t cũng đều bị dọa mà bỏ chạy, miễn cho hắn không
phải chịu cảnh không có lão bà bầu bạn đến hết quãng đời còn lại, từ nhỏ đã phi
thường, thập phần, đặc biệt, phá lệ, siêu cấp nghiêm khắc dạy hắn...
Nhẫn nại, nhẫn nại, không
được bạo phát!
Mà lúc này, quá nửa là
hắn đều có thể khống chế được tính tình của chính mình, mặc dù đầu óc bừng bừng
bốc lửa một cách cuồng bạo, hắn cũng có biện pháp ngay lúc sắp bùng nổ hết sức
quay đầu rời đi, lấy tốc độ nhanh nhất thoát khỏi tình huống mà hắn không khống
chế được.
Hiện tại đang là thời
điểm hắn sắp bùng nổ, hắn có thể cảm giác
được cơn tức giận mênh mông rít gào bao phủ lý trí của hắn, nếu không bỏ đi,
hắn sẽ không thể nào khống chế được.
Nhưng hắn không thể rời
đi, bởi vì lão bà của hắn đang còn trong tay đối phương.
Lão bà của hắn, đoan
trang nhu uyển, ôn thuần lại cần lao, chưa bao giờ ngại hắn bẩn, ngại hắn thối,
ngại hắn lôi thôi, cũng sẽ không oán giận hành vi cử chỉ không quy củ của hắn,
sẽ không mắng hắn ăn uống thô lỗ, sẽ không trách cứ hắn không cẩn thận chửi
tục, luôn dùng một đôi mắt nhu mì như nước chăm chú nhìn hắn, hắn cũng không
muốn bạo phát tính tình trước mặt nàng cho nàng xem.
Tuy rằng thức ăn nàng nấu
thật sự khó ăn, nhưng đã tiến bộ rất nhiều; cho dù nàng thỉnh thoảng có những
vấn đề khiến đầu hắn mờ mịt không hiểu nổi, nhưng cũng sẽ không quá khó khăn để
giải quyết; có đôi khi nàng cải lão hoàn đồng một chút, nhưng cũng không phải
thường xuyên, dù sao hắn dỗ dành tiểu điệt nhi, tiểu điệt nữ cũng đã quen,
không có gì quan trọng lắm.
Tóm lại, hắn đối với nàng
thực vừa lòng, thật sự không nỡ dọa nàng chạy...
Được rồi, sẽ nhịn thêm
một chút nữa!
"Ngươi nữ nhân này,
ta đã nói đi nói lại với ngươi rồi, giờ ta nói lại một lần nữa, ngươi tốt nhất
nghe cho rõ đây..." Hắn cắn chặt hàm răng nói.
"Được, ngươi nói mau
đi!" Tưởng hắn sẽ khuất phục, Lan Bích công chúa cõi lòng đầy chờ mong
nhìn hắn.
"Ta..." Hai gò
má của Phó Thanh Dương thịt đã phồng ra hết mức, rồi lại hóp xuống, cố hết sức
mới có thể kềm chế lại cơn bạo liệt nổi lên. "Tuyệt sẽ không lấy ngươi,
cho dù trên đời này chỉ còn lại có một mình ngươi là nữ nhân, ta cũng tuyệt sẽ
không lấy ngươi, giờ ngươi đã nghe và hiểu rõ chưa?"
Lan Bích công chúa giật
mình, không ngờ dưới tình huống như vầy mà Phó Thanh Dương lại còn dám làm trái
ý nàng.
Nhưng chỉ trong chốc lát,
nàng lại phục hồi khuôn mặt tươi cười như cũ, "Ta đây cũng muốn thay đổi
chủ ý, hai trăm, ta muốn hai trăm nam nhân ngủ với lão bà của ngươi, hơn nữa sẽ
ngủ ngay tại trước mặt ngươi cho ngươi xem..." Nói xong, cánh tay nàng
vung lên, từ phía sau nàng lập tức có hai người Nữ Chân đi lên trải một tấm da
thú trên cỏ làm thảm. "Bây giờ, ngươi có thể từ từ thưởng thức một chút,
bọn họ..."
Mắt thấy người Nữ Chân
cao lớn kia đem Lâu Thấm Du đặt trên tấm thảm da thú, sau đó bắt đầu cởi quần
áo, hai mắt Phó Thanh Dương đột nhiên bắn ra ánh hàn quang khiến người ta sợ
hãi.
"Ngươi. Tới. Số. Rồi
!" Hắn âm trầm nói.
"Sao?" Lan Bích
công chúa tưởng hắn đang nói với nàng.
"Còn có
ngươi..." Phó Thanh Dương chuyển mắt sang nhìn Lan Bích công chúa,
"và ngươi!" Cùng với người Nữ Chân giảo hoạt tự cho là thông minh
kia. "Tất cả các ngươi chết chắc rồi!"
Lan Bích công chúa vẫn
bình tĩnh, bật cười như điên, "Ngươi? Một mình ngươi?" Một chút nàng
cũng không tin. "Một mình ngươi có khả năng chống lại hai, ba trăm người
của ta? Huống chi lão bà của ngươi còn trong tay chúng ta..."
Chỉ trong nháy mắt.
Đây không phải là từ
chính xác để hình dung, thật sự chưa đầy một cái nháy mắt, chữ "tay"
của nàng vừa ra khỏi miệng thì tất cả còn vẫn bình thường, nhưng chữ
"tay" vừa mới nói xong, ngay cả miệng còn chưa kịp đóng lại, Lâu Thấm
Du đang nằm trên thảm đã không còn bóng dáng, "biến mất không chút dấu vết
nào".
Lan Bích công chúa không
khỏi kinh ngạc ngẩn ngơ, theo bản năng giương mắt lên nhìn, thoáng chốc không
thể tin nổi trợn tròn con ngươi.
Trước mắt, chẳng những
Phó Thanh Dương đang đường hoàng ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, mà Lâu Thấm Du
kia đáng lẽ ở trong tay nàng nay đã an an ổn ổn nằm trên khuỷu tay của Phó
Thanh Dương!
Nộ Tu La tính tình dữ dằn
đệ nhất thiên hạ; khinh công lại độc nhất vô nhị, không ai sánh kịp.
Lúc Lâu Thấm Du còn đang
nằm trong tay người Nữ Chân cao lớn kia thì hắn không dám hành động thiếu suy
nghĩ, ngay cả một chút mạo hiểm cũng không dám; nhưng mà một khi Lâu Thấm Du bị
thả xuống tấm thảm, thoát ly sự kềm chế của người Nữ Chân cao lớn kia, hắn đã
có thể không từ bất cứ sự mạo hiểm nào cướp lão bà về.
"Thanh...ca?"
Tựa hồ có thể cảm nhận
được vòng tay ôm ấp và hơi thở quen thuộc, thần trí Lâu Thấm Du nãy giờ vẫn nửa
tỉnh nửa mê bỗng hoảng hốt giãy dụa mở ra đôi mắt nâu mơ mơ màng màng.
Nhất thời, Phó Thanh
Dương cảm thấy an tâm hơn, bởi vì nàng vẫn mạnh khỏe không bị sao cả.
"Không có chuyện gì
đâu, tiếp tục ngủ đi!" Hắn cúi đầu nỉ non trấn an, cánh tay trái vuốt mắt
nàng lại để nàng ngủ ngon, tay phải điểm nhẹ vào huyệt ngủ của nàng, lại