đừng bắt
chước nhị tẩu của ta gọi nhị ca ta là tướng công, ta sẽ té xỉu; càng đừng bắt
chước muội muội của ta gọi muội phu ta là phu quân, ta sẽ sớm lăn đùng ra đi
đời nhà ma, vậy thì ngươi phải làm quả phụ a!"
Cuối cùng Lâu Thấm Du
nhịn không được bật cười thành tiếng.
"Vậy Phó công tử, trước
khi bái đường có thể phiền ngươi một chuyện được không?"
"Chuyện gì?"
"Mời ngươi trước hãy
đi tắm rửa qua một chút, thay ra trang phục của tân lang, có được không?"
Sau nửa canh giờ, một
khắc trước khi trời tối, Lâu Thấm Du cùng Đại hồ tử Phó Thanh Dương đã tắm rửa
sạch sẽ rốt cuộc cũng bái đường, thành thân.
Cuối cùng tân nương tử
cũng gả ra ngoài!
Không thể để râu chạm vào
tân nương tử!
Mấy lần run rẩy giơ lên
bỏ xuống cái que gạt tấm khăn voan hồng trên đầu tân nương tử, Phó Thanh Dương
cuống quít lui từng bước về phía sau, bỏ lại cây que trên bàn, kinh hồn táng
đởm nuốt nước miếng trong yết hầu, lau đi mồ hôi lạnh toát ra đầy đầu.
Suýt chút nữa quên mất
lời lão nương đã dặn!
Nếu quên chắc hậu quả
tuyệt không thể gánh nổi a, bị rút gân lột da vẫn là trừng phạt nhẹ nhất rồi,
hơn phân nửa là sẽ bị lột hết quần áo kéo đi từ đầu thôn tới cuối thôn, hoặc là
đem chim đi dạo nơi vắng vẻ tĩnh mịch, lúc trước thì còn không sao, nhưng giờ
hắn đã trưởng thành rồi a...
Nghĩ đến đây tay hắn run
rẩy kịch liệt, xoay người bỏ chạy.
"Ta đi cạo râu trước
rồi sẽ gạt khăn voan đỏ!"
Hạ khăn voan đỏ thẫm
xuống, Lâu Thấm Du kinh ngạc nghe tiếng bước chân hốt ha hốt hoảng nhanh chóng
chạy về phía cái bồn nước ở phòng ngoài, sau đó là tiếng nước xối ào ào, còn có
tiếng người nào đó đang giải thích.
"Mẹ ta đã ngàn lần
vạn dặn, không cạo râu không được chạm vào tân nương tử."
"Chàng..." Nàng
cười nhẫn nại."thực rất hay nghe lời của bà bà?"
"Mẹ ta thực hung dữ,
ta tất nhiên sợ rồi!"
Một đại nam nhân sức vóc
như trâu như ngựa, không nói tránh đi là hắn hiếu thuận, mà lại thành thật thừa
nhận là bởi vì mẹ hắn thực hung dữ nên hắn sợ mà phải nghe lời.
Vị hôn phu của nàng thật
sự rất chân chất, rất thú vị.
Một hồi lâu sau, cuối
cùng tiếng bước chân lại nhẹ nhàng đi về hướng nàng, sau đó khăn voan của nàng
bị xốc lên, mũ phượng nặng trịch cũng được gỡ xuống, theo bản năng, nàng giương
mắt ngước lên nhìn vị tân lang, tò mò muốn thấy chân diện mục bị che dấu dưới
mớ râu ria xồm xoàm kia của hắn.
Vì sao bà bà ra mệnh lệnh
cho hắn trước khi thành thân không được cạo râu?
Ngay sau đó khi tầm mắt
của nàng vừa chạm đến gương mặt được cạo râu nhẵn nhụi bóng loáng sạch sẽ kia,
không tự chủ được rít vào một hơi, đôi mắt trợn tròn sáng quắc, ngây người ra
nhìn.
Không thể nào, trên đời
này thực sự có một nam nhân đẹp như thế hay sao?
Nếu thế gian này thực sự
có cái gọi là "mỹ nam tử trong mỹ nam tử", vậy nam nhân trước mắt
nàng có thể nói là hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu này. Hắn tuấn mỹ đến không
thể tưởng tượng nổi, không nghi ngờ gì nữa hắn có thể làm cho nữ nhân trong
thiên hạ thần hồn điên đảo, đánh mất tâm trí, phản bội cha mẹ, bán đứng tỷ
muội, thậm chí sẽ khiến người ta hoài nghi rằng đây có phải là phàm nhân hay
không.
May mắn, đây là một loại
tuấn mỹ tinh khiết dương cương, nếu không thực khiến người ta tưởng hắn là mỹ
nữ.
Cũng khó trách, võ lâm đệ
nhất mỹ nữ Lâu Nguyệt Lan, trong miệng hắn lại là "bộ dạng cũng không tệ
lắm" mà thôi, nếu đem ra so sánh, chỉ sợ Lâu Nguyệt Lan vẫn còn kém hắn
vài phân!
Lúc này nàng mới hiểu vì
sao bà bà mệnh lệnh hắn phải để râu.
"Nhìn ta chăm chăm
làm gì?" Phó Thanh Dương sờ sờ mặt mình, nghi hoặc hỏi.
"Ta nghĩ..." há
miệng ra rồi lại ngậm miệng lại, thanh âm của Lâu Thấm Du có chút khàn khàn.
"hay là chàng cứ để râu như xưa đi!"
Để mỗi lần hắn xuất môn
trở về, khỏi phải thấy cảnh một bầy cô hồn dã quỷ thất hồn lạc phách lẽo đẽo đi
theo sau hắn.
"Không được
đâu!" Phó Thanh Dương xoay người lại rót rượu, hai tay bưng lên một ly,
rồi lại xoay người bưng một ly khác cho nàng. "Mẹ ta nói, sau khi thành
thân phải hứa không được để râu nữa, ngay cả một cọng cũng không được để
sót!" Ý chỉ của lão nương, hắn cũng không dám không tuân. "Đây, rượu
giao bôi, uống đi!"
Nhìn ly rượu giao bôi
trong tay, Lâu Thấm Du bất giác cười khổ.
Việc này thật sự cũng
không đúng ước nguyện của nàng, nàng mong chờ là một trượng phu bình thường,
một cuộc sống bình thường, nhưng vị phu quân này của nàng, tuy chỉ là một anh
chàng buôn ngựa bình thường, lại thập phần tuấn mỹ một cách thái quá, nàng cũng
không biết có một vị phu quân tuấn mỹ như thế, cuộc sống còn có thể bình thường
hay không.
Giờ bọn họ đã bái đường
thành thân rồi, nàng có thể làm được gì chứ?
Bất đắc dĩ nhẹ nhàng thở
dài một hơi, nàng từ từ uống rượu giao bôi xuống. Quên đi, cũng là nàng đã chọn
hắn, nàng vốn không có quyền oán giận, chỉ có thể hết sức thích ứng với hắn.
Mặc kệ hắn là mỹ nam tử
hay là quái vật, hắn đều đã là trượng phu của nàng.
Thế là nàng quyết tâm đem
hết mọi lý trí kiên định, ý chí kiên cường của mình ra, dứt khoát kiên quyết
dời ánh mắt trở lại