tự sinh tự diệt, có chết cũng không quan hệ gì đến bà!
"Tóm lại, chỉ cần
nương ngoan ngoãn trước mặt giang hồ đồng đạo, danh chính ngôn thuận đem ngôi
vị trang chủ truyền lại cho ta..."
"Sau đó ngươi sẽ thả
chúng ta?" Lâu Tuyết Du hỏi một cách đầy mong mỏi.
"Thả?" trên mặt
Lâu Nguyệt Lan lại hiện lên nụ cười giả dối. "Tiểu muội sao nói khó nghe
như thế, ta đâu có nhốt các người lại, sao có thể nói là thả ra? Là các ngươi
hiện tại bị trúng độc, ta mới lưu lại các người trong trang để bảo đảm an toàn
cho các người nha!"
"Chúng ta bị trúng
độc, còn không phải do ngươi giở trò quỷ!" Lâu Tuyết Du oán hận lầm bầm.
Làm bộ như không nghe
thấy, Lâu Nguyệt Lan thủy chung vẫn tươi cười. "Vì an toàn của các ngươi,
các ngươi vẫn nên ngoan ngoãn ở lại Lục Ánh sơn trang đi! Thân là trang chủ, ta
nhất định sẽ..."
Đang lúc đắc ý, chợt nghe
nô bộc vội vàng báo lại.
"Bẩm nhị tiểu thư!
tam tiểu thư và tam cô gia đã trở lại, bọn họ nói muốn gặp