đình. Một vài năm trôi qua, anh cảm thấy chán nản với công việc chẳng thể phát
huy năng lực cá nhân, chỉ cần hoàn thành đủ chức trách của một lãnh đạo là
được. Bản thân mệt mỏi, anh càng muốn thay đổi môi trường. Bàn bạc xong với bố
mẹ, anh quyết định ra nước ngoài du học một thời gian. Sàng lọc các trường một
cách cẩn thận, anh quyết định nộp đơn xin học và rất thuận lợi nhận được sự
đồng ý của Học viện Ngoại thương thuộc trường Đại học Columbia. Tuy rằng chuyên
ngành Tài chính tiền tệ là chuyên ngành nổi tiếng nhất trong học viện này,
nhưng xét đến nhu cầu gia đình và hứng thú bản thân, anh quyết định chọn chuyên
ngành Thạc sỹ Quản trị doanh nghiệp (MBA). Khi chiêu sinh, trại học này rất coi
trọng kinh nghiệm thực tế của sinh viên, mà về phương diện này, Vu Mục Thành
lại thừa ưu thế. Anh rất thích thành phố New York, thành phố du nhập mọi nền văn
hóa.
Trong buổi giao lưu sinh
viên các trường, anh đã quen biết Chu Lệ Sa, Chu Lệ Sa học tại Học viện Hành
chính công cộng thuộc trường Đại học New York. Cô là mẫu người con gái rất cuốn
hút, nhưng người bạn Tần Đào của Vu Mục Thành học Thạc sỹ Tài chính ở Đại học
Columbia khóa trên anh lại không thích cô chút nào. Anh ấy khéo léo nói về cô:
“Cô gái này thật có tham vọng lớn”.
Vu Mục Thành đương nhiên
hiểu ý tại ngôn ngoại trong lời Tần Đào. Khi Chu Lệ Sa chủ động gọi điện cho
anh, anh cảm thấy hơi kinh ngạc, nhưng cũng chẳng có lý do gì mà từ chối lời
mời gặp mặt của cô. Sống nơi đất khách quê người rất dễ khiến người ta trở nên
gần gũi với nhau. Quen biết hơn nửa năm, Chu Lệ Sa đã chủ động đề nghị đến ở
chung với anh trong căn hộ anh thuê, anh lại cảm thấy chẳng có lý do gì để từ
chối cả.
Tính cách của Chu Lệ Sa
thoải mái phóng khoáng, nhiệt tình trên giường. Cô biết cách hưởng thụ cuộc
sống, có nhiều ý tưởng mới, lại biết nấu ăn ngon. Cô hăng hái xuống bếp những
lúc rảnh rỗi, biết im lặng đúng chỗ và biết cách điều phối cuộc sống để hai bên
đều cảm thấy mình có khoảng trời riêng. Vu Mục Thành cảm thấy cuộc sống chung
không có gì áp lực, biết tin hai người ở chung với nhau, Tần Đào cũng chỉ biết
cười lắc đầu, chứ không nói thêm câu gì.
Sau khi biết việc Chu Lệ
Sa về nước không lâu đã gửi email đề nghị chia tay với Vu Mục Thành, Tần Đào có
chút lo lắng cho bạn mình: “Cũng may, cậu chưa dấn sâu vào tình cảm với cô ấy.
Cô gái này là kiểu con gái quá thông minh, rất biết mình cần gì”.
“Cậu đừng châm chọc tớ
nữa, mà cũng đừng nghĩ xấu về cô ấy như vậy. Từ trước đến nay, cô ấy chưa bao
giờ hỏi về gia cảnh nhà tớ, nói đúng hơn gia cảnh nhà tớ đâu phải cỡ đại gia.”
Lời Vu Mục Thành rất
thành thực, ở đây những lưu học sinh Trung Quốc nhà cự phú, lái xe đẹp, mua
biệt thự xịn đâu có thiếu. Anh chỉ thuê một căn hộ nhỏ ở nơi bình thường, lái
chiếc xe Chevrolet chỉ còn mới 80%, ăn tiêu vừa phải không hoang phí. Nếu như
Chu Lệ Sa muốn tìm thiếu gia giàu có thì đương nhiên còn nhiều lựa chọn thích
hợp hơn nhiều.
“Vu Mục Thành, tớ biết
nói những lời này, lòng sĩ diện sẽ khiến cậu thấy bực bội. Nhưng người con gái
có đầu óc một chút đều biết rằng Học viện Ngoại thương của Đại học Columbia có
mức học phí khá cao. Cậu lại thuê căn hộ riêng trong trung tâm thành phố, như
vậy có thể nói là khá xa xỉ tại New York rồi,ần cậu phải liệt kê hết tài sản
gia đình ra dán vào trán nữa à?”
Vu Mục Thành có chút chán
ngán: “Tần Đào, cậu thật giỏi suy diễn đấy”.
“Tớ nói điều thực tế mà.
Khi hai người còn ở bên nhau, tớ chẳng dại gì mà mở miệng, anh thuận ả chiều,
việc gì mình lại đi phá đám. Trường Đại học New York vốn nổi tiếng với mức phí
sinh hoạt như tiền ăn ở rất đắt đỏ, mà gia cảnh nhà Chu Lệ Sa chắc chắn chỉ
thuộc diện bình thường.”
Đúng là có chuyện
một sinh viên Đại học New York do không đủ tiền trả phòng ký túc xá đã quyết
định ngủ tại thư viện, chuyện đó đã kinh động toàn nước Mỹ.
Tần Đào cười nói tiếp:
“Từ khi chuyển đến đây ở cùng cậu, cô ấy chẳng còn đi làm những việc parttime
nữa nhỉ?”.
Vu Mục Thành không phải
cậu bé mới lớn, anh đương nhiên hiểu những lời Tần Đào nói là sự thực. Số lượng
lưu học sinh Trung Quốc ở đây không đông lắm, có kẻ thậm thụt kể lể với anh về
những chuyện tình cảm trước đây của Chu Lệ Sa với thái độ ác ý. Nhưng Vu Mục
Thành vốn không quan tâm đến chuyện tủn mủn, anh cảm thấy hai người bên nhau
thoải mái vui vẻ giống như duyên phận vậy, không muốn so đo chuyện vớ vẩn kia.
Còn các vấn đề đại loại như việc trả tiền học phí giúp cô càng là chuyện cỏn
con không cần nhắc đến, bởi đã coi cô như bạn gái mình rồi, anh tình nguyện làm
mọi việc trong khả năng của mình để cuộc sống của cô thoải mái vui vẻ hơn.
Anh biết, Tần Đào chỉ
muốn tốt cho mình nên mới nhắc nhở anh như vậy. Nhưng thật sự khi nhận được bức
email kia, anh cũng không hề cảm thấy bất ngờ, sự chia tay chỉ khiến anh hơi
hụt hẫng chứ không đau khổ nhiều lắm. Anh ra quán rượu uống đôi chút rồi về
nhà, thậm chí còn tự cười mình: Đúng là mình đã già lắm rồi, ngay cả việc thất
tình cũng không khiến mình khổ sở lắm, chẳng cần phải
